Snack's 1967
Hoa Vô Lệ

Hoa Vô Lệ

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 327791

Bình chọn: 7.5.00/10/779 lượt.

dậy theo sau. Ông Thịnh mặt trắng bệch thả người mạnh ra sau:

- Chết rồi…chết thật rồi.

Thấy mặt chồng mình trắng ccắt không giọt máu, bà Thịnh hoảng hồn:

- Em…

Ông Thịnh quay ngoắt xang vợ mình quát:

- Tất cả là tại bà. Tưởng mình là ai mà suốt ngày đi gây sự với người khác…Hừ…

Ông ta bực dọc đưsng bật dậy bỏ đi trước. Phen này côngty ông coi như xong. Đúng thật là không nên chọc tưcs San Phong, lại còn chuyện lúc nãy nữa không biết cô gái kia có nói lại cho Hàn thiếu biết không. Ông ta lắc đầu ngán ngẩm. Bà vợ vội đuổi theo, bây giờ mới biết hậu quả mình gây ra thì đã quá muộn.

..

- Bị đánh à.- Tuyết Y ngồi im 1 chỗ bình thản hỏi.

Tử Di không nói gì, nếu cậu đã biết sao phải hỏi lại làm gì. Tuyết Y nhíu mày:

- Em đang chống đối tôi bằng sự im lặng à.

Tử Di vẫn lặng im quay mặt ra phía cửa xe nhìn dòng đường nhộn nhịp dưới bao ánh đền lung linh. Cô ước mình có thể thoát ra khỏi cái không gian chật hẹp khó thở này.

Tuyết Y bực mình khi thấy Tử Di cứ mãi lặng im như vậy, cậu kéo mạnh vai Tử Di quay xang mình:

- Tôi đang nói chuyện với em đấy.

- Có chuyện gì? – Tử Di khan giọng.

Tuyết Y khó chịu trước thái độ của Tử Di, cậu chợt mở to mắt lên nhìn những vết bầm tím trên mặt Tử Di, Tuyết Y chau mày, cậu nới lỏng bàn tay trên vai cô ra rồi đưa tay sờ nhẹ lên vết thương ấy/ Tử Di hơi nhếch môi cười nhạt, cô nghĩ Tuyết Y mỗi lần đối xử nhẹ nhàng cho cô lại có chuyện ngay thôi nên cứ để im mặc cậu làm gì thì làm.

Tuyết Y tự nhiên thấy mình tốt quá và cậu cũng nhận ra nụ cười chế giễu trên môi Tử Di, cậu rụt tay lại, hắng giọng lấy lại vẻ điềm nhiên thường ngày:

- Em có vẻ thà chết chứ không chịu khóc nhỉ.

Tử Di đột nhiên quay xang Tuyết Y :

- Anh đã thấy tôi bị đánh.

Tuyết Y gật đầu, mặt cũng vẫn bình thản. Tử Di hơi khựng người, ngay cả một người xa lạ cũng vào can cho cô vậy mà mang tiếng mình là người tình của cậu ta mà không nỡ ra mặt để can.

Tử Di đặt một câu hỏi chính cô cũng thấy là nó hơi thừa:

- Vậy sao anh không can.

Tuyết Y bật cười, cậu nói:

- Tôi không thích dây vào chuyện phụ nữ. Rắc rối.

Tử Di cười nhạt quay đi. Cô thầm nghĩ người nào lấy được Tuyết Y chắc vô phước lắm, một người vừa độc tài, vô nhân tính,máu lạnh lại không biết bảo vệ người phụ nữ của mình nữa chứ. Nói chung ngoài bề ngoài cái mã đẹp trai, giàu có làm ăn giỏi ra thì bên trong cậu ta là rỗng tuếch không có chút cảm xúc nào thì phải.

Tít tít…

- Anh nghe?

- …

- Ôi…xin lỗi…anh quên mất. Được rồi bây giờ anh sẽ đến ngay.

- ..

- Ừm.

+ Đến Nexy.

- Dạ.

