p ba quyết tâm sát hại bạn học của mình?” Giản Dao hỏi nhỏ.
Bạc Cận Ngôn đứng bên cạnh cô như một thân cây thẳng đứng. Anh dõi mắt về phía trước, thản nhiên trả lời: “Có lúc, đối với bọn họ, giết người chỉ là tìm kiếm một lối thoát.”
Trái tim Giản Dao rung lên một nhịp. Cô quay đầu nhìn gương mặt nghiêng tuấn tú của anh.
Từ trước đến nay, Giản Dao biết Bạc Cận Ngôn là người lạnh lùng. Dù đối diện với cả chục thi thể trong vụ án “cỗ máy giết người”, sắc mặt anh vẫn không một chút xao động. Nhưng anh là người hiểu bọn họ nhất, bất kể hung thủ hay nạn nhân. Chỉ một câu nói nhẹ nhàng của anh, đều có thể nhìn thấu nội tâm của tội phạm, dù bọn chúng giỏi che giấu đến mức nào.
“Anh vẫn còn hai tiếng rưỡi đồng hồ.” Giản Dao mỉm cười, chuyển sang đề tài khác.
Bạc Cận Ngôn liếc cô: “Ờ.” Vẻ mặt anh thoải mái như muốn nói: Em sốt ruột làm gì?
Đúng lúc này, sau lưng hai người vang lên tiếng bước chân. Là Tiểu Trần, anh chàng cảnh sát trẻ tuổi ban ngày mời Giản Dao đi xem phim. Anh ta rảo bước nhanh đến chỗ hai người, sắc mặt tương đối nặng nề: “Giáo sư Bạc, chúng tôi xuất phát ngay bây giờ, đến những nơi Tô Bắc thường hoạt động. Anh có đi cùng chúng tôi không?”
Bạc Cận Ngôn lắc đầu, khóe miệng ẩn hiện ý cười như có như không: “Khỏi cần.”
Tiểu Trần không nói thêm một lời nào. Vừa định quay người bước đi, ánh mắt anh ta chợt dừng lại ở Giản Dao. Dưới ngọn đèn của sân thể dục, gương mặt cô hơi nhợt nhạt, hai tay ôm vai, bộ dạng trông rất yếu ớt. Tiểu Trần lập tức cởi áo ngoài: “Nơi này gần núi nên ban đêm nhiệt độ xuống thấp. Em phải mặc nhiều hơn một chút.”
Đúng là Giản Dao cảm thấy hơi lạnh, nhưng cô xua tay: “Không sao đâu ạ. Anh cứ mặc đi.”
Bạc Cận Ngôn đứng bên cạnh, bộ não bắt đầu hoạt động, đối chiếu anh chàng cảnh sát trẻ tuổi đẹp trai ở trước mặt với tay “Tiểu Trần”.
Hừm...chính là cậu ta, người hẹn Giản Dao đi xem phim? Người khiến cô không tập trung tinh thần làm việc, còn nổi nóng với anh? Cuối cùng làm anh phải đặt hai tấm vé xem phim vô vị.
Bây giờ cậu ta ân cần như vậy làm gì? Cậu ta nhìn trúng cô trợ lý nhỏ của anh, muốn tán tỉnh cô gái?
Cái áo khoác cảnh sát bụi bặm không biết dính bao nhiêu mồ hôi và bốc mùi nặng đến mức nào, trong khi da của Giản Dao...Bạc Cận Ngôn đảo mắt qua cánh tay trắng ngần của cô. Làn da cô sạch sẽ như vậy, thằng đàn ông vớ vẩn chui từ đâu ra muốn khoác áo của hắn lên người cô? Hắn định truyền hooc môn cho cô chắc?
Đúng là hành động thừa thãi.
Lúc này, Tiểu Trần đã cởi áo khoác, tự tay khoác lên vai Giản Dao. Giản Dao cảm thấy không cần thiết kiên quyết từ chối. Cô vừa định mỉm cười nói cảm ơn, bên cạnh đột nhiên vang lên âm thanh lạnh lẽo: “Cô ấy không mặc áo của người lạ.”
Tiểu Trần và Giản Dao đều ngây ra. Hai người đồng thời ngoảnh đầu, thấy Bạc Cận Ngôn đã cởi áo khoác comple của anh.
“Cô ấy mặc đồ của tôi.” Anh đưa áo comple cho Giản Dao, mắt liếc Tiểu Trần: “Cậu có thể đi rồi.”
Gió đêm mát lạnh. Giản Dao khoác áo của Bạc Cận Ngôn, khóe mắc âm thầm ngắm gương mặt nghiêng bình thản của anh.
Tiểu Trần lập tức bỏ đi, chỉ là thần sắc của anh ta hơi ngượng ngập. Ánh mắt nhìn hai người như chợt hiểu ra vấn đề.
Nhưng Giản Dao không rõ vấn đề anh ta tỉnh ngộ có phải là điều cô nghĩ tới?
Trong lòng cô dâng tràn cảm giác ngọt ngào. Nhớ đến lúc mới quen nhau, anh lạnh lùng từ chối yêu cầu mượn áo của cô, suýt nữa làm cô chết cóng. Cuối cùng, anh mới miễn cưỡng đưa áo của Phó Tử Ngộ cho cô.
Có điều, ngọt ngào thì ngọt ngào, Giản Dao vẫn mở miệng “dạy dỗ” Bạc Cận Ngôn: “Tiểu Trần chỉ quan tâm đến em. Anh nói như vậy, trong lòng người ta chắc chắn không dễ chịu.”
Bạc Cận Ngôn: “Tại sao tôi phải bận tâm đến cảm nhận của cậu ta?”
Giản Dao hết nói nổi. Được rồi, thôi không nhắc đến chuyện này. Nhìn Bạc Cận Ngôn chỉ mặc độc cái áo sơ mi mỏng, cô hỏi: “Anh có lạnh không?”
Bạc Cận Ngôn dõi mắt phía trước, không trả lời GIản Dao, bởi vì một bác sỹ pháp y và một người cảnh sát hình sự đang đi về phía bọn họ.
“Nhằm nhò gì?” Anh trả lời lãnh đạm: “Lẽ nào em không cho rằng tôi đủ cường tráng?”
***
Cảnh sát mang đến tin tức mới.
Thứ nhất, theo kết quả giám định sơ bộ của bên pháp y, vết thương trên người Nguyễn Hoài Ngọc gần như được tạo thành trong quá trình tử vong. Nói một cách khác, trong lúc nạn nhân bị cắt cổ họng, máu phun ra ngoài, hung thủ còn điên cuồng chém lia lịa vào người cô.
Thứ hai, theo lời khai của ông chủ siêu thị nhỏ cách trường học hai cây số, ngày hôm trước Tô Bắc từng đến siêu thị mua một con dao găm lưỡi sắc. Bởi vì Tô Bắc thường qua lại với đám côn đồ ở khu vực gần đó nên ông chủ nhận ra cậu ta.
Thứ ba, đây cũng là phát hiện quan trọng nhất, các trinh sát đã tìm ra cái ba lô bị lá cây che lấp trong cái hầm ở trền sườn núi “Kỳ Sơn”. Qua xác nhận của học sinh, đó chính là ba lô Nguyễn Minh Hoài đeo vào ngày hôm qua.
Bạc Cận Ngôn cầm chiếc ba lô. Mặt ngoài của ba lô làm bằng vải cotton đã nhuốm máu, bên trong cũng đầy vết máu khô.
“Số tiền đều ở đây.” Người cảnh sát đưa ra túi đựng vật chứng trong suốt: “Hung thủ không lấy tiền mà giấu trên núi.