a đúng chiếu xuống làm cho con người ta thấy ấm áp. Đồ dùng trong nhà đều là đồ dùng mang phong cách cũ của phương bắc, một
chiếc bàn một chiếc ghế có nước sơn bóng láng như mực tàu, dưới ánh mặt
trời rực rỡ trong suốt, mạ nên một lớp ánh nhũ vàng nhàn nhạt, trong
chốc lát thời gian dường như quay trời lại 10 năm trước. Còn đồ ăn sáng
trên chiếc bàn ăn kiểu cũ bằng gỗ cây đàn hương đen lại là cháo và quẩy, còn có mấy đĩa dưa muối chính gốc của miền nam rất đẹp, dưới ánh nắng
nhẹ ấm áp, bát đĩa tinh xảo màu sắc món ăn sáng rõ, làm cho con người ta rất muốn ăn. Giai Kỳ sợ thất lễ, chỉ ngồi xuống bên cạnh bàn cùng
Nguyễn phu nhân, Nguyễn phu nhân mỉm cười nói: "Cháu quá gò bó rồi, cứ
coi như là hậu bối ăn cơm cùng với tiền bối là được, cũng chẳng có gì to tát cả đúng không?"
Giai Kỳ cười cười, Nguyễn phu nhân cũng mỉm cười, nói: "Đúng thế, như thế tốt hơn rất nhiều, những cô gái trẻ nên cười nhiều một chút."
Bây giờ Giai Kỳ mới thoải mái hơn một chút, ăn sáng cùng với Nguyễn
phu nhân, sau dó lại đến phòng khách uống trà, Nguyễn phu nhân nói: "Ta
cũng không nói mấy lời khách sáo đó, cái thằng Đông Tử quả thật làm
người khác lo lắng, Từ nhỏ cha nó và ta đều bận, rất ít khi có thời gian chăm lo cho nó, ông nội nó thương yêu nó nhất trong mấy đứa cháu trai
cháu gái, cho nên tính khí của nó từ nhỏ đến lớn đều rất khái tính, ta
cũng hết cách với nó. Sự việc lần này, không nói năng gì liền xuất viện
đi mất........nó vẫn là bệnh nhân............" Trong mắt bà sáng lên
trong veo, dường như là nước mắt, "Bây giờ ta thật sự không biết làm thế nào mới tốt......."
Giai Kỳ không ngờ rằng bà lại để lộ ra dáng vẻ đó trước mặt cô, cảm
thấy không biết phải làm sao, nhẹ nhàng gọi một tiếng: "Cô à." Lại cảm
thấy mình hơi lỗ mãng, chỉ nói một câu: "Cô đừng lo lắng quá."
"Quả thật làm người khác lo lắng, một mình nó đến nhà cũ ở Thượng
Hải, bất kể người nhà ai gọi điện cho nó, nó cũng chỉ nói không sao.
Nhưng nó đâu có dáng vẻ không sao đó chứ? Lại không chịu về bệnh viện,
bệnh của nó không thể trì hoãn được, trong lòng ta rối loạn hết lên rồi. Ta vốn dĩ muốn để cho Giang Tây đi khuyên anh nó, nhưng cuối cùng nghĩ, có lẽ người nó muốn gặp thật sự bây giờ không phải là Giang Tây.'
Trong lòng Giai Kỳ cũng rối loạn, im lặng không nói.
"Vưu tiểu thư, trong mắt của mỗi người mẹ, con mình bất kể là lớn đến đâu, đều chỉ là trẻ con, cho nên xin cháu hãy hiểu cho tâm trạng của
ta. Ta mời cháu đến một cách che giấu thế này, chỉ là vị sự ích kỷ của
một người mẹ, hy vọng cháu có thể giúp đỡ được Chính Đông."
Giai Kỳ ngẩng đầu lên, nói rất nhanh: "Cô không cần phải nói, cháu đều hiểu, bây giờ cháu sẽ đi Thượng Hải."
Sau này Giai Kỳ mới biết người đàn ông đến đón cô đó là thư ký
Trương, người đó làm việc vô cùng nhanh nhẹn chu đáo, đi ra từ tứ hợp
viện vừa mới lên xe, liền đưa cho cô mấy thứ đồ: "Đây là vé máy bay đi
Thượng Hải lúc 11h40, bên công ty của cô, tôi đã xin phép Vương tổng
rồi, anh ta cũng đã đồng ý. Bây giờ sẽ đưa cô đến sân bay. Đây là địa
chỉ của Chính Đông ở Thượng Hải, đây là thẻ tín dụng cùng với ít tiền
lẻ, cô đừng từ chối, bởi vì cô không đem theo hành lý gì, cho nên đem
theo chút tiền là cần thiết, hơn nữa số tiền này sẽ được trừ vào lương
của Chính Đông."
Giai Kỳ hoàn toàn không thể ngờ rằng: "Anh ấy có lương?"
Người nghiêm túc như thư ký Trương không ngờ lại cười cười: "Đúng thế, cậu ấy có lương."
Sau khi lên máy bay Giai Kỳ mới cảm thấy hơi mệt, thời gian bay là 1
tiếng 40 phút, bởi vì sự quản chế trên không trung nên hạ cánh muộn mất
12 phút. Sóng âm của chiếc máy bay hành khách lớn đem theo luồng khí
đang gào thét dữ dội, vang dội hạ cánh xuống đường, dần dần trượt về
phía trước.
Cảm giác chân đặt xuống mặt đất làm cho người ta thấy yên tâm.
Thượng Hải đang mưa, thời tiết âm u mưa lất phất, tiếng gió và mưa
lạnh ào vào cơ thể cô, lạnh mà ẩm ướt, dường như sự lạnh buốt còn khiến
người ta sợ hãi hơn cả ở Bắc Kinh.
Bởi vì Giai Kỳ đã đi công tác đến Thượng Hải mấy lần, mỗi lần đều vội vội vàng vàng, lần này cũng vậy không có tâm trạng mà ngắm cảnh, ra
khỏi sân bay gọi taxi, đưa tấm danh thiếp cho lái xe: "Làm phiền đưa tôi đến địa chỉ này."
Đương rất xa, chiếc xe đi theo con đường cao tốc ngoằn ngoèo, dần dần đi vào trong thành phố, ngang qua một những tòa nhà cao tầng. Mưa lạnh
rơi rả rích ở bên ngoài của sổ, Giai Kỳ nghĩ, mình gặp anh rồi, nên nói
gì mới được đây?
Con đường đó ở sâu trong thành phố, hai bên đường có rất nhiều cây
ngô đồng Pháp cao to, trong mùa này mà vẫn chưa rơi hết lá, lá cây và
cành cây đan xen vào nhau giữa không trung. Mưa tạnh dần, vô số cành lá
vây quanh, làm cho bầu trời mưa cát thành những khe hở nhỏ hẹp, tiếng
mưa đọng trên cành cây rơi xuống tí tách tí tách. Hai bên đường đều là
những căn nhà cũ đã có rất nhiều năm tuổi, thỉnh thoảng nhìn thấy một
chóp nhà tinh xảo, thấp thoáng sau những bức tường và những cây ngô đồng Pháp cao lớn. Con đương này tĩnh lặng dường như không có một tiếng
động, trong một buổi chiều mùa đông như thế. Giai