Hảo Mộc Vọng Thiên

Hảo Mộc Vọng Thiên

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3214165

Bình chọn: 7.00/10/1416 lượt.

Giáp và Ất cũng đuổi theo, những người còn lại tiếp tục ăn.

Mộc Lăng đi ra cửa miếu, đi hết hai vòng tròn nhỏ, sau đó huýt một tiếng, tiểu hắc cẩu từ trong miếu chạy ra, đứng bên cạnh Mộc Lăng, Mộc Lăng vỗ vỗ cổ nó, chỉ chỉ xuống mặt đất bảo nó ngửi. Tiểu hắc cẩu cúi xuống ngửi ngửi, sau đó chậm rãi đi tới trước.

Mộc Lăng muốn đuổi theo, bị Tần Vọng Thiên kéo ôm lại.

“Muốn làm gì!” Mộc Lăng trừng: “Ta đuổi theo tiểu hắc!”

Tần Vọng Thiên nhìn hắn một lúc, lắc đầu, phủ áo choàng, kéo tay Mộc Lăng, nói: “Cẩn thận cảm lạnh.”

Mặt Mộc Lăng nóng rần lên, Tần Vọng Thiên kéo tay hắn, đuổi theo tiểu hắc, Mộc Lăng vừa đi vừa nói thầm: “Tiểu hài tử chết tiệt! Giả đại nhân cái gì.”

Tiếc hắc ngửi mùi, đi đến phía trước, chầm chậm đi vào rừng cây, lại đi tới một đoạn, chợt nghe phía trước truyền đến một trận xôn xao, có người hét lớn: “Bắt lấy nó, đừng để nó chạy!”

Mộc Lăng cùng Tần Vọng Thiên thấy được từ rừng cây phía trước có ánh đuốc, không bao lâu, chỉ thấy một bóng đen nhỏ gầy chạy tới, động tác cực kì linh hoạt, thoạt nhìn không hề giống người, mà giống như một tiểu hầu tử.

Mộc Lăng nhướng mày cười: “Viên Tí Công, thứ này đã thất truyền không biết bao lâu rồi?”

Người nọ vừa chạy vừa gặm cái chân thỏ trong tay, bên cạnh còn có một con hắc cẩu chạy theo. Mộc Lăng vừa nhìn lập tức vui vẻ, quả nhiên tiểu cẩu đến vì muốn tìm thức ăn.

“Uông uông!” Tiểu hắc cẩu vừa thấy Mộc Lăng, lập tức vẫy đuôi chạy tới, người cùng chạy với nó sửng sốt, xoay mặt liếc mắt nhìn Mộc Lăng, Mộc Lăng cùng Tần Vọng Thiên cũng thấy rõ ràng, đó là một tiểu khất cái mặc y phục đã rách nát, dường như là một niên thiếu.

“Tiểu hắc! Chạy mau a!” Thiếu niên kia gọi tiểu hắc cẩu, tiểu hắc cẩu vẫy đuôi, ‘uông uông’ hai tiếng với hắn, ngồi xuống bên cạnh Mộc Lăng.

Tuy rằng thân hình giống như một thiếu niên, nhưng nghe thanh âm, Mộc Lăng cùng Tần Vọng Thiên có thể nhận ra đó là một cô nương, Mộc Lăng cười cười, đột nhiên nói: “Vương Thập Nhị!”

Tiểu nha đầu kia ngây ngẩn cả người, mở to hai mắt nhìn Mộc Lăng, một lúc lâu mới nói: “Sao ngươi biết tên ta?”

Mộc Lăng không trả lời nàng, chỉ là ngồi xổm xuống, vuốt vuốt Tiểu Hắc.

Lúc này, người đuổi theo phía sau cũng sắp tới, tiểu nha đầu tên Vương Thập Nhị kia không trốn kịp nữa, vội vàng chạy đến bên cạnh Mộc Lăng, hỏi: “Ngươi tên gì, có biết cha ta không?”

Mộc Lăng nhướng mày: “Ta là Mộc Lăng, không biết cha ngươi.”

