phong
tròn trịa cao ngất, những nụ hôn dài nồng thắm cũng rơi trên chiếc cổ bạch
ngọc.
Song chưởng của Lăng Thanh Tuyết vươn ra sau ôm đầu
hắn, ngã vào trong lòng hắn, dịu dàng thở gấp.
Hai người tiếp tục dây dưa, rồi đổ xuống giường, tấm
màn mỏng được thả xuống, tay vòng qua cổ hắn, chủ động đón nhận hành động cùng
những lời yêu thương của hắn.
Giang Tùy Vân nâng cặp mông ngọc lên, dùng sức tiến
vào, bắt đầu điệu vũ quen thuộc.
Từ khi thê tử bị thương, phu thê đã lâu lắm chưa sinh
hoạt vợ chồng, vì thế không cần biết tại sao hôm nay thê tử lại chủ động như
vậy, trước mắt hắn cứ giải tỏa nỗi khổ tương tư cái đã.
Khi hắn bắn toàn bộ tinh hoa vào cơ thể nàng xong, hai
người cùng lên đỉnh, hai bàn tay đan chặt vào nhau, cùng đợi khoảnh khắc tuyệt
vời trôi qua.
“Nương tử…” – hắn dịu dàng lẩm bẩm.
“Hở.”
“Ta
muốn không đủ nàng.” – hắn hôn môi nàng, lời nói mơ hồ không rõ ràng.
Lăng Thanh Tuyết chủ động cọ xát thân thể hắn, dụ hoặc
hắn, khiến hắn động tình.
Giang Tùy Vân như lửa cháy được tiếp thêm củi, tận lực
“làm việc”, hai người âu yếm mãi đến nửa đêm canh ba gà gáy, hắn mới sức cùng
lực kiệt ngã xuống thân thể nàng, thở dốc.
Nương tử nhà hắn hôm nay rất nhiệt tình, quả thật muốn
mạng hắn mà.
“Giang Tùy
Vân,” Lăng Thanh Tuyết dán trên ngực hắn,
nhỏ nhẹ thì thầm, “Thiếp rất vui, chàng không bị Tô Li Lạc dụ
hoặc.”
Trong
lòng Giang Tùy Vân thoáng giật mình.
Nàng nói tiếp: “Chống cự với vưu vật
thế gian như Tô Li Lạc, đối với nam nhân mà nói là một loại thử thách quá lớn.”
Hắn
bất giác tức giận. Hóa ra nàng đang thử hắn sao? Dù bọn họ đã có một đứa con
xinh xắn đáng yêu.
“Sao chàng
lại không động lòng?” nàng nhẹ nhàng vẽ
vòng tròn lên ngực hắn.
“Vì trong
lòng ta chỉ có nương tử, từ khoảnh khắc chiếc khăn hỉ kia được nhấc lên, duyên
trời đã định ta cả đời này chỉ yêu duy nhất một người.” – ôm chặt nàng, hắn nhẹ nhàng mà kiên định nói.
“Giang Tùy
Vân,” nàng nhẹ nhàng gọi, ngẩng đầu
nhìn hắn, vươn tay xoa xoa mặt hắn, ánh mắt say đắm, “Từ khi bị
vị hôn phu thanh mai trúc mã phản bội, thiếp đã không còn tin tưởng vào nam
nhân, dù đã thành người của chàng, làm thê tử của chàng, nhưng thiếp vẫn như cũ
không thể tin chàng, nỗi lo được lo mất cứ quẩn quanh trong mắt, lởn vởn trong
đầu, cho đến khi chứng kiến cảnh vừa rồi mới có thể yên tâm.”
Giang
Tùy Vân nhìn thê tử không nói.
Khóe miệng Lăng Thanh Tuyết khẽ nhếch, lúm đồng tiền
ẩn hiện,“Thiếp nghĩ kỹ rồi, nếu chàng bị Tô Li Lạc làm rung động, thiếp
sẽ lập tức bỏ đi, dẫu chàng có tìm chân trời góc bể cũng sẽ vĩnh viễn không gặp
lại.”