Người tài xe cho xe vòng lại. Tử Di lại không biết phải đi đâu nữa. Cô thở dài chán nản. Cuộc sống phụ thuộc này phải kéo dài trong 1 năm thật buồn tẻ.



Nhã Kỳ đang vui vẻ vì thấy Hàn thiếu của mình đã đến, cô nhìn xang bên cạnh nụ cười trên môi biến mất theo, Nhã Kỳ đổi nét mặt gườm gườm Tử Di, cô rất ghét sự xuất hiện của những ngừời như Tử Di.

- Chào Đổng xự trưởng…- Hàn thiếu hơi cúi đầu cười nhẹ chào ba của Nhã Kỳ.

Nhìn xang người đàn ông bên cạnh. Thật bất ngờ, ba Tuyết Y cũng có mặt tại đây. Trong gia đình Tuyết Y, cậu và người ba mình rất ít khi tiếp xúc kể từ khi Đan Băng xuất hiệnm,, nếu có nói thì cũng gây ra xung đột nhưng được cái trước mặt mọi người vẫn là một gia đình vẹn toàn hạnh phúc.

Tuyết Y nhìn ba mình cười vui mừng:

- Ba cũng ở đây ạ.

Ông Đình cũng đóng kịch theo, ông đứng dậy, lại ôm lấy Tuyết Y thân mật:

- Ôi đứa con đáng thương của ba. Sao con không về nhà mà cứ đi lang thang mãi thế. Ba buồn lắm.

Tuyết Y nhẹ gỡ tay ông khỏi cổ mình, cười đáp:

- Xin lỗi đã để ba cô đơn, con hứa từ nay sẽ về nhà thường xuyên mà.

Ông Đình gật đầu cười. kéo tay Tuyết Y ngồi xuống. Tử Di nhìn thấy ông Đình cũng ngạc nhiên tột độ,mặc dù chưa tiếp xúc nhiều ới ông Đình nhưng Tử Di cũng thầm nhận xét người đàn ông cô đã cứu là ba của con người máu lạnh kia…Tử Di không tin nổi nhưng nhìn mặt họ rất giống nhau thật.

Ông Đình nhìn cô gật nhẹ đầu ra dấu im lặng kín đáo. Tử Di hiểu ý, cô quay đi chỗ khác.

Diễn xong màn kịch gia đình hạnh phúc, cả hai ngồi xuống trong tư thế đối mặt nhau.

Tử Di cũng chào theo. Ông Đổng gật đầu hài lòng:

- Tôi tưởng Hàn thiếu lại không đến.

- Đổng xự trưởng mời đương nhiên Hàn thiếu này phải có mặt chứ. Không đến là sao.

- Hahaha…cậu cũng biết ăn nói đấy chứ.

Hàn thiếu mỉm cười, ông Đổng quay xang nhìn Tử Di, ông hỏi:

- Đây là…?

- À…đây là thư kí của tôi.

Tử Di vẫn ngồi im mặc cho mọi người đang nói gì mình. Đổng xự trưởng bật cười to:

- Hàn thiếu có tuyển thư kí nữ từ khi nào vậy.

- Mới đây thôi – Tuyết Y cười lảng xang chuyện khác, cậu vào vấn đề – À hôm nay Đổng xự trưởng gọi tôi đến đây có gì chỉ dạy ?

Nhã Kỳ chen vào:

- Ai chỉ dạy được Hàn thiếu chứ…- Cô cười nhìn xang Tử Di – À cô Di này, ra ngoài tôi nhờ chút được không?

Tử Di nhìn xang Tuyết Y thấy cậu gật đầu, Tử Di cũng đứng dậy đi theo Nhã Kỳ.

Còn lại hai người đàn ông. Ông Đổng nâng ly rượu lên uống rồi ra ý:

- Hàn thiếu năm nay đã 28 rồi nhỉ?

Hàn thiếu cười nhẹ gật đầu, cậu hơi nheo mắt:

- Có chuyện gì sao?

- Cậu thấy Nhã Kỳ nhà tôi th