của A Nan, không chỉ nói chuyện chậm chạp hơn người
khác, ngay cả học chữ cũng thế, thậm chí ba tuổi nói chuyện còn không lưu loát,
chờ đến năm năm tuổi nên học một ít kỹ năng trụ cột của nữ nhân, lúc làm nữ công
thì đâm ngón tay mình, học đàn thì chỉ một bài mà đàn hơn mười lần vẫn không nhớ
được, chơi cờ thì đôi mắt mơ màng như sắp ngủ bất cứ lúc nào, còn thi họa, thì
chữ nào chữ ấy như gà bới, ai nhìn đều phải thở dài, thi từ ca phú cái gì… Nói
chuyện còn chưa xong, ai dám hi vọng!
Tóm lại, những ai
đã từng gặp qua quá trình học tập của A Nan đều phải thở dài, cô nương này là
không thể trông cậy.
Khác hẳn với A
Nan, ba tỷ tỷ của nàng khi ba tuổi đã đọc tứ thư ngũ kinh, năm tuổi đã thông thạo
nữ công gia chánh, bảy tuổi trở thành tài nữ nổi danh ở kinh thành, muốn danh
thế nào thì cũng có, được xưng là tam mỹ nhân của Lục gia. Từ năm mười hai tuổi,
gót chân của các bà mai suýt nữa đã giẫm hư cửa lớn của Lục gia, những người đến
cầu thân đều là gia đình đại phú đại quý.
Cho nên, A Nan thật
sự là không đủ tiêu chuẩn! Chẳng trách không có người tìm nàng phiền toái, một
cô nương không tư chất như vậy, ở nơi tài nữ nhân tài dập dìu thế này, thật sự
là nếu lỡ quăng vào trong đám người cũng không có cách nào tìm ra.
A Nan rơi lệ đầy
mặt tỏ vẻ: QAQ Trọng sinh đúng là một vấn đề tổn thương người khác mà? Ngôn ngữ
cơ bản của thế giới chính là tiếng nước ngoài! Bảo nàng quen với những văn tự
Hán cổ thì làm sao nàng kham nổi chứ?
Chờ ba cô tiểu
thư đều xuất giá rầm rộ vinh hiển, trong phủ Thừa tướng chỉ còn lại có một mình
A Nan, Thừa tướng phu nhân bắt đầu đau đầu.
A Nan mười lăm tuổi,
dưới sự chủ trì của Thừa tướng phu nhân làm buổi lễ cập kê, những người ở kinh
thành mới kinh ngạc phát hiện thì ra Thừa tướng gia còn có một cô gái nhỏ chưa
lấy chồng. Khi đám người biết cô gái nhỏ này chỉ là một thứ nữ, đã không ít người
kích động.
A, đây chính là một
cơ hội tốt để kết thân với nhà Thừa tướng đây mà!
Con gái của Lục
gia không phải đại phú đại quý thì không gả, không phải con của chính thất thì
không gả. Nhưng mà một thứ nữ, tuy không thể làm vợ cả của con mình, ít ra làm
quý thiếp thì cũng được.
Vì thế, Thừa tướng
phu nhân sau khi tiếp đãi các vị phu nhân các giới đến cầu hôn thì tâm tình bỗng
xuống dốc không ít.
Hôn sự của A Nan
bỗng chốc trở thành nỗi đau canh cánh của Thừa tướng phu nhân.
Tuy rằng A Nan
sinh ra không quá nổi bật, nhưng dù sao đó cũng là mặt mũi của bà, dù gì cũng
đã nuôi dưỡng nhiều năm như vậy, công bình mà nói thì đây là một cô nương thành
thật, luôn hiếu thuận cha mẹ huynh trưởng, cho dù có oán giận mẹ của A Nan đến
đâu đều cũng tiêu tan từ khi mẹ nàng qua đời. Thông minh như Thừa tướng phu
nhân tội gì lấy chuyện đã trải qua lâu rồi để dằn dặt chồng, chẳng bằng làm tốt
bổn phận, quan tâm những việc giúp đỡ trượng phu. Hơn nữa, có nuôi cẩu cẩu lâu
ngày cũng sẽ phát sinh cảm tình, huống chi là một con người?
Coi như là Thừa
tướng phu nhân phúc hậu, không có đem A Nan đẩy vào nghịch cảnh, ngược lại nên
ăn, nên dùng, nên dạy bà đều làm trọn vẹn, làm cho người ta không thể tìm ra một
khe hở để châm chọc, đồng thời cũng làm cho Thừa tướng cảm thấy áy náy với vợ cả.
Cho nên, Thừa tướng
phu nhân luôn luôn đối xử với A Nan không tệ, làm sao có thể theo tâm ý của mọi
người đem A Nan gả cho con trai thứ hoặc gả làm thiếp cho trưởng tử chứ? Thân
phận của A Nan kiếp này tuy không thể rầm rầm rộ rộ làm chính thất của hàng đại
phú đại quý, nhưng nếu gả cho một nhà giàu có, làm đương gia chủ mẫu thì tất
nhiên thừa sức.
Nên đem A Nan gả
cho ai đây? Thừa tướng phu nhân cảm thấy mình cần phải chọn lựa kĩ một chút, gả
cho một gia đình khá giả không xa không gần không bất lương, nhất là không đánh
thê tử…
Rất nhanh, một đạo
thánh chỉ từ trong cung ban xuống làm cho Thừa tướng phu nhân không thể không
đem hôn sự của A Nan buông xuống.
Thái hậu trong
cung đột nhiên rãnh rỗi nên tuyên triệu các khuê nữ của bá quan vào cung ngắm
hoa.
A Nan cứ như thế,
không trâu bắt chó đi cày bị Thừa tướng phu nhân mang vào cung ngắm hoa.
Thừa tướng phu
nhân rất dụng tâm ăn mặc cho A Nan vì thế rất đau lòng khi phát hiện, khí chất
cùng với biểu hiện của A Nan thật sự là làm cho người ta đau đầu nhức óc.
Nói dễ nghe một
chút, A Nan là một cô nương tròn trịa dễ thương, nhưng nói khó nghe một chút
chính là thuộc loại người dù gắn kim tuyến khắp người cũng không phát sáng nổi
trong đám đông, chỉ có một làn da trắng mịn màng bù lại khuyết điểm bên ngoài.
Nhưng mà, vì sao khi ăn dọn trang điểm lên, những đồ trang sức ngọc ngà quý giá
mang trên người trên đầu A Nan đều mạnh mẽ toát ra vẻ thô bỉ của nhà giàu mới nổi
khoe của. =___+
Cô nương này thực
sự không còn thuốc chữa nữa! Như thế này mà tiến cung chẳng phải làm cho tất cả
mọi người đều chê cười Thừa tướng phủ hay sao?
Thừa tướng phu
nhân trầm mặc vài giây, thở dài bảo người đem trang sức bằng vàng trên đầu của
A Nan đổi thành kim thoa khảm đá quý đủ màu sắc, thoạt nhìn nhẹ nhàng nho nhã,
làm nổ