Hào Môn Kinh Mộng

Hào Môn Kinh Mộng

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3217770

Bình chọn: 8.00/10/1777 lượt.

y, chị không biết đâu, em rất xấu, em rất xấu...” Cô thều thào, lúng túng không biết làm sao, “Em không biết mình còn tư cách để yêu anh ấy hay không.”

“Tại sao lại nói vậy?” Hòa Vy không hiểu.

Tô Nhiễm run lẩy bẩy siết chặt tay.

Hòa Vy nhìn thấy Tô Nhiễm có việc giấu diếm, cô nhíu mày, “Tiểu Nhiễm, em gặp chuyện gì? Chuyện gì xảy ra với em?”

“Em...” Tô Nhiễm lưỡng lự, khó mở lời.

Hòa Vy thấy cô bối rối, bèn nói nhẹ nhàng, “Tiểu Nhiễm, em không muốn nói, chị cũng không ép em. Tuy chị không rõ chuyện gì xảy ra nhưng chị phải nhắc em, đàn ông như Lệ Minh Vũ đừng nên bỏ lỡ nữa.”

Nghe Hòa Vy nói trái tim cô đập dồn dập, nhưng cuối cùng cô cũng không nói ra sự thật. Bí mật này là điều mà mẹ và Lệ Minh Vũ cùng muốn giữ gìn, một mình cô biết là đủ rồi, Hòa Vy biết càng ít càng tốt.

Tô Nhiễm gật đầu, nở nụ cười với Hòa Vy.

Hòa Vy thấy cô cười, cũng cảm thấy thoải mái.

“Chị đến tìm em?” Tô Nhiễm lại hỏi.

Hòa Vy nói thẳng, “Vốn dĩ chị đình tìm Lệ Minh Vũ.”

“Tìm Lệ Minh Vũ?” Tô Nhiễm sửng sốt.

Hòa Vy giải thích, “Chị định tìm Lệ Minh Vũ để nói những lời này mà thôi. Quan trọng nhất là chị muốn xem thái độ của anh ấy đối với em, nhưng nhìn thấy em thì chị đã thay đổi ý định. Chị chắc chắn Lệ Minh Vũ yêu em, người cần biết trân trọng chính là em.”

Má Tô Nhiễm nóng ran.

“Vậy chị... còn tìm anh ấy nữa không?”

Hòa Vy cười mím chi, “Chị nghĩ không còn cần thiết.”

Tô Nhiễm nhìn Hòa Vy.

Hòa Vy nở nụ cười, “Bây giờ quan trọng nhất là Hòa thị, chẳng biết thằng nhóc Quân Hạo có làm được trò trống gì không.”

“Chị định giải quyết Diệp Lỗi thế nào?”

Mắt Hòa Vy ảm đạm, cô hít sâu, “Chị chưa nghĩ đến. Chuyện này có nói cũng chỉ làm mất mặt lẫn nhau. Muốn xử lý cậu ấy, cần có bằng chứng chính xác, giờ chỉ còn cách trông chừng cậu ấy.”

“Chị nghĩ cậu ấy hợp tác với Hạ Minh Hà?”

“Có lẽ là vậy. Nếu không tại sao cậu ấy lại bán đứng chị cho Hạ Minh Hà? Không chừng lúc chị đến họp cổ đông, cậu ấy sẽ giật mình.” Hòa Vy nghiến răng.

“Em có thể nói chuyện với cậu ấy.” Tô Nhiễm biết bản tính của Tiêu Diệp Lỗi không phải xấu.

“Chị nghĩ cậu ấy sẽ không nói thật với em. Một con người đã thay đổi dù em nói thế nào cũng không chuyển biến được gì.” Hòa Vy lắc đầu, “Em phải làm ra được ‘Đào Túy’.”

Hai chữ “Đào Túy” này như con dao đâm vào tim Tô Nhiễm, cô hít sâu một hơi để giảm bớt đau đớn, “Em không biết mình có làm được hay không.”

