gười
nhìn cô đăm đăm, tay vuốt má cô, thở dài: “Thật hết cách”.
Sắc đêm trong rừng trúc
không ngớt lay động như muốn vỡ tung, mưa sắp ập xuống, khi hạt mưa rơi trên áo
tôi, cảnh trí trước mặt lại thay đổi. Đây là một sự thần kỳ, tôi có thể nhìn rõ
từng hạt mưa rơi, lại có thể mang hạt mưa đó di chuyển sang cảnh sau.
Mộng cảnh này thật vô lý,
tôi vừa nghĩ như vậy, vừa thầm tiếc, vừa rồi trên trời rơi xuống sao không phải
là vàng bạc châu báu, khi đầu óc tỉnh táo trở lại, phát hiện bị Mộ Ngôn kéo đến
đứng trước một khung cảnh rất đẹp, xung quanh rất nhiều hoa, còn có một cô gái
đẹp như hoa.
Không biết tại sao, tôi
biết, có lẽ là do thần trí hòa nhập, giống như ai đó viết lên trên não, nói với
tôi đây là sinh nhật lần thứ mười sáu của Oanh Ca, nửa tháng trước cô đã tự
dựng lên cảnh ngộ, bán mình vào lầu xanh này, quỳ phục giữa những cô gái trẻ
đẹp, hôm nay sẽ giết chết một người mà định mệnh đã định phải chết trong tay
cô, chính thức trở thành sát thủ bí mật của Dung gia, hoàn tất lễ trưởng thành
của một sát thủ.
Tôi còn nhớ quanh cảnh lễ
trưởng thành mười sáu tuổi của tôi, tôi trói chân tay Quân Vỹ ép anh ta nghe
tôi đánh đàn suốt một ngày, tôi rất khoái trá, chỉ có điều hơi tàn nhẫn với
Quân Vỹ, còn lễ trưởng thành của Oanh Ca đối với bất kỳ ai cũng là tàn nhẫn.
Mộ Ngôn ở phía sau gập
quạt giấy đập lên vai tôi: “Cô dáo dác ngó quanh là muốn tìm ai?”.
Tôi hất chiếc quạt của
chàng: “Tìm Dung Tầm”.
Chàng tỏ vẻ hứng thú:
“Sao? Cô cho là chàng ta nhất định đến?”.
Tôi không chắc chắn lắm:
“Cũng phải”. Nghĩ một lát hỏi chàng, “Nếu là huynh, huynh có đến không?”.
Chàng gập cái quạt: “Nếu
sát thủ dưới tay tôi là cô, tôi sẽ đến”.
Tôi ngớ người, ngây ngây
nhìn chàng.
Chàng liếc tôi, thong thả
nói: “Cô ngốc thế, nếu tôi không đến, cô giết nhầm người thì sao?”.
Tôi tức giận: “Sao tôi có
thể giết nhầm. Có lúc, có lúc tôi cũng hơi hồ đồ một chút, nhưng vào thời điểm
quan trọng như vậy, tôi sẽ rất lợi hại”.
Chàng lại cười: “Thời
điểm quan trọng? Lần trước găp chó sói trong đêm, nếu tôi không đến kịp, cô sẽ
thế nào?”.
Tôi nói: “... Được, coi
như chưa có cuộc trò chuyện vừa rồi”.
Chàng vẫn không chịu:
“Lần trước trong Hoa Tư mộng của Thẩm phu nhân Tống Ngưng, cô bị rơi xuống núi,
nếu tôi không theo kịp, thì cô thế nào?”.
Tôi nhích xa chàng một
chút: “Chuyện đã qua sở dĩ đẹp chính là vì nó đã trở thành quá khứ, quá khứ hãy
để cho tan thành mây khói, nào, chúng ta suy nghĩ vấn đề hiện thực quan trọng
hơn”.
Chàng phe phảy cái quạt,
dường như vẫn muốn nói tiếp, ánh mắt như cười, nhìn tôi không nói gì.
Tôi bảo chàng: “Huynh xem
chuyện của Thập Tam Nguyệt, Thập Tam Nguyệt của Trịnh vương đã chết vì tình lúc
còn sống luôn mồm nói có lỗi với chị gái, còn Oanh Ca còn sống lại giống hệt
Thập Tam Nguyệt. Cô ấy có một cô em gái, chính cô ấy nói với tôi, cô ấy quên
tên cô em đó rồi. Dung Tầm xem ra dường như rất có tình với Thập Tam Nguyệt
trong Trịnh vương cung, nhưng rõ ràng cũng biết Thập Tam Nguyệt thật sự rút cục
là ai, hơn nữa, cũng không có vẻ vô tình với Oanh Ca”.
Tôi vốn chỉ định chuyển
chủ đề, nhưng cuối cùng lại bị cuốn hút bởi vấn đề vừa nêu, nghĩ một lát vẫn
không tìm ra manh mối gì hơn, đành thở dài.
Tôi nói với Mộ Ngôn suy
nghĩ của mình: “Dung Tầm kia cũng rất khó hiểu, cần tiếp xúc nhiều may ra biết
thêm được gì. Ôi, nhưng cũng khó nói, phương ngôn có câu người trong cuộc thường
mù quáng, có ý khuyên răn người đời cố gắng bình tĩnh trước những vấn đề nan
giải, nhưng lại có câu không tìm hiểu, không có quyền phát ngôn. Ôi chao, tôi
rất băn khoăn”.
Mộ Ngôn xua tay: “Tôi
cũng rất băn khoăn. Cô lạc đề rồi, cô vừa nói gì tôi nghe chẳng hiểu gì hết”.
Trong hoa đình, trên sân
khấu cao các cô ca kỹ đang biểu diễn, có một cây to, cành lá tươi tốt cao vút
sum suê, dưới gốc cây đàn sáo tưng bừng, điệu múa lời ca dập dìu, làm như thiên
hạ thái bình thịnh trị.
Chỉ có điều, tất cả đều
là giả dối. Thật đáng buồn cho hoàng đế lúc vi hành thường thích đến chốn lầu
xanh, bởi vì cho rằng nơi đây thượng vàng hạ cám hội tụ, có thể nghe thấy tiếng
nói của muôn dân, nhưng rốt cuộc chỉ khiến cho hoàng đế càng thêm phong tình mà
thôi.
Tôi kéo Mộ Ngôn vào một
lầu nhỏ có rèm che màu hồng phía sau sân khấu, đi vòng qua một cái cửa gỗ chắc
chắn, mở một cánh cửa, đúng lúc nhìn thấy Oanh Ca trang phục gọn gàng từ cửa sổ
đối diện nhẹ nhàng nhảy vào. Có mấy cô gái cúi đầu đứng một bên, chờ được hầu
hạ khách, hoàn toàn không hay biết gì, lập tức bị chuôi đao nhanh như cắt đập
vào đầu, khụy xuống, bị kéo vào giấu dưới gầm giường, thời điểm chưa đến, Oanh
Ca mười sáu tuổi bước đến trước đài gương, cầm lên chiếc quạt lụa có vẽ một
khóm mẫu đơn mùa thu, kéo rèm cửa sổ, ngồi uống rượu một mình.
Tôi đã nhập được vào thần
trí của Oanh Ca, tự nhiên biết cô ở đây, Mộ Ngôn cũng hiểu, chỉ hơi thán phục
khung cảnh kỳ diệu của ảo mộng.
Không lâu sau, bên ngoài
có tiếng bước chân, cánh cửa gỗ bị đẩy ra, một người đàn ông đi vào, mình mặc
áo chùng lụa màu đen, khuôn mặt rất bình
