ệt chiêu truyền kỳ bí ẩn nhất,
uy danh vang xa nhấttrong võ lâm, vốn đã tuyệt tích giang hồ gần hai trăm năm,
không ngờ hôm nay lại tái xuất.
Tiếng kêu thảm thiết lại vang lên, khi song đao một lần nữa nằm trong tay Lăng Thanh Tuyết, tất cả hắc y nhân ở đây đều ngã
xuống đất.
Nhưng nàng cũng khụy một gối xuống, mặt trắng bệch như
tờ giấy.
Tuyệt thức Phong Lôi tuy uy lực kinh người, nhưng dư
chấn để lại không nhỏ, khiến nàng bị trọng thương.
“Nương tử.” – Giang Tùy Vân bổ nhào vào người nàng, đau lòng không
kể xiết.
Nếu không phải tại hắn, nương tử sẽ không bị thương,
giờ phút này hắn có tự trách cũng không hết nỗi áy náy khổ sở trong lòng.
“Ọe” một tiếng, một ngụm máu đỏ bắn vào đám cỏ dưới chân.
“Nương tử...” – hắn luống cuống tay chân, giúp nàng lau vết máu nơi
khóe miệng.
“Xuống núi.” – nàng quyết đoán nói.
Trên đường xuống núi, họ bắt gặp Nhạc Thanh bị ngã
đụng đầu đang nằm bất tỉnh nhân sự, Lăng Thanh Tuyết lại nắm áo hắn, hai tay
hai người, xách chủ tớ hai người Giang Tùy Vân xuống núi.
Đến chân núi Thanh Thành, nàng liền rơi vào trầm mặc,
lặng im, ánh mắt gợn sóng chẳng biết nghĩ gì, hơi thở lạnh giá toả ra quanh
người, ngăn cản không cho ai lại gần.
Giang Tùy Vân không dám quấy rầy. Lúc này, nương tử
nhà hắn chỉ muốn im lặng tuyệt đối, đó là thế giới của nàng, thế giới giang hồ.
Sau khi thê tử trầm mặc hai ngày, Giang Tùy Vân thật
sự nhịn không được, hỏi: “Nương tử, nàng có khỏe không?”
Đối
với thê tử trầm mặc như vậy, làm hắn không biết làm sao như vậy, hắn bắt đầu
thấy hoảng hốt.
“Giang Tùy
Vân.” – nàng nhẹ nhàng gọi hắn.
Hắn vui ra mặt, “Nương tử.” – Cuối cùng thì nàng cũng chịu mở miệng rồi.
“Thiếp muốn
rời đi một thời gian.”
“Nương
tử?” – hắn khó tin nhìn nàng.
“Thiếp muốn
rời đi một thời gian.” – nàng trảm đinh
chặt sắt tuyên bố.
“Nương tử,
nàng đã hứa với ta là sẽ không bỏ đi mà.”
Lăng Thanh Tuyết nhìn như không nhìn hắn, ngữ khí chắc chắn,nói: “Nhưng họ muốn
mạng chàng.”
Người
giang hồ sinh trong giang hồ, thành bại trong giang hồ, mà chết cũng trong
giang hồ.
Nhưng Giang Tùy Vân lại khác, chàng không phải người
giang hồ.
Mưa gió giang hồ không nên để chàng gánh thay nàng,
nếu phiền toái đến từ giang hồ, vậy để nàng đi vào giang hồ giải quyết đi.
“Nếu họ muốn
mạng ta, như vậy nương tử bỏ ta mà đi, chẳng phải tạo cơ hội cho họ hành động,
đặt ta vào cảnh hiểm nghèo sao?” – ánh
mắt Lăng Thanh Tuyết buồn bã.
Giang Tùy Vân ngồi xổm trước mặt nàng, ngẩng đầu nhìn
nàng, kiên định nói: “Dù phát sinh chuyện gì, ta cũng hy vọng
phu thê chúng ta cùng nhau đối mặt, chứ không phải chỉ một mình nàng đương đầu
gánh vác.” – nàng đi để hắn được an
toàn, sự an toàn này hắn càng không thể nhận.
Lăng Thanh Tuyết nắm bàn tay hắn đang đặt trên người
mình, giọng nhỏ như muỗi kêu: “Người kia điên rồi.”
Giang
Tùy Vân chấn động, nhưng không nói gì.
Lúc ấy nàng chậm chạp không ra sát chiêu hẳn là vì nhớ
đến đoạn ân tình lúc trước, nếu thật sự đúng là kẻ kia.
Yêu quá hóa cố chấp, cuối cùng sẽ gặp điều chẳng lành.
Giang thiếu gia di tình biệt luyến, Giang thiếu phu
nhân giận dỗi bỏ đi.
Đây là đề tài mới của dân chúng nơi trà dư tửu lậu.
Tô Li Lạc thân là khách do Lăng Thanh Tuyết mời đến,
lại trở thành hồ ly tinh phá vỡ nhân duyên của người khác, thân phận tiểu tam
của cô nổi tiếng khắp Dương Châu.
Đương sự lại chẳng chút để ý tới danh tiếng ngày càng
xấu của mình, không những thế còn châm dầu vào lửa, khơi gợi trí tò mò của
người xung quanh, ngày ngày đều lui tới, quẩn quanh chọc phá Giang Tùy Vân.
Một màu đỏ chói mắt quen thuộc vừa in vào mắt, một thân
ảnh thướt tha xinh đẹp đã xuất hiện ở cửa sổ phòng thu chi.
“Muội phu,
hôm nay không ra ngoài à.”
Người
đang vùi đầu vào sổ sách đối với lời “chào hỏi” của cô, mắt điếc tai ngơ.
“Vừa được
việc đã vứt bà mối ra sau đầu,” ngữ khí
Tô Li Lạc đầy thương cảm, nói tiếp: “Làm người không nên vô tình
như vậy.”
“Cảm
ơn.” – giọng Giang Tùy Vân hờ hững vang lên sau chồng sổ
sách.
“Tuyết muội
rời đi bao nhiêu ngày, mặt ngươi liền thối bấy nhiêu ngày, bộ tỷ tỷ ta nhìn rất
đáng ghét sao?” – cô chỉ gà mà nói vịt.
“Nàng không
từ mà biệt.”
Nghe
được sự giận dỗi trong giọng hắn, tâm tình Tô Li Lạc sảng khoái hẳn, cười to
thành tiếng. Mỹ nam tử ai oán trong khuê phòng, rõ ràng cũng là một loại cảnh
đẹp ý vui.
“Muội muội
tặng một tuyệt thế mỹ nhân là tỷ tỷ đây cho đệ, đệ còn bất mãn gì nữa, không
bằng chúng ta tìm thời gian khoái khoái hoạt hoạt với nhau nhé?”
“Tô
Li Lạc…” – một quyển sách ném ra thay cho câu trả lời.
Nhẹ nhàng tóm được, lại tiện tay trả lại trên bàn cho
hắn, nàng lấy tay áo che miệng, cười ha hả, ánh mắt hồ ly nheo nheo, “Giang
đại thiếu gia, đệ thật quá sức câu nệ tiểu tiết, người không phong lưu uổng
thời niên thiếu, uổng phí điều kiện tốt mà ông trời ban cho đệ, sống chết chỉ
với một nữ nhân, chẳng phải nhân sinh rất không thú vị sao?”
“Khi
nương tử ở đây, sao cô không nói những lời phóng đãng như thế đi?”
Nụ
cười của Tô Li Lạc càng mở rộng, “Ai a, đệ cũng