phải trong phòng còn có ma ma nha hoàn, nàng tuyệt đối tay cầm hộp son trực tiếp ném thật mạnh vào khuôn mặt kia. Không để ý tới nam nhân bị đẩy ra sau mà có chút không vui, A Manh ở trên mặt vẽ loạn một chút, rất nhanh một gương mặt hồng nhuận tươi sáng của cô nương mới gả liền xuất hiện, đây mới là diện mạo cô dâu ngày đầu tiên tân hôn nên có.
Ngu Nguyệt Trác cảm thấy tò mò, cầm hộp son kia xem lại, ngửi ngửi, sau đó lại sờ sờ mặt của nàng, trong lòng lại suy nghĩ hóa ra không phải nữ nhân nào bôi son trát phấn cũng làm cho người ta nhìn mà buồn nôn. Nhưng là, hắn vẫn không thích trên người nàng lây dính hương vị nào ngoài hương vị của hắn, son này vẫn là ít dùng thôi.
Làm xong hết thảy, cô dâu nên đi chính sảnh dâng trà cho trưởng bối, bái kiến huynh đệ tỷ muội.
Ngu Nguyệt Trác ôm lấy thắt lưng của nàng nâng nàng đứng dậy, không để ý tới ánh mắt hạ nhân trong phòng, vô cùng thân thiết tiến gần bên tai nàng hỏi: "Nàng có thể đi vững sao?"
A Manh mặt lập tức tái nhợt rồi, khuôn mặt tươi cười rốt cuộc duy trì không được, hung hăng ai oan liếc hắn một cái nói: "Có thể, chỉ cần đi chậm một chút."
Tối hôm qua tuy rằng rối loạn lại vô cùng thê thảm, nhưng trên thực tế chính là thoạt nhìn cũng chưa thảm hại như vậy, dù sao cái lần đầu tiên đã trắc trở, sau đó là một loạt bi kịch, không khí gì đều không có, cũng không có động tác tiếp sau. Mà vị y nữ cùng nàng có giao tình, cho nên thuốc lưu lại đều là thuốc tốt, vô luận uống thuốc hay là bôi ngoài đều là cực hữu hiệu, trải qua một buổi tối, trừ bỏ nơi bị xé rách còn co rút đau đớn, đi đường chỉ cần chậm một chút tránh đừng để ma sát đến nơi đó. Duy nhất làm cho nàng thống khổ là đi vệ sinh rất khổ...
"Nga, thật không?" Ngu Nguyệt Trác cao thấp đánh giá nàng, sau đó lộ ra một nụ cười phong hoa tuyết nguyệt: "Nếu không được vi phu ôm nàng đi cũng giống nhau, nương hội thông cảm cho nàng."
"... Cám ơn, không cần." A Manh khóe miệng co giật, cảm thấy nam nhân này vô sỉ đã không có giới hạn. Nếu thật sự để cho hắn ôm đến chính sảnh, kia không phải làm cho người ta chế giễu không thôi? Hắn bỏ được mặt mũi nhưng còn nàng bỏ không nổi, loại nam nhân này thật sự là khó có thể câu thông.
"Ha ha, đừng khách khí, ta là tướng công của nàng, thương nàng là bình thường."
"..."
A Manh lại một lần nữa nghẹn khuất, nghĩ muốn nguyền rủa hắn khỏi hắn lại nói hươu nói vượn.
Nhưng mà hai người đứng cùng nhau bộ dáng thầm thì nói chuyện, trong mắt của hạ nhân không khỏi cảm thán tướng quân cùng phu nhân cảm tình thật tốt, nghe nói vốn là thanh mai trúc mã...
Đi vào chính sảnh, mẫu thân Ngu Nguyệt Trác Diêu thị cùng muội muội Ngu Nguyệt Quyên đã ngồi ở ghế trên chờ bọn hắn.
Ngu Nguyệt Trác tám tuổi tang cha, từ đó về sau mẫu thân Diêu thị liền mang theo muội muội hồi Diêu gia sống, lưu hắn một người ở lại Ngu gia, mười tuổi hắn hiểu biết chút ít việc quân doanh, mười bảy tuổi phong tướng quân, hai mươi tuổi đánh tan Bắc Việt Vương Đình Kiến lập kỳ công, khải hoàn trở về. Một đoạn nhân sinh này, nhìn như đơn giản nhưng trong đó tư vị lại khôn kể.
Trong kinh thành, Hoàng Thượng ban thưởng tướng quân phủ, khi A Manh gả lại đây là trực tiếp vào tướng quân phủ, không cùng ở người của Ngu gia, vì thế thời điểm thỉnh an liền phát hiện tướng quân phủ người thật đúng là đơn giản, chỉ có một vị bà bà(mẹ chồng) ở goá, một vị em chồng.
Diêu thị trên mặt thủy chung lộ vẻ thản nhiên tươi cười, còn chưa tới bốn mươi tuổi, dung mạo xinh đẹp tuyệt trần khiến bà thoạt nhìn thật phong tình, nhìn không ra bà đã có con lớn hai mươi tuổi. A Manh cẩn thận đánh giá, phát hiện Ngu Nguyệt Trác hình dáng ngũ quan cùng bà có năm phần tương tự, nhưng không có sự mềm mại của Diêu thị, ngược lại thêm vài phần nam tử tuấn nhã trong sáng.
Tới Ngu Nguyệt Quyên, cũng là tiểu mỹ nhân, di truyền tốt từ dung mạo Diêu thị, nhưng so với Diêu thị vẻ nhu nhược thì hơn vài phần quyến rũ, mà lúc này nhìn nàng mím môi bộ dáng nghiêm túc, liền biết đây không phải là nữ nhân có thể đẻ người tùy tiện khi dễ.
A Manh theo Ngu Nguyệt Trác tiến lên đi thỉnh an, chờ kính trà cho bà bà Diêu thị, Diêu thị vẻ mặt kích động cùng vui mừng, ánh mắt đã sớm ướt át. Chờ sau khi uống trà con dâu mới kính xong, Diêu thị gỡ chiếc vòng tử ngọc trên tay đeo vào tay A Manh, hòa khí nói đây là vật gia truyền của Ngu gia truyền cho con dâu trưởng, bây giờ để nàng giữ lấy, về sau truyền cho con dâu.
A Manh nội tâm run rẩy, miệng nhu thuận đáp ứng.
Diêu thị hiện nay đối với A Manh thân thiết đều không phải là vì yêu thích nàng, mà là vì A Manh là con dâu mà trượng phu đã qua đời của mình lựa chọn, lại là nhi tử cố ý muốn cưới, tự nhiên không có ý kiến gì. Bà từ xưa tới nay tính tình vốn mềm yếu, lại chịu tam tòng tứ đức của phụ thân giáo dưỡng mà lớn lên, không có trượng phu tự nhiên đều là nghe con.
Diêu thị tính tình tương đối hiền hòa, cô em chồng Ngu Nguyệt Quyên lại chính là có chút tính tình tiểu cô nương ương bướng. A Manh tiếp nhận lễ của nàng, liền cho tiểu cô nương cái lễ gặp mặt, cũng không biết là A Manh buông tay quá nhanh