n làm sao được.”. Vừa nói vừa đẩy xe lăn của nàng đi về phía trước.
“Không phải ngươi là người có nhiều cách nhất sao? Như thế này thì phải làm sao bây giờ?”. Hiểu Nguyệt bất lực.
“Chuyện đó nếu như là giả thì không phải là thật rồi, mà cho dù là thật cũng chẳng có gì quan trọng, không phải lỗi của nàng ta.”. Sách La Định nói rất nhẹ nhàng: “Thời dã vận dã mệnh dã (1) mà, mặc kệ nó đi.”.
Hiểu Nguyệt bất lực nhìn hắn, chẳng còn lòng đâu mà giận được nữa.
Chính trong chớp mắt nàng quay đầu lại, chợt cảm thấy hình như có ai đó đang quan sát nàng.
Hiểu Nguyệt nhìn bốn xung quanh một cái, ảo giác sao? Ban nãy trong lòng đột nhiên có cảm giác rờn rợn mà.
“Nàng sao thế? Lạnh à?”. Sách La Định thấy nàng chỉ khoác một chiếc choàng nhỏ thì lại cằn nhằn: “Ngồi ghế thì cần mặc nhiều chút, tối đến có gió lớn.”.
“Không phải, hình như có người đang nhìn ta.”. Hiểu Nguyệt cau mày nghiêm túc nói.
Sách La Định nghe thấy thật mới lạ: “Dù sao thì tiểu thư như nàng cũng là đại mỹ nhân, có bị người ta nhìn cũng là bình thường mà, làm gì dễ giận thế.”.
Trong lòng Hiểu Nguyệt lại thịch một cái – Đại mỹ nhân đó nha! Tên nào nhìn nàng vậy? Không nhớ nữa!
Trên đường phố thật dài người đông như dệt cửi, trước mặt là cửa Tây hoàng cung, trên đầu tường đèn đuốc huy hoàng, toàn bộ dân chúng hoàng thành hôm nay đều ở đây ăn mừng cả.
Những tài tử giai nhân ấy, hòa cùng đoàn người cũng không còn quá nổi bật nữa.
Bạch Hiểu Phong đi phía trước, Đường Nguyệt Yên đi theo bên cạnh. Hôm nay tâm trạng Nguyệt Yên hình như không tệ, có chút hưng phấn mà ngắm nghía hoa đăng.
Bạch Hiểu Phong thì không biểu hiện rõ có vui hay không, vẫn mang phong cách lười nhác như thường.
Bốn người bọn Đường Tinh Trị đã biến mất dạng, chắc là chạy đến chỗ nào đó chơi rồi.
Đường Nguyệt Như đi sau lưng Bạch Hiểu Phong, bên cạnh, Sầm Miễn vẫn luôn theo sát, nhưng cũng không dám đi quá gần nàng.
Đi ở cuối cùng là Sách La Định đẩy theo Bạch Hiểu Nguyệt, hắn còn mua cho nàng một chuỗi kẹo hồ lô đường để nàng cầm.
“Gần đây ta béo lên rồi đó.”. Hiểu Nguyệt vừa gặm vừa nhéo má mình một cái, mềm nhũn.
“Nào, ăn thêm cái bánh bao nữa.”. Sách La Định còn định chạy đi mua cho nàng cái bánh bao, Hiểu Nguyệt căm phẫn kéo tay áo hắn lại.
“Lão Sách, đừng đi đến phía trước nữa, quay đầu, quay đầu thôi!”.
Hai người còn đang cười đùa thì đã thấy Trình Tử Khiêm chạy như điên đến, phất tay lia lịa.
“Sao lại không đi tiếp?”. Sách La Định ngẩng đầu nhìn quanh, thấy phía trước có một khán đài rất lớn, gánh hát vùng khác đang diễn, có rất nhiều người vây xem, cũng có rất nhiều người cười nữa.
“Đang diễn cái gì vậy?”. Sách La Định thấy hứng thú.
“Ài, Tam công chúa đâu?”. Trình Tử Khiêm càng gấp hơn.
“Nguyệt Như tỷ tỷ ở phía trước đó.”. Hiểu Nguyệt chỉ, lại thấy ở phía bên ngoài đoàn người ấy, bọn Đường Nguyệt Như cũng đã dừng chân xem màn kịch kia.
“Hỏng bét!”. Trình Tử Khiêm nhanh chóng chạy lên.
Bạch Hiểu Nguyệt cùng Sách La Định nhìn nhau một cái, sao vậy?
Chẳng biết vở kịch đang diễn trên sân khấu kia thuộc loại gì, hình như là hài kịch, diễn viên đều vẽ mặt hoa hoét lòe loẹt, các tuồng diễn đều pha trò rất thú vị.
Mà nhìn đoàn người vây xem bốn phía lúc này đều đã cười ngả tới ngả lui rồi.
Khi nhìn kỹ xem trên sân khấu diễn cái gì thì mới biết, thì ra là diễn vở kịch Tiên hoàng đang cãi nhau với Hoàng hậu, Hoàng hậu ngoại tình đội cho hắn cái mũ xanh biếc.
Bạch Hiểu Nguyệt che miệng, mở to mắt nhìn Sách La Định – Chuyện này cũng diễn được à?
Mọi người vô thức nhìn Đường Nguyệt Như, thấy gương mặt nàng trắng bệch.
Sầm Miễn vội vàng kéo nàng quay lại.
Đường Nguyệt Như lại không chịu đi.
Đường Nguyệt Yên nghe xong cũng nổi giận: “Đang giở trò gì đây! Ca! Ca!”.
Chỉ lát sau, Đường Tinh Trị đang cầm thịt xiên cũng chạy đến: “Chuyện gì vậy?”.
Đường Nguyệt Yên chỉ về phía khán đài: “Ca nghe xem họ hát cái gì đi!”.
Đường Tinh Trị vừa nghe xong, thiếu chút nuốt luôn cả cái tăm xiên thịt vào bụng rồi!
“Đồ khốn khiếp!”. Lúc này Đường Tinh Trị cũng nổi giận, sai người phá sân khấu bắt diễn viên, Hồ Khai vội vàng cản lại: “Ngươi không sợ bị đánh đòn nữa à?”.
“Bị đánh cũng phải phá, dám nói hươu nói vượn!”. Đường Tinh Trị nổi giận, nhưng mà lúc này đoàn người cũng bắt đầu dao động, có một số người đã bắt đầu ồn ào, còn nói mấy câu khó nghe, gì mà dám làm lại còn sợ bị người ta nói, cây ngay thì sợ gì chết đứng chứ.
Đường Tinh Trị càng nghe càng giận.
Hiểu Nguyệt cũng lo lắng, đẩy Sách La Định một cái: “Liệu có gặp chuyện gì không may không?”.
Sách La Định khoanh tay: “Hẳn là đã xảy ra chuyện gì rồi, làm lớn chuyện vậy mà.”.
“Rầm…”.
Mọi người còn đang nói thì lại nghe thấy một tiếng động vang dội nổi lên, sau đó đoàn người hỗn loạn.
Sách La Định ngẩng đầu nhìn lên, thấy chẳng biết tại sao sân khấu lại sập mất một nửa rồi, rất nhiều người bị đập trúng, diễn viên trên sân khấu cũng lăn cả xuống, có người ngã bị thương, tiếng thét chói tai nổi lên bốn phía, đoàn người rối rít chạy ra ngoài.
Từ nãy chỗ này đã tập trung quá nhiều người, lần này đoàn người lại đột n