pacman, rainbows, and roller s
Hào Môn Kinh Mộng

Hào Môn Kinh Mộng

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3217734

Bình chọn: 9.5.00/10/1773 lượt.

uộc sống thường nhật của anh.

Đồng Hựu không có tài hùng biện tuyệt vời như Tả Giai Tuệ. À, không, nói đúng là anh không biết cãi chày cãi cối như cô. Mỗi lần như vậy, anh đều chọn lựa im lặng. Đây là kinh nghiệm anh đúc kết được từ ngày sống với cô. Anh biết nếu nói lại với Tả Giai Tuệ, người thua cuộc luôn luôn là anh.

Tả Giai Tuệ thấy anh lặng thinh thì cười toe toét. Cô ngồi cạnh Đồng Hựu, huých anh một cái, cô cười xảo quyệt, “Ủa? Sao ngoan vậy?”

Đồng Hựu phớt lờ, anh nghiêng người, ngồi đưa lưng lại với cô.

Ai ngờ Tả Giai Tuệ lại chủ động xáp vào anh, cô cười hì hì, “Nói đi, em trai có chuyện gì không vui? Chị gái sẽ giải đáp giúp em.”

Đồng Hựu vốn định qua kia ngồi hóng gió để mặc Tả Giai Tuệ, nhưng đảo mắt lại thay đổi chủ ý, anh nhìn cô, “Cầu hôn con gái như thế nào mới là lãng mạn?”

Ban nãy, Lệ Minh Vũ gọi điện cho anh. Vốn dĩ anh tưởng có chuyện quan trọng nên đứng ưỡn thẳng lưng chờ đợi, nào ngờ Lệ Minh Vũ lại nói, “Cậu nghĩ cầu hôn thế nào mới là lãng mạn?”

Một câu hỏi chẹn ngang cổ họng Đồng Hựu. Bình thường, Lệ Minh Vũ hỏi, tất nhiên anh phải trả lời. Nhưng lần này, anh không có đáp an vì anh không biết lãng mạn là gì. Anh đành hỏi Minh Vũ, “Bộ trưởng, anh còn chuyện gì khác không?”

“Không, chuyện này thôi, chuyện cấp bách.” Lệ Minh Vũ nghiêm túc nói với anh.

Đồng Hựu đau đầu, không biết giải quyết thế nào. Nhưng anh cũng mừng cho Lệ Minh Vũ. Có lẽ Lệ Minh Vũ định cầu hôn Tô Nhiễm.

Hỏi Tả Giai Tuệ, biết đâu cô lại có cách.

Tả Giai Tuệ nghe Đồng Hựu nói, cô bèn cười tươi rói, thẳng thắn dạng chân ngồi lên đùi anh, vươn tay ôm chầm cổ anh, “Anh định cầu hôn em sao? Anh yêu, anh chỉ cần mua nhẫn là lãng mạn nhất với em rồi.”

Đồng Hựu bất giác nghẹt thở. Anh cúi đầu nhìn hai cục bông mềm mại đang áp sát vào ngực anh. Mặt Đồng Hựu hơi ửng đỏ, một chỗ nào đó trong cơ thể anh lại đang thẹn có phản ứng.

“Em đúng là thích tự mình đa tình.” Anh muốn đẩy cô ra. Một cô gái cứ dán sát vào người anh thế này, khiến anh hoang mang. Anh không ngờ khả năng kiềm chế của bản thân lại tệ đến vậy.

“Thì anh nói cầu hôn mà.” Tả Giai Tuệ càng ôm anh chặt hơn, cô chu miệng nói.

Trái tim Đông Hựu mềm nhũn, dưới người anh cũng xảy ra biến hóa rõ rệt. Thế là anh xô cô ra, nhíu chặt mày, “Tôi đang hỏi giúp người khác.” Có ông trời làm chứng, vừa rồi anh chỉ muốn lật người, đặt cô dưới thân anh.

“Đồng Hựu, anh định giết người hả?” Tả Giai Tuệ bị đẩy sang bên, cánh tay của cô đập vào ghế sô pha. Cô đau đớn nhe răng, gào to với anh.

