Kỳ vuốt vuốt mái tóc
bị những giọt nước mưa nhỏ thấm ướt, cuối cùng tìm được biển số nhà.
Tường rất cao, trên đầu tường có thể nhìn thấy được cũng chỉ là cây,
những cây cao to đã rụng hết lá, những trạc cây ngay ngắn như chiếc lược vươn dài lên trên, nếu là mùa hè, chắc sẽ là một màu xanh biếc.
Giai Kỳ bấm chuông cửa rất nhiều lần, không có người trả lời, lại gọi vào điện thoại của Nguyễn Chính Đông, vẫn tắt máy.
Cô cảm thấy đói, vừa đói vừa rét.
May mà cô không mang theo hành lý, bởi vì đi rất lâu mới nhìn thấy
một quán cafe. Đẩy cửa bước vào bên trong không hề bắt mắt, giống như
tất cả các quán cafe khác có một tấm cửa kính lớn, tường màu đỏ, đã sau
buổi trưa nên rất vắng khách. Chỉ có lẻ tẻ vài người dường như đều đang
ngồi chìm vào trong ghế sô pha.
Cô gọi một tách cafe sữa, cùng với một miếng bánh bông lan.
Ghế sô pha rất thoải mái, cô không kìm được ngồi chìm vào trong đó,
hương thơm cafe nồng nàn bên trên có một hình chiếc lá, mùi vị rất đậm
đà. Không ngờ rằng đi lung tung lại có thể tìm được một quán cafe chính
hiệu như thế này, bánh bông lan chưa được đem lên, âm nhạc là loại nhạc
Jazz nhẹ nhàng dễ nghe, cô dường như muốn ngủ thiếp đi.
Chiếc ghê sô pha ở hành lang bên kia có tiếng phụ nữ đang nói chuyện
diện thoại rất nhỏ, ánh đèn trong quán nhẹ nhàng, làm cho đường nét
khuôn mặt nghiêng của cô in bóng trên tấm kính lớn. Lần đầu tiên Giai Kỳ nhìn thấy có người mặt quần áo lại đẹp đến thế, trên người cả một màu
đen đậm, chỉ choàng một chiếc khăn choàng lớn rực rỡ, chiếc khăn quàng
có rất nhiều chiếc tua dài, đung đưa không biết là bao nhiêu loại màu
sắc, giống như là bị vẩy lên hắt lên, dường như ráng mây chiều say khướt trên vai. Vây quanh một khuôn mặt rực rỡ như một ngôi sao, vẻ đẹp tự
nhiên đó, lại giống như là Anna.Karenina dưới ngòi bút của Lev Tolstoy,
làm cho người ta thấy xinh đẹp một cách đáng kinh ngạc.
Có lẽ là đang nói chuyện với người yêu, nói nhỏ thì thầm, thỉnh thoảng ngẩng đầu lên, đôi mắt liếc nhìn xung quanh.
Xuất chúng như vậy, ông trời quả thật là ưu ái cô ấy.
Đúng lúc âm nhạc dừng lại trong quán yên tĩnh, Giai Kỳ lờ mờ nghe thấy cô đang nói: 'Vậy anh đến đón em nhé."
Ngay cả giọng nói cũng mềm mại như thế, có lẽ chỉ có ở những đôi đang yêu nhau.
Hạnh phúc tới mức làm người ta cảm động.
Bánh bông lan rất ngon, đúng là hàng đầu, Giai Kỳ vốn dĩ đã đói, lại
càng cảm thấy ngon miệng, hợp khẩu vị hơn, dường như ăn một cách tham
lam.Một miếng bánh chưa ăn hết, có một người khách đội mưa đi vào quán,
quán cafe không lớn, vừa nhìn đã thấy người đến. Đúng lúc Giai Kỳ đang
bị nghẹn miếng bánh, nhất thời không thở được. Lên không được xuống cũng không xong, lấy tay ấn vào cổ, nghẹn đến mức chảy cả nước mắt, khỏi
phải nói là thảm hại đến mức nào,
Anh đi từng bước dài đến, dùng sức vỗ mạnh lưng cô, thật sự rất mạnh, mạnh đến nỗi đau hết cả lưng, miếng bánh đó cuối cùng cũng trôi xuống
dưới, dù sao cũng đã thở được.
Mất mặt quá, vội vàng cầm tách cafe lên uống một ngụm, dường như chột dạ.
"Chính Đông."
Người con gái ngồi bên kia gọi tên anh, giọng nói ngọt ngào như mật.
Anh không động đậy, trong tay Giai Kỳ vẫn cầm chiếc cốc, trong lòng nghĩ, địch không động ta cũng không động.
"Chính Đông?"
Giọng nói đằng sau đã hơi có chút nghi hoặc, anh vẫn cứ im lặng, Giai Kỳ dứt khoát đặt chiếc tách xuống, nghiêm chỉnh đứng dậy chào hỏi:
"Nguyễn tiên sinh, rất vui được gặp anh ở đây.
Giọng nói vô cùng giả tạo như thế, ngay cả bản thân cô cũng cảm thấy
buốt cả răng, anh nhướn mày lên, dường như là không hài lòng: "Tại sao
em lại ở đây?"
Thời tiết như vậy, anh chỉ mặt một chiếc áo khoác len sơn dương màu
thẫm, quần áo chỉnh tề đi hẹn hò với mỹ nhân, làm gì có một chút dáng vẻ nào của người bệnh. Trong lòng Giai Kỳ nghĩ, ngoài bộ mặt hơi khó chịu, thì vẫn là người hào phóng phong lưu.
Trên máy bay đã nghĩ sẵn trong đầu gần hai tiếng, kết quả là một câu
cũng không nói được, cô dứt khoát nói thật: "Mẹ anh nhờ em đến Thượng
Hải thăm anh, cho nên em đến thôi."
Anh ồ một tiếng, vẻ mặt lãnh đạm, quay mặt lại giới thiệu người con
gái ở đằng sau lưng: "Bạn của anh, Thành Chỉ." Ngừng lại một lúc, giới
thiệu cô cho đối phương: "Đây là Vưu Giai Kỳ."
Lúc Thành Chỉ cười dường như lại càng đẹp hơn, đưa tay ra với cô: "Rất hân hạnh."
Mặc dù bên cạnh Nguyễn Chính Đông từ trước đến nay rất nhiều mỹ nhân, nhưng cơ hội có thể gặp được một giai nhân đẹp đẽ như vậy cũng không
nhiều, quả nhiên là rất hân hạnh.
Giai Kỳ bắt tay với cô.
Không khí hơi kỳ quặc, có lẽ là bởi vì nụ cười dường như đau khổ của
Thành Chỉ, Giai Kỳ cảm thấy hơi giận dữ, không hẳn là vì bản thân cô cố
chấp đến Thượng Hải, hơn nữa cô làm sao mà có bản lĩnh đoán ra rằng anh
đến Thượng Hải để hẹn hò với giai nhân.Giai Kỳ quay đầu nhìn Nguyễn
Chính Đông một cái, anh đột nhiên hỏi: "Em ăn no chưa?"
"Hả?" Cô vẫn chưa kịp phản ứng lại, nghe nói người ta khi nhìn thấy mỹ nhân sẽ đều trở nên chậm chạp, quả là đúng..
"Ăn no rồi thì chúng ta đi."
Mưa đã tạnh, Thành Chỉ tự mình lái một chiếc xe hai cánh