hai người bọn họ ôm nhau thật lâu. Cảm xúc của Mục Khả dần
bình tĩnh trở lại, cô nhẹ nhàng ngẩng đầu nhìn lên, thuận thế dựa vào
trong lồng ngực anh, nghe thấy tiếng tim anh đập mạnh mẽ, yên tĩnh như
con mèo con.
Cô chưa từng nói với ai rằng thật ra cô cũng đang
lặng lẽ chờ mong, đợi một ngày nào đó có một người sẽ thật lòng yêu
thương cô chiều chuộng cô.
Không có người nào biết Mục Khả trong
mắt người khác tưởng như hạnh phúc, nhưng thực ra lại vô cùng khát vọng
có một mái ấm gia đình thật sự.
Cô nhớ rất rõ những lời mẹ cô đã
từng nói với cô "Khả Khả, mẹ không thể chăm sóc con cả đời. Một ngày nào đó, sẽ có một người đàn ông thay thế mẹ yêu thương con, đó mới chính là người cùng con đi đến cuối cuộc đời. Đồng ý với mẹ, đừng vì nghề nghiệp và thân phận mà từ chối người ta. Bởi vì thứ mà con từ chối không chỉ
là người đó, mà còn là hạnh phúc nửa đời sau của con nữa."
Ở
trong lòng Mục Khả, mẹ cô là một người phụ nữ vĩ đại, bà dùng đôi vai
yếu đuối của mình để thay chồng chống đỡ một gia đình, một khoảng trời.
Cô tin lời bà không hề hoài nghi. Cô là đứa con vâng lời, luôn luôn là
như vậy.
Đối với Hạ Hoằng Huân mà nói, bỏ qua nghề nghiệp của
anh, Mục Khả cũng không ghét bỏ anh, thậm chí còn có một chút thích, dù
sao anh cũng ưu tú như vậy. Cho nên vào đêm anh thổ lộ, mặc dù cô đã
kháng cự nhưng cuối cùng vẫn bị lời nói của mẹ đè ép trở về.
Cô
len lén khóc một chút, sau đó chạy đến sân huấn luyện chạy vòng quanh,
lại nghe được Hạ Hoằng Huân nói thích cô. Vì vậy cô thành thật với lòng
mình, dũng cảm lựa chọn chấp nhận anh.
Cô không xác định được rốt cuộc cô với anh có thích hợp hay không, cô chỉ biết nếu như không thử
thì sẽ vĩnh viễn không thể biết được đáp án. Hơn nữa anh có thể dễ dàng
làm cô cười, có lẽ như vậy thôi cũng đủ là cơ sở cho tình cảm rồi.
Ở trong cái ôm ấm áp của Hạ Hoằng Huân khiến người luôn lạc quan vui vẻ
như Mục Khả bỗng cảm thấy yếu đuối, thậm chí cô còn cảm thấy mình đa
cảm. Cô ngập ngừng đưa bàn tay nhỏ bé nắm lấy vạt áo quân trang của anh, động tác có chút bất lực lại có chút ỷ lại.
Dáng vẻ nhát gan đáp lại của cô khiến Hạ Hoằng Huân vô cùng kinh ngạc, ý nghĩ muốn hôn cô
vốn bị anh áp chế do lo lắng làm cô sợ, giờ lại bỗng nhiên dâng lên mãnh liệt, anh nới lỏng vòng tay, cúi xuống không chút do dự hôn cô.
Nhưng mà môi của anh còn chưa đụng tới cô, bởi vì anh phát hiện ra Mục Khả đang khóc.
Hạ Hoằng Huân rất sợ nước mắt phụ nữ, trước đây là mẹ, bây giờ là Mục Khả. Dù rằng cô rất quật cường ngang bướng, nhưng nhìn thế nào cũng chỉ là
một cô gái nhỏ mỏng manh yếu đuối, làm anh không tự chủ được suy nghĩ
muốn yêu thương bảo vệ cô.
Hạ Hoằng Huân chưa từng có kinh nghiệm yêu đương nên đương nhiên không biết cách dỗ dành người ta, anh nâng
cằm lấy tay lau nước mắt trên mặt cô, lo lắng hỏi: "Được rồi, sao lại
khóc? Nói cho tôi biết ai bắt nạt em?"
Mục Khả rất ít khi khóc
trước mặt người khác, chỉ là nhớ tới mẹ không nhịn được mới rơi vài giọt nước mắt, bị anh hỏi ngược như vậy lại thành khóc thật, nước mắt rơi
liên tục thành chuỗi, bộ dạng càng thêm thê thảm.
Lúc Hạ Hoằng Huân kéo tay cô, cô mới nức nở trách anh: "Chỉ có anh mới bắt nạt em..."
"Chỉ là tôi muốn hôn em thôi, không phải bắt nạt em." Hạ Hoằng Huân vừa giải thích vừa ôm cô vào trong ngực vỗ nhè nhẹ, dịu dàng dỗ dành cô: "Được
rồi được rồi, không phải đã không hôn rồi sao, đừng khóc nữa, bị người
ta nhìn thấy thật lại cho là tôi bắt nạt em." Đây là phương thức dịu
dàng hữu hiệu nhất để dỗ cô mà anh có thể nghĩ ra.
Mục Khả tựa như đoán chừng anh, mơ hồ cãi lại: "Vốn dĩ là anh bắt nạt người ta..."
Đối mặt với người yêu bé nhỏ đang khóc lóc, Hạ Hoằng Huân đành thỏa hiệp
nói: "Còn cứng đầu à, coi như là tôi bắt nạt em, được chưa. Đừng khóc
nữa, em vốn không dễ nhìn, càng khóc lại càng xấu..."
“Vậy cũng
không xấu bằng anh. Anh xấu hơn người khác. Cũng không ai xấu bằng anh.” Mục Khả khịt khịt mũi, thật không khách khí mà quệt hết nước mắt nước
mũi lên quân trang của anh.
Hạ Hoằng Huân bị cô dụi dụi đến
choáng váng đầu óc, muốn bật cười nhưng cuối cùng kìm nén trở vào đành
phải nói: "Bị em nói cho như thế, anh lại cảm thấy rằng mình và Trư Bát
Giới cùng một cấp bậc."
Nghe vậy, Mục Khả liền nín khóc mỉm cười, cô lau nước mắt nói: "Bây giờ anh mới biết hả, may mà các anh vốn là anh em."
"Nói hươu nói vượn." Hạ Hoằng Huân vỗ nhè nhẹ lên cái cái đầu nhỏ của cô
giống như đang phạt trẻ nhỏ, anh lau khô nước mắt cho cô rồi lo lắng
hỏi: "Rốt cuộc tại sao mà em khóc? Nói tôi bắt nạt em, cũng không đến
mức ấy."
Mục Khả không muốn nói vì mình nhớ tới mẹ, liền tìm một cái lý do qua loa: "Có hạt cát bay vào mắt thôi."
Hạ Hoằng Huân véo nhẹ vào gương mặt non nớt của cô: "Gió thì không có, lại đang trốn ở trong lòng anh, ở đâu chui ra hạt cát? Trong đầu em có gì
vậy? Nước à, hay là rơm rạ?"
Mục Khả giơ tay đánh anh: "Chưa nghiên cứu thử, chắc cũng giống như anh."
"Em không muốn nói tôi cũng không ép. Nhưng mà em nên nhớ, nếu gặp chuyện
gì khó khăn thì nói với tôi, nếu không thì dù em có