Vòng tay của Giang Tùy Vân càng siết chặt, nàng đã
từng nghĩ sẽ bỏ đi sao?
“Nếu ước
nguyện của chàng vẫn như thế không thay đổi, như vậy thiếp sẽ lưu lại, không
cần biết sau này có chuyện gì, phu thê chúng ta vẫn bên nhau. Thiếp lấy lòng
tin duy nhất chỉ dành cho một người trao trọn cho chàng…”
Hắn
cúi đầu giam chặt cái miệng nhỏ của nàng lại, mạnh mẽ mà đau lòng hôn, tất cả
yêu thương và đau lòng đều thể hiện qua nụ hôn này.
“Nương tử,
tim của ta là nàng, thân thể của ta cũng là nàng, đừng nghĩ đến
chuyện bỏ đi, ta sẽ chịu không nổi.” – hắn dịu dàng mà kiên định thì thầm.
“Nếu thiếp
không còn xinh đẹp nữa?”
“Nét
đẹp của nàng nằm trong tim ta, không phải ở bề ngoài.”
“Thật
vậy chăng?”
“Thật
mà.”
“Thiếp
tin chàng.”
~~~~~***~~~~~
Mặt trời rọi đến mông rồi, Giang Tùy Vân mới chậm rãi
mở to mắt.
Mắt hắn chuyển sang kiều thê vẫn kề cận bên gối, liền
sửng sốt trợn to.
Dung nhan xinh đẹp đã bị phá hủy, trên mặt nổi lên các
mảng ban màu đỏ tươi chói mắt, hắn run run xốc chăn lên, phát hiện ban đỏ không
chỉ tập trung trên mặt nàng, mà lan tràn khắp toàn thân.
Bi thương dâng lên trong lòng Giang Tùy Vân. Đây là vì
sao?
Hắn dường như hiểu được sự khác thường hôm qua của thê
tử. Đến tột cùng là vì lý do gì mà nàng lại đích thân hủy đi diện mạo đẹp đẽ
của mình như vậy.
“Nương
tử...” – hắn dịu dàng gọi, tay xoa xoa
mặt nàng.
Lăng Thanh Tuyết xoay người, quay mặt vào tường.
“Nương tử, ta
biết nàng đã tỉnh rồi.” – hắn từ sau ôm
nàng vào lòng.
“Thuốc này
khó giải, chàng không sợ sao? Từ nay về sau ngày ngày đều sẽ phải nhìn thấy
dáng vẻ gớm ghiếc này của thiếp.”
“Nương
tử...” – hắn sáp lại gần, dịu dàng hôn lên gáy nàng, không để
ý tới thân thể cứng ngắc và sự tránh né của nàng, lì lợm quấn lấy nàng, tất cả
thâm tình đều in đậm vào mắt nàng.
Lăng Thanh Tuyết chỉ thấy tường thành vững chắc không
chống đỡ nổi quân địch nhiệt tình mà thiện chiến, rung động ôm mặt hắn, lệ dâng
đầy trong mắt.
“Thiếu gia, có
khách tới chơi.” – giọng nói lương
thiện của vị quản sự trung niên, Trung thúc, vang lên trong viện.
Giang Tùy Vân vừa định mở miệng, Lăng Thanh Tuyết đã
nói với hắn: “Là Tề Hạo Vũ, chúng ta đi gặp hắn thôi.”
Hắn
liền cao giọng nói: “Mời
hắn vào, ta và thiếu phu nhân ra liền.”
Trung
thúc lên tiếng rồi xoay người rời khỏi.
“Là hắn à?” – hắn nhìn chằm chằm thê tử, hỏi.
Mí mắt Lăng Thanh Tuyết cụp xuống, rầu rĩ nói, “Ngày
đó chàng chỉ nói là t