cứ ép buộc
cô như thế này, cô chỉ cảm thấy như trong lao tù, cũng chẳng ai vui vẻ.
Rồi anh ta lại nghĩ, mình cũng không thể chịu được khi nhìn thấy cô kết
hôn với người khác. Đối với Trình Đoan Ngọ, anh ta luôn có những mâu
thuẫn không thể lý giải.
Cô không dịu dàng, đối xử với anh ta chẳng khác nào kẻ thù, cô luôn
khoan dung với người khác nhưng với anh ta thì không. Có những lúc mệt
mỏi chán nản, anh ta cũng đã nghĩ cô có thể mang đến cho anh ta một chút an ủi, nhưng cái mà cô mang lại cho anh ta luôn là sự cự tuyệt và sự xa cách ngàn dặm. Cô luôn muốn chọc giận anh ta biết rõ hậu quả sẽ thế nào nhưng vẫn cứ làm như vậy. Giữa họ dường như lúc nào cũng căng thẳng, và chỉ có như vậy cô mới cảm thấy thoải mái.
Có yêu không? Đối với họ, chủ đề này thật buồn cười Lục Ứng Khâm cũng chẳng muốn nghĩ đến nữa.
Buổi tối, Du Giai Giai lại gọi điện, Lục Ứng Khâm vừa đi tiếp khách về, đầu óc mơ hồ nhưng vẫn cố tỉnh táo.
“Uống nhiều rượu quá à?” Giọng cô truyền tới từ đầu máy bên kia, chẳng
biết tại sao Lục Ứng Khâm có chút ấm áp, có lẽ là bởi đã tức giận quá
nhiều khi ở bên cạnh Trình Đoan Ngọ. Du Giai Giai là người con gái thông minh, luôn biết phải cư xử trước Lục Ứng Khâm. Những năm qua, ở bên
cạnh anh ta, cô làm tốt mọi việc, chẳng phải trước kia anh ta đã từng
thích một người phụ nữ thông minh như cô ta sao? Tại sao bây giờ anh ta
lại thấy chán ghét chứ?.
Anh ta chưa tìm ra câu trả lời thì Du Giai Giai đã chuyển chủ đề khác,
giọng cô lại trở nên xa cách, lạnh lùng: “Thôi, chuyện của anh giờ cũng
chẳng liên quan đến em, nữa em chỉ muốn nói với anh rằng, khi em về
nước, anh hãy đến sân bay đón em.” Giọng điệu như ra lệnh của cô ta
khiến Lục Ứng Khâm chau mày, cảm giác hối hận và có lỗi vừa nhen nhóm
trong lòng anh ta lập tức biến mất.
“Dựa vào cái gì mà phải đi đón chứ?” Đầu óc anh ta hơi nặng nề nhưng vẫn không thể không buông tiếng cười giễu cợt,
“Ở sân bay có phóng viên, em cần một chút tin tức của Đầu óc cô bỗng bị đủ các loại âm thanh chiếm chỗ, các dây thần kinh đều
căng ra, dường như chỉ cần chạm nhẹ là sẽ đứt. Cô yêu Lục Ứng Khâm nhưng cũng hận anh ta. Bao nhiêu năm qua, chưa lúc nào cô thấy hận a ta như
lúc này, đến lúc muốn xé nát anh ta ra, ăn tươi nuốt sống. Anh ta có thể làm nhục cô, không yêu cô, có thể vứt bỏ cô nhưng tuyệt đối không được phép hành hạ con trai cô.
Cho dù đứa trẻ này là do cô làm trái ý anh ta mà sinh ra, anh ta cũng không nên….không nên trút giận lên đầu nó….
Cô đau đớn đến mức gần như không thể khống chế được nữa. Cô nhắm mắt. hít
thở thật sâu, cố gắng không nghĩ đến nữa, rồi khi mở ra cô cũng lấy lại
chút bình tĩnh.
Cô lái xe đến eo biển gần ngoại ô. Từ trên cao
nhìn xuống là cả một bờ biển rộng lớn tuyệt đẹp. Mặt biển như một dải
lụa sẫm màu lăn tăn gợn song. Cô dừng xe cách đài quan sát vài trăm mét, xe cô ẩn khuất sau một hang xe cạnh đó, xung quanh không một bóng
người, có lẽ những chiếc xe ấy là những du khách đến đây ngắm biển.
Bầu trời u ám, những hạt mưa bụi lất phất bay, trên đường vắng lặng, chẳng
có bóng người, thỉnh thoảng vài chiếc xe lướt qua rất nhanh.
Trình Đoan Ngọ nhìn cảnh tưởng vừa xa lạ lại vừa thân quen ấy mà trong lòng
bỗng trào dâng nỗi buồn man mác. Lúc lâu sau, cô bấm điện thoại gọi Lúc
Ứng Khâm. Anh ta nghe máy rất nhanh, giọng nói vô cùng giận dữ, nhưng
Trình Đoan Ngọ vẫn chẳng tỏ ra hoảng loạn, cô nói cho anh ta biết chổ
của mình một cách rõ ràng.
Lục Ứng Khâm sẽ đến, Thậm chí anh ta còn chẳng hỏi xem rốt cuộc cô muốn làm gì. Chỉ hỏi đi hỏi lại : “Cô đang ở đâu?”
Lần này cô không suy nghĩ gì nữa, cũng không muốn cho mình một con đường để rút lui. Lúc đưa chìa khóa cho cô, Âu Hán Văn có hỏi cô: “ việc gì phải đi tìm anh ta chứ?”
Cô không phản bác, chỉ kiên định trả lời : “Cháu có bị tổn thương ngàn lần thì cũng phải khiến anh ta bị tổn thương như vậy”
Ngoài việc cùng anh ta đi đến chỗ chết, cô không nghĩ được khả năng nào khác
với Lục Ứng Khâm. Chính anh ta đã dẫn cô đến bước đường cùng.
Chưa đầy nữa tiếng, xe của Lục Ứng Khâm đã xuất hiện trong tầm mắt của cô.
Trình Đoan Ngọ nhìn chiếc xe không chớp mắt. Chiếc xe ấy điên cuồng lao
về phía cô, anh ta cầm vô lăng, mắt không ngừng tìm kiếm xung quanh.
die»n。dٿan。l«e。qu»y。d«on
Anh ta chỉ đến một mình, Trình Đoan Ngọ nghĩ, như vậy cũng tốt, đây sẽ là kết cục tốt nhất.
Chuông điện thoại reo, Trình Đoan Ngọ vẫn đứng nhìn người về phía người đàn
ông đang sốt ruột cầm điện thoại ấy, ngập ngừng một chút rồi nghe máy.
“Cô đang ở đâu?” Giọng Lục Ứng Khâm vừa lạnh lùng vừa phẫn nộ.
“Tôi đang lái xe.” Cô trả lời.
“Lái xe?! Trình Đoan Ngọ! Cô làm gì có bằng lái?”
“Tôi biết.” Trình Đoan Ngọ bình tĩnh trả lời.
Còn Lục Ứng Khâm thì vô cùng ngạc nhiên. “Cô muốn chết à?!” Anh ta gầm lên. Mặc dù ngồi trong xe nhưng Trình Đoan Ngọ nghe rất rõ giọng nói như
cuống loạn của anh ta.
Trình Đoan Ngọ không trả lời anh ta, giọng vẫn rất bình tĩnh: “Lục Ứng Khâm, tôi muốn hỏi anh một vài câu.”
die»n。dٿan。l«e。qu»y。d«on
“Cô hãy dừng xe lại, nói cho tôi biết cô đang
