biểu càm nào khác. Ngay sau đó, một giọng nói nhẹ nhàng
cất lên: “Chỉ có vài bước chân thôi mà, đâu phiền anh ấy phải quá câu nệ như vậy.”
Cô gái đứng trước quần lễ tân nở một nụ cười rồi che
miệng nói nhỏ với mỹ nữ câu gì đó. Ở khoảng cách này, Lục Vi không thể
nghe rõ họ đang nói những gì. Tự đáy lòng cô lặp đi lặp lại ba chữ “Luật sư Quý, Luật sư Quý” được thốt ra từ miệng cô gái đứng ở quầy lễ tân
kia, chỉ là cô không biết trong công ty này rốt cuộc có mấy người được
gọi là Luật sư Quý?
Nhưng chẳng bao lâu sau, chút hy vọng cuối
cùng của Lục Vi cũng bị phá cho tan tành. Vị Luật sư Quý, người được
mệnh danh là núi băng lạnh giá ấy lúc này lại giống như một làn gió xuân mát lành thổi tới, ánh mắt anh vô cùng ấm áp, mỉm cười chăm chú nhìn mỹ nhân.
Loảng xoảng!
Lục Vi nghe thấy tiếng trái tim mình tan vỡ. So với tất cả những tổn thương trước kia thì trận đổ vỡ này
được coi là mãnh liệt và có sức tàn phá hơn cả.
“Vi Vi, mình sai rồi, mình không nên dẫn cậu đến đây.” Điền Hân đứng bên cạnh, mặt như
đưa đám, cho dù đần độn đến mấy cũng có thể hiểu được chuyện gì đang
diễn ra.
Có lẽ vì nghe thấy câu nói này của Điền Hân, Quý Vân vô thức nhìn sang phía thang máy, chợt trông thấy bóng dáng của Lục Vi thì bất giác ngẩn người, nụ cười ấm áp trên khóe môi bỗng tan biến, khuôn
mặt lại lạnh lùng, băng giá như những ngày qua. Trước tình huống này,
ngay cả chút phong độ cuối cùng Vi Vi cũng không có cách nào duy trì
được, chả lẽ bản thân cô đáng… ghét đến vậy sao?
Nếu không thì
vì sao từ trước đến nay khi đối diện với cô, anh chưa bao giờ nở một nụ
cười rạng rỡ thế này? Trước nay cô chưa từng thấy anh nhìn ai bằng ánh
mắt ấm áp đến vậy, trong đầu cô chỉ lưu trữ hình bóng của một chàng trai luôn luôn lạnh lùng, băng giá trước sau như một.
Cô gái được
xướng danh “Tùng tiểu thư” kia hiển nhiên cũng phát hiện ra vẻ mặt bất
thường của Quý Vân, bất giác kéo tay anh, chớp chớp hàng mi cong dài,
nói: “A Vân, có chuyện gì thế?”
Quý Vân im lặng giây lát rồi
quay sang cô ta, lắc đầu nói: “Không có gì, chúng ta mau vào trong đi!”
Vừa dứt lời, đúng lúc cửa thang máy cũng mở ra. Điền Hân biết mình hôm
nay đã phạm phải một sai lầm lớn, rầu rĩ trưng vẻ mặt đưa đám, kéo áo
Lục Vi, nhắc khéo: “Vi Vi…”
Lục Vi ngước mắt nhìn cánh cửa lớn
của văn phòng luật sư lắm tiền nhiều của kia một lần nữa, nén tiếng thở
dài, cười nói: “Ừ, chúng ta đi xuống thôi!”
Trước khi bước vào
thang máy, Vi Vi tiện tay ném chiếc hộp gỗ nhỏ đựng “chiếc vòng bạc của
anh ta và sợi dây chuyền của cô” vào thùng rác. Giấc mộng hão huyền này
không thể có kết quả.
_ _ _ _ _Tôi là đoạn phân cách thất tình_ _ _ _ _
Hai cô gái nhỏ lúc đi thì ríu ra ríu rít, khi trở về thì trầm lắng, ỉu xìu. Một người vốn quen đánh trống khua chiêng cả ngày như Điền Hân cũng cảm nhận được áp lực xưa nay chưa từng có của Lục Vi. Suốt quãng đường trở
về công ty, Điền Hân không dám hé răng nói nửa lời, chỉ biết cúi gằm
mặt, ăn năn hối lỗi. Vi Vi nghĩ, cho dù tình cảm đó chưa phải là yêu
nhưng trong bầu không khí ngột ngạt như lúc này, cô chẳng có cách nào
ngăn được con vi rút vui vẻ trong lòng không cất lên những tiếng kêu
“thất tình” đau xót!
Trước đây cô chưa bao giờ hy vọng nên lúc
này cũng không cảm thấy tuyệt vọng. Nhưng mối tình đơn phương của cô đã
đến mức quá đà, lúc đầu trèo cao bao nhiêu, bây giờ ngã đau bấy nhiêu.
Lục Vi tự an ủi mình: “Không sao cả, không sao cả, thất tình cũng chẳng
sao… Nhiều nhất cũng chỉ ba mươi ba ngày sau là tốt lên ngay thôi.”
Nhưng cũng có câu nói: “Nếu mộng tưởng là cơn mưa rào thì thực tế là cằn
khô.” Về đến công ty, Lục Vi còn chưa kịp điều tiết con vi rút thất tình trong lòng liền xảy ra hai sự việc không thể tưởng tượng được, buộc cô
phải tạm thời gác lại đau buồn mà chấn chỉnh cờ trống để lâm trận.
Sự việc thứ nhất: Quỷ u sầu chuyển dời vị trí.
Khi Lục Vi ra khỏi thang máy, vừa bước chân trái vào cửa công ty liền cảm
thấy cơ thể bất chợt rùng mình ớn lạnh, vừa ngẩng lên, đập vào mắt cô là hình ảnh quỷ u sầu đang lao về phía mình. Sau khi bị nó cọ xát quanh
người, Vi Vi nhìn sang phía chị Tống, thấy mặt chị ấy đã hồng hào, tươi
tỉnh trở lại.
Mới sáng nay chị Tống vẫn còn buồn bực, lúc này
lại rạng rỡ, vui vẻ chào hỏi: “Vi Vi, Điền Hân, vừa đi ăn cơm về hả? Đến giờ làm việc rồi, mau vào đi!”
Lục Vi và Điền Hân bất giác nhìn nhau vẻ khó hiểu.
Điền Hân thầm nghĩ: “Có phải chị Tống uống nhầm thuốc rồi không? Bình thường thấy ai đến muộn, chị ấy đều rống lên như sư tử Hà Đông, lẽ nào bà cô
già này bị rối loạn tâm thần rồi?”
Lục Vi thì nghĩ: “Hóa ra quỷ u sầu trên người chị Tống đã chuyển đến ký sinh trên người mình nên nỗi
đau khổ vì thất tình mới nghiêm trọng đến vậy… Nhưng chị Tống bỗng nhiên vui vẻ như thế chẳng phải là có chút kỳ quái ư?”
Hai người đang nghĩ thầm thì chị Tống nháy mắt ra chiều bí ẩn, hớn hở nói: “Các cô mới về nên chưa biết công ty mình vừa có nhân sự mới. Đi, để tôi giới thiệu với hai người.”
Nghe thấy vậy, Lục Vi và Điền Hân càng ù ù cạc
cạc không hiểu gì, chẳng lẽ có