“A…” Vương Thập Nhị vui vẻ: “Ngươi chính là thần y Mộc Lăng kia a, ngươi không biết cha ta, làm sao biết tên ta? Từ khi ta sinh ra vẫn đều ở trong núi, chưa từng quen biết với ai.”

Mộc Lăng hơi đắc ý bĩu môi nói: “Cha ngươi không phải tên là Vương Nhất Công sao, Nhất Công[一工'> hợp lại thành chữ Vương[王'>, hắn là thải hương vương, cho nên rất đắc ý chữ Vương này, ngươi hoặc tên là Vương Thập Nhị[十二'>, hoặc tên là Vương Nhất Thổ[一土'> hay Vương Kiền Nhất[干一'>… Ở đâu lại có chuyện đặt tên cho khuê nữ tên này? Đương nhiên phải gọi là Vương Thập Nhị.”

“Ha ha, thú vị thú vị.” Vương Thập Nhị vui vẻ: “Ngươi thật thông minh, nhưng mà ta không thích tên này, ngươi biết vì sao không?”

Mộc Lăng suy nghĩ một chút, nói: “Ân, không hay lắm, nghe giống như Vong Sự Nhi.”

“Đúng rồi đúng rồi!” Vương Thập Nhị vui vẻ, sau đó ngồi xổm xuống, vuốt lông tiểu hắc cẩu, nói: “Ta tự sửa lại tên cho mình, ngươi đoán thử xem có đúng hay không.”

Mộc Lăng nhướng mày: “Ta đoán đúng thì sao?”

“Nếu ngươi đoán đúng, ta sẽ bái ngươi làm sư, nếu ngươi đoán sai, ngươi phải giúp ta đuổi đám người kia đi, thế nào?” Vương Thập Nhị cười hì hì nói.

“Tiểu nha đầu nhà ngươi cũng thật thông minh a.” Mộc Lăng gật đầu.

“Uy!” Lúc này, người phía sau đã đuổi tới, nhìn bọn người Tần Vọng Thiên đột nhiên xuất hiện, cảm thấy có chút kì quái, rống: “Uy! Ta khuyên các ngươi bớt lo chuyện người, để nha đầu kia lại!”

“Đoán mau đoán mau!” Tiểu nha đầu túm tay áo Mộc Lăng giục.

“Ngươi a, ngươi muốn tên là Vương Vương[王王 - đọc là wángwáng'>, như vậy, không chỉ có chữ Vương, còn có thể giống nó.” Nói xong đưa tay sờ sờ đầu tiểu hắc cẩu: “Tên Uông Uông[汪汪 - đọc là wāngwāng'>.”

“Ha ha!” Vương Thập Nhị mừng rỡ cười to: “Đoán đúng rồi đoán đúng rồi, sư phụ tài cao, đồ nhi dập đầu!” Vừa nói vừa quỳ xuống dập đầu với Mộc Lăng.

Mộc Lăng khoát tay: “Ai, không cần, ta không thu đồ đệ.” Sau đó vỗ vỗ Tần Vọng Thiên đang đứng bên cạnh nói: “Ba người các ngươi xem như một nhà, hắn tên Vọng Vọng[望望 - đọc là wàngwàng =))'>.”

Tần Vọng Thiên dở khóc dở cười nhìn Mộc Lăng, lúc này, truy binh ở phía đối diện đã có chút căm tức rồi, nói: “Các ngươi nói xong chưa, giao người ra đây!”

“Rống cái gì?!” Giáp Ất tiến lên, hỏi tên dẫn đầu: “Các ngươi từ đâu tới a? Báo gia môn ra đây, sao lại đuổi theo một tiểu cô nương.”

“Đây là chuyện của Dược Vương Trang chúng ta, không cần ngươi hỏi nhiều, không muốn chết thì bớt can thiệp!” Tên dẫn đầu trả lời.

“Dược Vương Trang?” Mộc Lăng hơi sửng sốt, gật đầu: “Thì ra là thủ hạ của Dược Vương Khương Lão Mưu a.”

Vương Thập Nhị trốn phía sau Mộc Lăng, lè lưỡi với đám truy binh nói: “Mau cút về nói cho Khương Lão Mưu ki


Old school Swatch Watches