n thấy khuôn mặt đầy nước mắt của mình.
Chú thích: (1) Lôi Phong là một chiến sĩ Giải phóng quân vĩ đại, hết lòng vì dân của Đảng cộng sản Trung Quốc. Ông là người có tấm lòng yêu thương rộng mở, tinh thần chiến đấu không ngừng và ý chí tiến thủ mạnh mẽ, là tấm gương sáng để đời sau học tập.
Tình yêu của anh có thể bao dung, nhưng anh muốn hương vị này phải là duy nhất, tình cảm này phải là duy nhất.
Chớp mắt đã đến mùa xuân, Ẩn Trúc và Thẩm Quân Phi dọn về sống chung với nhau đã được gần nửa năm rồi. Tự bản thân Ẩn Trúc cũng cảm thấy họ càng ngày càng hợp nhau.
Thẩm Quân Phi dường như đã giảm tải bớt một phần công việc, qua tháng đầu tiên sống chung, anh đã có thể đi làm và tan sở như mọi người, sau khi về nhà, công việc không còn chất cao như núi nữa, trường hợp đi công tác lại càng hiếm hoi. Toàn bộ thời gian cá nhân của anh đều dành cho Ẩn Trúc, bất luận là phục vụ cô hay cùng cô ra ngoài đi dạo, anh đều tỏ ra vui vẻ hào hứng vô cùng.
Về phần Ẩn Trúc, cô cũng hướng toàn bộ sự chú ý của mình tới Thẩm Quân Phi, bắt đầu biết quan tâm đến anh hơn. Sinh hoạt hằng ngày không cần anh phải nói, Ẩn Trúc dần dần đã bắt đầu giúp anh chọn lựa trang phục. Về mặt này, có thể nói là Ẩn Trúc không có nhiều kinh nghiệm. Ngô Dạ Lai rất ít khi mặc thường phục, trang phục mà anh hay mặc nhất là comple, vì vậy trong mắt Ẩn Trúc, trang phục nam đều tương tự giống nhau, cứ mua một kiểu là được rồi. Nhưng Thẩm Quân Phi thì không như thế, trang phục của anh thiên về xu thế vận động, thoải mái, nhiều nhãn hiệu anh mặc cô còn chưa từng biết tới bao giờ nên cũng chẳng biết mua ở đâu. Ban đầu, Ẩn Trúc ghi lại hết những hãng quần áo mà Thẩm Quân Phi mặc vào một cuốn sổ nhỏ, khi đi shopping, cô sẽ chú ý đến những thương hiệu đó hơn, xem anh thiếu cái gì, thì mua về cho anh cái đó. Sau này, khi hai người cùng đi mua sắm, Ẩn Trúc cũng thử chọn cho Thẩm Quân Phi những bộ đồ mà cô thấy đẹp. Ẩn Trúc bảo anh thử bộ nào thì anh thử bộ ấy, hỏi anh thích cái nào thì anh bảo cái nào cũng đẹp, cuối cùng quyền quyết định vẫn là ở Ẩn Trúc. Cô không biết rốt cuộc là Thẩm Quân Phi có thích nhũng đồ mà cô chọn hay không, nhưng lần nào mua về, anh cũng đều mặc rất chăm chỉ. Cô biết, anh muốn cô tin rằng chỉ cần cô thích, anh cũng sẽ thích.
Cuộc sống của hai người nhìn chung cũng không có bất cứ vấn đề gì nhưng đôi khi vẫn có những bất đồng. Sự bất đồng lớn nhất là có nên để người nhà biết mối quan hệ giữa họ hay không?
Hiện tại những người biết chuyện của Ẩn Trúc và Thẩm Quân Phi mới chỉ có anh Đại và Thạch Chỉ. Ẩn Trúc không muốn quá nhiều người biết. Mặc dù cô biết Thẩm Quân Phi yêu mình thật lòng, anh đối với cô rất tốt, nhưng mối quan hệ của hai người sẽ phát triển thế nào, có kết cục ra sao, chính cô cũng không dám chắc. Cô đã từng kết hôn, không còn khao khát gì với hôn nhân nữa. Cô cảm thấy hai người cứ nương tựa đồng hành cùng nhau như bây giờ rất ổn, không cần phải khuếch trương lên, khiến cho mọi người đều phải chịu những phiền hà không đáng có.
Thẩm Quân Phi lại không tán thành điều đó. Anh đã yêu cô lâu như thế, đợi lâu như thế, mặc dù không huyễn hoặc đến mức muốn cả thế giới biết đến chuyện của hai người, nhưng ít nhất, anh muốn bố mẹ trong nhà phải được biết. Anh muốn họ hiểu rằng, anh rất nghiêm túc, muốn chính thức được sống cùng người con gái này đến hết cuộc đời, hy vọng nhận được sự đồng ý, chúc phúc của cha mẹ hai bên. Về phía bố mẹ anh, anh đã thông báo từ trước rồi. Anh yêu cô, cũng chỉ yêu một mình cô, điều này bố mẹ anh biết. Việc Ẩn Trúc đã từng kết hôn cũng chẳng có gì to tát cả.
Còn bố mẹ Ẩn Trúc, anh không thấy sự phản cảm của họ khi biết anh và Ẩn Trúc bên nhau, lòng anh đã chắc đến tám chín phần là sẽ không vấp phải sự phản đối, vì vậy vấn đề bây giờ chỉ còn ở phía Ẩn Trúc mà thôi. Trước kia, khi hai người chưa có gì, mỗi lần về thành phố C, anh đều đưa cô về tận nhà. Nhưng từ sau khi về sống với nhau, cô chỉ chịu cho anh đưa đến gần nhà chứ đừng nghĩ tới chuyện lên nhà cô ngồi uống nước, thỉnh thoảng mượn cớ đến chỗ anh Đại chơi, còn có thể gặp mặt nhau một lát. Mỗi lần về thành phố C họ chỉ có thể liên lạc với nhau qua tin nhắn, còn có phần xa cách hơn so với trước kia.
Thẩm Quân Phi hoàn toàn không biết Ẩn Trúc đang lo lắng chuyện gì, cũng không nghĩ đến việc sẽ ngồi nói chuyện với cô về việc này. Có lúc, nói nhiều quá, anh sợ cô lại càng thêm nghĩ ngợi. Tất cả thời cơ đều đã chín muồi, con vịt ngốc nghếch này đã nằm trong nồi của anh rồi, còn sợ cô bay đi đâu mất.
Nhưng tuần này, sau khi từ thành phố C quay lại thành phố J, Thẩm Quân Phi cảm thấy tâm trạng Ẩn Trúc rất nặng nề, nói với cô chuyện gì, hoặc là cô ậm ờ đồng ý "ừ" một tiếng , hoặc là chẳng buồn nói tiếng nào. Việc này hoàn toàn không đơn giản chỉ là tâm hồn treo ngược cành cây, rõ ràng là có chuyện gì đó khiến cô thất thần.
Quả nhiên, về đến nhà, đến quần áo cô cũng không thay, liền đi vào phòng nằm luôn, Thẩm Quân Phi có khuyên nhủ thế nào cô cũng không chịu ra ăn cơm.
Thẩm Quân Phi bất lực, đi vào ngồi bên giường hỏi: "Em nói đi, không ă
