ôi đã bị Long Kỳ cấm hoàn toàn,
buồn bực quá mà! Nếu mục đích Long Kỳ là muốn làm cho tôi bị cô độc, vậy thì hắn quên đi nhé, tôi không sợ cô độc, mà ngược lại còn muốn hưởng
thụ cảm giác của sự cô độc nữa.
Tôi hiểu rõ bí mật tính người thì lại bị
một bóng dáng tuyệt sắc từ xa hấp dẫn. Ôi! Hoá ra là vị Lệ phi nương
nương kia đến gặp tôi nha. Tôi từ trên giường đứng lên, hướng nàng ta
quỳ xuống, “Vi thần tham kiến Lệ phi nương nương…”
Lệ phi nhìn tôi từ trên xuống, sau đó thản nhiên nói một tiếng, “đứng lên đi!”
Tôi đứng bên cạnh nàng ta, ánh mắt Lệ phi vẫn không rời khỏi tôi, ánh mắt kia tựa như muốn đem xé tan tôi ra từng mảnh vậy.
Lấy trực giác của phụ nữ mà nói, nàng ta
dường như có địch ý với tôi lắm. Về nguyên nhân là gì thì tôi không rõ,
cứ để tuỳ nàng ta tiến hành soi xét cả người. Tôi đứng bất động, trên
mặt mỉm cười. Một lúc lâu nàng ta lấy chiếc ghế nha hoàn mang tới ngồi
xuống, “Nói vậy lần này Diệp hoạ sỹ biết nguyên nhân bị cấm chừng rồi
đi?”
Tôi gật gật đầu, “Đã biết!”
Nàng ta nhẹ nhàng cười, nụ cười tươi như
nắng mùa xuân động lòng người, “Biết là tốt rồi, dùng chiêiu mê hoặc này với Hoàng thượng thì vô dụng thôi, phải biết rằng, quạ thì không thể
thành phượng được, nói dễ hơn làm đó chứ? đừng có trách bản cung không
cảnh cáo ngươi, tốt nhất ngươi nên biết bổn phận của mình, đừng có vọng
tưởng sẽ có kỳ tích gì phát sinh! Hm..”
Nói xong, mắt phượng của nàng ta liếc
xéo, ngạo nghễ nhìn tôi một cái, trên mặt vẫn là nụ cười tươi ôn nhu tới mức động cả lòng người.
Lòng tôi thấy rất coi thường, sự cảnh cáo này của nàng ta căn bản là chẳng có ý nghĩa gì hết, quạ biến thành
phượng sao? Thực ra tôi lại nguyện ý là chú chim nhỏ bay lượn tự do trên bầu trời bao la ngoài bờ tường kia kìa, cũng chẳng muốn làm một con
phượng hoàng đầu bị mũ đè nặng kia làm gì.
Tôi cúi đầu chớp mắt, “Cảm ơn nương nương đã dạy bảo, vi thần sẽ làm đúng bổn phận của mình, không dám có hy vọng xa vời gì, xin nương nương yên tâm!” Có đôi khi, dùng chiêu duy nhất
chính là bo bo giữ mình, trong chốc lát cũng không phải là dễ làm gì,
nói thì thường nói đánh là đánh vào chim đầu đàn, tôi cũng không nguyện
húc phải bụi rậm gì gì đó.
Lệ Phi đối với biểu hiện bất thường của
tôi thì cực kỳ hài lòng, lại càng cười đẹp hơn. Thái giám hai bên đỡ đi
ra ngoài điện. Nhì theo bóng nàng ta, khoé môi tôi khẽ nhếch lên, có
chút tiếc một bóng hồng nhan, sinh ra đã có bề ngoài xinh đẹp như này,
thực ra thì là hoa không đậu quả, nàng ta dĩ nhiên vào cung, sẽ phải
thích ứng với cuộc sống trong cung, con gái sinh ở trong cung có vài
người thực sự sống được không?
Tôi yên tĩnh ngẫm nghĩ, tôi đã trêu chọc
Lệ phi cũng không phải là chuyện kỳ quái gì. Chuyện mừng hôn lần đó, cso cô gái có ý đồ mê hoặc quân chủ, phụ nữ bên người hắn sao lại không
biết chứ?
Thử nói xem, Tôi cười biết rằng phụ nữ
càng trông dịu dàng lại càng nguy hiểm, như Lệ phi thì xem như là cao
thủ trong đó vậy, nàng ta là một phụ nữ rất thích hợp sinh ở trong cung.
Kinh thành đẹp, đẹp vào lúc mặt trời đã
ngả về tây, đủ màu sắc, có đám mây nhiều màu, lúc thì giống như màu đỏ
sẫm, chỗ thì nhạt như nước, nhuộm đẫm cả nửa bầu trời, ám trầm, tráng
lệ, không ngờ hoàng cung tường cao đỏ hồng khí thế như vậy, vô cùng phi
thường tôn quý, trang trọng lại lộ ra vị lịch sử, bên trọng ẩn giấu nặng khí chất vương giả.
Tôi cầm lấy ngọc bút trong tay, tản vòng quanh ánh tà dương như màu máu.
Đình đài u tĩnh hợp với hồ nước, không có rào chắn, maà nước xanh, xen màu ngọc, dường như hợp thành một thể
thống nhất. Tôi đưa tay khoát nước, từng đợt sóng gợn xô theo tay tôi
khuếch tán ra. Tôi ngồi một lúc, một lần cũng không hề bị sự kiện kia
làm phiền não. Tôi rụt tay lại, nhìn sóng nước lăn tăn rồi lặng dần, tôi nở nụ cười, trong hồ in bóng ngược của tôi, mềm mại như nước, đột nhiên lại thấy như có hai cô gái sinh đôi chăm chú nhìn nhau vậy, trông có vẻ quỷ dị.
Tay vẫn lạnh lẽo, đột nhiên tôi nhìn thấy một bàn tay mềm mại đeo nhẫn, ngón tay áp út kia đeo một chiếc nhẫn màu hổ phách, càng tôn lên làn da, trong suốt, thấy cả những vân hoa nhỏ li ti, nhìn trông sống động. Nó trông quý giá đắt tiền như thế làm tôi có
chút kinh ngạc, khẳng định nó không phải là cái gì bình thường cả.
Chân có chút mỏi, cánh tay đưa ra vặn vẹo cả người, rồi nhẹ nhàng xoa bóp chân tê. Tôi làm cho tóc bay tán loạn,
mới cúi mình xuống nước chỉnh sửa lại dung nhan chính mình. Đột nhiên
trên mặt nước lúc này xuất hiện một hình ảnh khác đứng khoanh tay, mặc
áo choàng thêu, khuôn mặt tuấn dật phi phàm, trông vô cùng ung dung tự
tại, trên mặt lộ vẻ mặt tươi cười như tháng ba mùa xuân, ôn nhu nhìn tôi trong nước.
Tôi cúi xuống vén tóc ra sau tai rồi hướng hắn hành lễ, “Vi thần tham kiến Hoàng thượng!”
Hắn đưa tay ra đỡ lấy tôi đứng lên, giọng điệu lạnh nhạt, “Không cần đa lễ!”
Trong lòng tôi hơi chua chua, khẽ lui
thân mình, giãy ra, ánh mắt hắn trầm xuống, không nói gì, tôi thả tay,
“Hoàng thượng tìm vi thần có chuyện gì ạ?” Không ngờ hắn lại đột nhiên
xuất hiện là cho tô