“Tiểu Nhiễm, em cũng biết có rất nhiều người dòm ngó Hòa thị. Họ chờ Hòa thị xuống dốc, Hạ Minh Hà chính là một trong số đó. Ông ta cố tình đối phó với Lệ Minh Vũ, điều tra Lệ Minh Vũ có bao nhiêu thế lực trong Hòa thị. Một khi ông ta muốn phản công, ông ta sẽ lấy chuyện này làm cớ. Chị sợ mục đích hợp tác của cậu ấy và ông ta là vì điều này.”

Thần sắc Tô Nhiễm khó xử.

“Chúng ta ở ngoài sáng, địch ở trong tối. Cứ cố gắng vượt qua ải khó khăn này đã. ‘Đào Túy’ rất quan trọng với em, chị và cả Hòa thị.” Hòa Vy nói nghiêm túc.

Tô Nhiễm trầm mặc, “Chị biết sự khác biệt của ‘Đào Túy’ đời đầu và đời sau không?”

Hòa Vy ra chiều suy tư, “Chị từng nghe người trong nghề nhắc tới nhưng chị không biết cụ thể.”

“’Đào Túy’ đời sau thơm hơn đời đầu. Đây là nguyên nhân khiến ‘Đào Túy’ đời sau nhanh chóng thay thế được đời đầu.”

Mắt Hòa Vy đột nhiên sáng lên, “Em biết cách làm không?”

“Em có thể dựa theo cách miêu tả của những người từng dùng qua để thử, nhưng có vài thứ không tìm được.” Tô Nhiễm cau mày.

“Thứ gì?”

“Một hương liệu kéo dài mùi hương, gọi là ‘Long Diên Tử’.”

“Long Diên Tử là gì? Không phải Long Diên Hương ư?” Hòa Vy không hiểu.

Tô Nhiễm lắc đầu, “Nó là một loại hương liệu dùng vào giai đoạn cuối.”

“Em nói tìm không được? Vậy tất là trên đời này không còn?”

“Không còn.” Tô Nhiễm thở dài, “Theo em biết hương liệu này là giống quý hiếm, không tìm được nữa. Muốn làm ‘Đào Túy’ đời sau còn khó hơn cả lên trời.”

“Vậy phải tính sao?” Hòa Vy không hiểu về hương liệu nên cũng chỉ biết lo lắng suông.

Tô Nhiễm buông ra một câu, “Chị yên tâm, em sẽ không ngồi nhìn Hòa thị gặp chuyện. Nếu không tìm được Long Diên Tử, em sẽ cố tìm cách để làm giống nó. Mong là em làm được.”

Cô thầm cầu khẩn trong lòng nhưng ánh mắt vẫn đầy lo âu.

Ở biệt thự, Lệ Minh Vũ đã về nhà từ sớm. Có lẽ thấy Tô Nhiễm muộn quá còn chưa về, anh cầm lấy chìa khóa xe, định đi ra ngoài. Tô Nhiễm đúng lúc đi vào, trông thấy vậy, cô hơi bất ngờ, “Anh định ra ngoài?”

Lệ Minh Vũ ngoảnh đầu nhìn cô, anh mỉm cười, cất chìa khóa về chỗ cũ, “Không, anh định đi tìm em.” Anh kéo cô lại quan sát một lượt từ trên xuống dưới, “Em đi đâu thế?”

“Chẳng phải em đã gọi điện thoại báo em đến nhà bà ăn bánh gạo à?” Tô Nhiễm để anh kéo mình, cô nhìn thẳng vào đôi mắt đen ôn hòa của anh.

Lệ Minh Vũ nở nụ cười nuông chiều, anh cũng không hỏi thêm.

Màn đêm buông xuống bao phủ khắp nơi, bầu trời sau cơn mưa sáng sủa hơn và trong veo như đôi mắt của trẻ con, sáng lấp lánh muôn vàn vì sao.

Sau khi ăn tối, Tô Nhiễm tự tay xay hạt cà phê, pha cho anh uống. Cô gõ cửa phòng sách hai tiếng, bên trong vọng ra tiếng nói dễ nghe...

“Vào đi.”

Cô đẩy cửa


Insane