thường, hình như đã uống khá nhiều,
bước chân lảo đảo.
Oanh Ca nhàn tản ngồi dựa
mép giường, xòe chiếc quạt trong tay, miệng mỉm cười, đôi mắt đen láy đong đưa.
Trông rất lả lướt phong tình, một vẻ phong nguyệt lão luyện, như người đàn bà
lăn lộn đã lâu ở chốn nguyệt hoa.
Người đàn ông nheo mắt,
đôi tay được chau chuốt kỹ càng âu yếm vuốt ve cái cổ thon nhỏ trắng bóc của
cô: “Nghe nói nàng là người nước Lầu? Con gái nước Lầu da thịt trắng như mỡ,
hôm nay phải cho ta xem...”. Tay anh ta hất tấm chăn mỏng phủ trên bụng cô, cúi
đầu thô bạo cắn vào bờ vai trắng tuyết của cô: “... Xem có phải da nàng cũng
trắng như mỡ”. Người đàn ông bắt đầu hôn từ bờ vai lên cổ, sắp phủ lên mặt cô,
nhưng Oanh Ca vẫn không nhúc nhích.
Tôi thán phục nhìn con
dao găm cắm vào lưng người đàn ông, hỏi Mộ Ngôn: “Huynh có nhìn rõ động tác rút
dao vừa rồi của Oanh Ca không? Thật nhanh gọn”.
Người đàn ông chết trên
người cô như vậy, cô lại chưa lập tức rút hung khí, mắt hoang mang nhìn đỉnh
màn, không thấy nhanh nhẹn như khi cắm dao vào lưng người đàn ông. Lát sau, như
sực nhớ ra điều gì, cô vội thu dọn hiện trường, xong xuôi ngoái lại nhìn khắp
một vòng, rồi vội vã nhảy qua cửa sổ theo lối cũ.
Mộ Ngôn lập tức kéo tôi
đuổi theo, phát hiện cô chưa ra khỏi đây, chỉ nhảy vào một gian phòng ở lầu
dưới.
Mộ Ngôn khẽ cười bên tai
tôi: “Đúng rồi, ai dám nghi ngờ cô gái ở bên cạnh Dung công tử lại là hung thủ
giết người, cho dù có người nghi ngờ, Dung Tầm cũng sẽ đứng ra làm chứng, cô ta
vẫn uống rượu, ngắm trăng họa vần với chàng ta, làm gì có thời gian đi hành
hung”.
Mộ Ngôn ôm eo tôi cùng
nhảy vào căn phòng Oanh Ca vừa vào, nói: “Đây chẳng có gì đáng gọi là cao mưu,
mà dựa vào thân phận của Dung Tầm nên không có sai sót gì, Oanh Ca cô nương lần
đầu giết người coi như làm rất tốt”.
Không ngoài dự đoán của
Mộ Ngôn, Dung Tầm quả nhiên ở trong phòng. Trên chiếc bàn tròn bằng gỗ đàn màu
tím viền đá vân hoa bày mấy món điểm tâm đơn giản, chiếc cốc bạc tinh xảo trong
tay chàng ta, rượu chưa hết nửa. Bóng chàng ta đổ dài trong ánh nến, in lên tấm
bình phong sau lưng vẽ cảnh đầm sen mùa thu dưới trăng. Ngoài cửa sổ, bắt đầu
nổi gió lớn, những ánh nến chao đảo suýt tắt, gió vừa thổi qua là tiếng sấm
đinh tai, ầm ầm như ở chân trời có vị thần ra sức khua chiêng.
Tôi cảm thấy hơi lạnh,
khẽ dựa vào Mộ Ngôn, chàng nhìn tôi, kéo tôi lại gần hơn.
Sấm chớp từng trận nối
nhau càng dầy đặc, Dung Tầm thong thả đặt chiếc cốc bạc trong tay xuống bàn,
cầm một đài nến vòng qua tấm bình phong đi đến bên giường. Ánh nến màu vàng
chiếu lên Oanh Ca nằm thu mình trên giường. Người cô run run, mắt lại mở rất
to, lông mày chau lại, răng cắn ngập vào môi.
Chàng để ngọn nến một
bên, giơ bàn tay mảnh khảnh vuốt ve đuôi mắt cô, dường như muốn lau những giọt
nước mắt vô hình, cô ngây ngây nhìn chàng: “Em giết người”. Cô giơ cánh tay
phải trắng như tuyết, đặt lên bờ vai Dung Tầm đang cúi xuống, “... Chính bàn
tay này”.
Một tiếng sấm xé tai, mưa
ầm ầm dội trên mái nhà, cô co người run rẩy, Dung Tầm hơi chau mày, nắm hai tay
cô, nằm nghiêng, đối mặt với cô, cái gối bằng gốm không đủ rộng, chàng dịch sát
vào cô, kéo thẳng đôi chân co quắp của cô, ôm cô vào lòng. Hai người đều mặc áo
tím, giống như hai con bướm tím ôm chặt nhau. Môi chàng kề sát mái tóc đen của
cô: “Em đã làm rất tốt”.
Cô lại lắc đầu, ngước mắt
nhìn chàng, nói khẽ: “Em dùng dao găm đâm một nhát trúng tim, lúc chết hắn ta
còn kinh ngạc trợn mắt nhìn em, máu hắn ta vọt ra, bắn đầy ngực em, cả đời em
sẽ không quên vẻ mặt hắn ta lúc đó, mạng sống con người mong manh như vậy, em cảm
thấy rất sợ, em sợ làm sát thủ, em sợ giết người”.
Cô gái nói ra những lời
yếu đuối như vậy, trên mặt lại không có bất kỳ biểu cảm nào, mắt vẫn mở rất to.
Nến cháy gần hết chảy
thành dòng xuống giá, chỉ còn lại đoạn lõi cuối cùng vẫn đang cố sức vùng vẫy,
phát ra ánh sáng yếu ớt. Chàng giơ tay vuốt tóc cô, lát sau cười nhẹ: “Năm xưa
lúc ta nhặt được em, em vẫn còn rất nhỏ, ta hỏi em có muốn theo ta không, em mở
đôi mắt to, trong veo gật đầu lia lịa, điệu bộ thật đáng yêu. Ta nghĩ em sẽ là
tác phẩm hoàn mỹ nhất của ta”.
Chàng hôn trán cô, ôm
chặt cô vào lòng, nói vào tai cô, “Nguyệt nương, vì ta, hãy trở thành sát thủ
tốt nhất của Dung gia này”.
Ngoài cửa sổ, mưa lạnh
heo hắt rơi trên những khóm trúc tháng hai, từng giọt từng giọt rơi vào lòng
tôi.
Sau đó cảnh trí thay đổi
rất nhanh.
Thế giới sát thủ vô tình,
chỉ có ánh đao lóe như chớp, vết máu loang và sự vùng vẫy của sinh mệnh trong
khoảnh khắc giữa sống và chết. Tôi nhìn thấy thế giới của Oanh Ca ngày càng
chìm sâu trong đó, eo giắt thanh đoản đao, như một đóa anh túc nở dần, cánh hoa
là ánh dao sắc lạnh, còn hàng lông mày rậm của cô lạnh dần trong những bóng
đao. Cảnh trí liên tục thay đổi giống như tấm gương vỡ trải trước mắt tôi, có
những tiếng nói lao xao không biết từ đâu truyền đến: “Cô nương áo tím lúc nào
cũng đi theo đình úy đại nhân lai lịch thế nào? Chậc, một khuôn mặt đẹp như
vậy”, “Hừ, một kh