“Bị giết đỡ hơn bị hiếp!” Đồng Hựu bực bội lầm bầm. Nếu con nhóc này cứ tiếp tục cọ tới cọ lui trên người anh, anh sẽ không kiềm chế được mình. Đừng thấy thường ngày cô cởi mở mà hiểu lầm cô sống thoáng. Dựa theo quần áo ngủ cotton cổ hữu của cô sẽ biết cô rất bảo thủ. Tuy hành động của cô hơi tùy tiện nhưng anh biết cô không phải cố tình quyến rũ anh, mà là cô thật lòng quý mến anh, muốn gần gũi anh hơn.

Tiếp xúc với Tả Giai Tuệ chưa nhiều nhưng mẫu con gái coi tình yêu là thứ tươi đẹp nhất trên đời như cô, anh làm sao nhẫn tâm tổn thương?

Đồng Hựu nói nhỏ nhưng Tả Giai Tuệ vẫn nghe rõ ràng. Cô hiểu lầm ý Đồng Hựu, cô tức giận đứng bật dậy, “Họ Đồng kia, anh có ý gì? Em làm gì cưỡng hiếp được anh? Em không có mê trai!”

Đồng Hựu ngớ người, anh dở khóc dở cười, “Không phải, ý tôi là...” Anh muốn giải thích nhưng không biết nói làm sao. Lẽ nào anh nói với cô là anh có ý xâm phạm cô?

“Được rồi, tôi nói sai, em mau nghĩ như thế nào mới là lãng mạn giúp tôi đi. Con gái mấy em không phải thích lãng mạn lắm ư? Chắc chắn em có rất nhiều ý hay.”

“Hứ, liên quan gì tới em? Anh tự nghĩ đi!” Tả Giai Tuệ nổi giận đùng đùng, cô xoay người đi về phòng, đóng sầm cửa lại.

Đồng Hựu hóa đá. Trời ơi, cô gái này giận lên cũng dữ dằn quá...

***

Tô Nhiễm lên giường sơm, nhưng cô không ngủ. Cửa phòng ngủ bị đẩy nhẹ, ánh đèn ngoài hành lang rọi vào phòng. Cô biết anh vào, bèn trở người, nằm đưa lưng về phía anh. Vài giây sau, một bên giường khác lún xuống, anh vòng tay ôm cô vào lòng, vòm ngực của anh áp vào lưng cô.

Tô Nhiễm im thin thít nhắm nghiền mắt, để mặc anh ôm mình.

Lệ Minh Vũ biết Tô Nhiễm chưa ngủ, anh mỉm cười, cúi đầu cắn nhẹ vành tai của cô. Anh rất quen thuộc vị trí mẫn cảm của cô, quả nhiên anh nhìn thấy cô rụt cổ lại. Anh lại kéo tay cô lên miệng hôn một cái.

Tô Nhiễm vẫn nhắm mắt, cô cười cười. Nhưng rồi cảm thấy hơi khác thường, cô mở to mắt, vừa lúc bắt gặp Lệ Minh Vũ đang định đeo nhẫn lên ngón áp út của cô.

“Ê...” Tô Nhiễm vừa tức vừa buồn cười, cô đánh anh. “Không cho chơi xấu!” Cô rút tay lại, khiến kế hoạch của anh hoàn toàn thất bại.

Cô giật lấy chiếc nhẫn, cất vào ngăn kéo của tủ đầu giường, cô liếc xéo anh, “Anh mà còn dám chơi xấu, em sẽ đổi ý.”

“Đừng! Đừng! Anh không dám nữa, được chưa?” Lệ Minh Vũ vội bật người dậy, giơ tay đầu hàng.

Tô Nhiễm lại bật cười nhìn anh.

Lệ Minh Vũ kéo cô lại, nằm đè lên cô, anh khẽ khàng nài nỉ, “Em yêu, nói anh biết em muốn gì được không?”

Tô Nhiễm bỗng cười phá lên như nghe thấy người ngoài hành tinh nói chuyện, “Anh gọi em là