t
đối phương lóe lên ánh tinh quang, vừa tiếp xúc đã có cảm giác nóng
bỏng, đau rát, trái tim liền run lên một cách dị thường, răng cắn chặt
môi, không dám lên tiếng.
Hoa Khứu Hương trầm ngâm hồi lâu mới chậm rãi nói: “Thủy hương chủ dùng Nhiễu Lương Dư Vận dẫn ngươi tới đây, trong lúc ngươi mơ màng lại dùngTố Tâm Phổ hòng hóa giải luồng lệ khí trong người ngươi, sau này có một ngày, ngươi sẽ hiểu được một phen khổ tâm của cô ấy.”
Tiểu Huyền vốn muốn cười nhạo việc Hoa Khứu Hương gọi Thủy Nhu Sơ là “Thủy
hương chủ”, nhưng thấy ông ta nói năng trịnh trọng, ánh mắt sắc bén, nó
không dám suồng sã thái quá, chỉ ngoan ngoãn khẽ “vâng” một tiếng, trong lòng vẫn chưa hiểu “một phen khổ tâm” mà ông ta nói là có ý gì? Thương
thế của nó không phải đã được Cảnh Thành Tượng chữa khỏi rồi sao? Tại
sao còn có lệ khí gì đó nữa?
Hoa Khứu Hương thấy Tiểu Huyền có vẻ
muốn nói điều gì, bèn đưa tay ngăn nó lại. “Hôm nay ta đến đây để kể cho ngươi nghe mấy chuyện. Ngươi có thể lĩnh ngộ được bao nhiêu, ngày sau
sẽ đi theo con đường nào, tất cả đều phải trông vào vận mệnh của
ngươi...”
Tiểu Huyền lại càng cảm thấy khó hiểu, đầu tiên là Mạc
Liễm Phong tới khuyên nhủ nó, sau lại có Thủy Nhu Sơ đưa nó tới nơi này, bây giờ thì đến lượt Hoa Khứu Hương muốn kể chuyện cho nó nghe. Nó chỉ
là một đứa bé, tại sao lại được các nhân vật quan trọng của bốn đại gia
tộc xem trọng như vậy? Việc này quả thực vô cùng kỳ quặc!
May mà
Tiểu Huyền vốn tính gặp đâu yên đấy, do vậy cũng không suy nghĩ quá
nhiều, nghe Hoa Khứu Hương nói sẽ kể chuyện bèn ngồi luôn xuống đất.
“Hay quá, cháu thích nhất là nghe kể chuyện đấy, thúc thúc mau kể đi!”
Hoa Khứu Hương tựa lưng vào thân cây, không hề động đậy, trên khuôn mặt
chẳng còn thần thái uể oải, ánh mắt vẫn nhìn đăm đăm vào Tiểu Huyền, chỉ là đã mất đi vẻ nóng bỏng lúc trước.
“Ngày xưa có một vị cao tăng sống trên núi, mỗi ngày đều gánh hai chiếc thùng xuống núi lấy nước về
tưới cho khu vườn của mình. Thùng nứt ngang hông, đường núi gồ ghề, do
đó mỗi lần ông ta về đến nơi thì nước chỉ còn lại nửa thùng. Mọi người
thấy thế đều cảm thấy khó hiểu, hỏi ông ta tại sao không sửa thùng mà
gánh nước cho đỡ tốn công?” Giọng Hoa Khứu Hương bỗng trở nên nặng nề,
không còn vẻ tùy tiện như khi mới gặp: “Ngươi đoán xem vị cao tăng đó
trả lời thế nào?”
Tiểu Huyền nghĩ ra mấy lời giải thích, hoặc là
vị cao tăng đó làm vậy để luyện võ, cũng có thể ông ta buồn chán nên
muốn giết thời gian... Nhưng thấy hai mắt Hoa Khứu Hương lấp lánh, đoán
chừng ắt phải có đáp án phi thường, nó bèn khẽ lắc đầu, không dám tùy
tiện trả lời.
Hoa Khứu Hương nói: “Vị cao tăng đó chỉ tay vào
những cây hoa dại bên đường, nói: Nếu không như thế, khắp dọc đường sao
có hoa nở? Ta không chỉ tưới khu vườn của mình, còn tưới cả những cây
hoa này nữa.”
Tiểu Huyền cảm thấy trong lời của Hoa Khứu Hương ẩn
chứa rất nhiều thiền ý, trong lòng thoáng ngộ ra một điều, nhưng lại
không biết phải biểu đạt suy nghĩ của mình ra sao.
Hoa Khứu Hương
thấy Tiểu Huyền tập trung suy nghĩ, bèn nở nụ cười hài lòng. “Ta có nghe Dung Nhi kể lại việc ngươi và thập cửu cô nương nhà họ Thủy đánh cờ,
giờ sẽ kể cho ngươi nghe một câu chuyện nữa về chủ đề này.”
“Thì
ra Thủy Nhu Thanh đứng hàng thứ mười chín ở Ôn Nhu hương!” Tiểu Huyền
nghe vậy bèn buột miệng nói. “Ừm, Ôn Nhu hương chủ Thủy Nhu Sơ cũng
thuộc hàng chữ “Nhu”, như vậy xem ra bối phận của cô ấy đúng là không
thấp...”
Hoa Khứu Hương dường như có chút tức giận. “Nếu muốn nghe kể chuyện thì đừng có chen ngang, còn nếu muốn đi tìm cô nhóc kia thì
chớ nghe kể chuyện.”
Tiểu Huyền lè lưỡi, ngượng ngùng nói: “Cháu
muốn nghe kể chuyện, nhất định sẽ không chen ngang nữa.” Cũng chẳng rõ
tại sao, vừa rồi nó vốn suy nghĩ về câu chuyện kia, nhưng vừa nghe nói
tới Thủy Nhu Thanh liền lập tức quên hết. Lúc này, thấy Hoa Khứu Hương
nói như vậy, nó cảm thấy có chút xấu hổ.
“Có người sợ ồn ào, bèn
dọn vào ở trong núi hoang, quả nhiên đêm nào cũng yên tĩnh, có thể ngủ
một mạch đến khi trời sáng. Chẳng ngờ chỉ sau một tháng, hằng đêm y đều
nghe thấy có hai người đánh cờ ở bên ngoài. Hai người này tuy không bao
giờ trò chuyện với nhau nhưng mỗi lần đều đập mạnh quân cờ xuống chiếc
bàn gỗ, khiến y không cách nào ngủ được. Y vốn muốn ra ngoài trách mắng
nhưng nghĩ lại ở nơi núi non hoang vắng thế này, sao lại có hai người
tới đánh cờ được, chẳng lẽ là yêu tinh quỷ quái? Trong lòng sợ hãi, y
không dám nói gì. Thời gian trôi qua, y dần quen với những âm thanh kia, thành ra lại có thể ngủ được. Cứ như vậy suốt mấy tháng, một hôm, người nọ say túy lúy quay về, nửa đêm tỉnh dậy bỗng thấy tiếng đánh cờ kia
quá khó chịu, bèn nhân lúc hơi rượu còn chưa tan hết, cất tiếng mắng lớn một phen. Tiếng đánh cờ đột nhiên im bặt, sau đó không còn vang lên lần nào nữa. Chỉ có điều...” Nói đến đây, Hoa Khứu Hương khẽ cười hà hà.
“Chỉ có điều, từ đó về sau, mỗi đêm y đều nhớ đến tiếng quân cờ đập
xuống bàn cờ, thành ra không sao ngủ được nữa.”
“Ha ha ha ha.”
Tiểu Huyền lắng nghe một cách say mê,
