ôi doạ, tôi biết chàng
sợ tôi rời chàng đi, phải trải qua một cuộc sống bình dân lạnh nhạt như
thế, tôi cười nhẹ nhàng, ôm chặt lấy chàng, “Được, em sẽ đợi, nhưng mà,
chàng cũng đừng cho em đợi lâu quá nha…”
Long Kỳ mím môi, ngả đầu lên mái tóc của
tôi, cất giọng có chút xin lỗi, “Vũ nhi….” Giọng gọi này giống như một
làn gió xuân thổi lên mặt nước lăn tăn, thổi vào trong lòng người ta
mang theo ba phần say lòng người, giọng có chút hàm hồ lộ vẻ thoả mãn,
triền miên quay chung quanh.
Lễ phong phi cuối cùng cũng đã tới, sáng
sớm hôm sau, lúc Long kỳ tiến vào triều, tôi được Hoan Nhi giúp mặc quần áo, nhìn tay áo thêu phượng, chất liệu tơ tằm mềm mại như nhung, đây là vị trí mà cả phụ nữ trong thiên hạ ai cũng muốn lên ngồi. Đây cũng là
người khác có tâm cơ đùa giỡn muốn đoạt được. Còn Diệp Vũ tôi lại dùng
tình yêu mà dễ dàng chiếm được, tôi vuốt ve hoạ tiết trên áo, trong lòng thầm hạ quyết định, dĩ nhiên tôi chiếm được thì tôi sẽ không buông tay.
Hoan nhi cẩn thận chỉnh sửa cho tôi, búi
tóc kiểu phức tạp, trên đầu cắm cây trâm ngọc lưu ly, ở giữa là một cây
trâm hoa, chính giữa trâm là một viên bảo thạch, còn ở giữa cao nhất là
một búi tóc cao kiểu đầu phượng hoàng ngẩng cao hình quạt chiếm trọn, ở
cuối hai bên tóc là hai cây trâm hình con bướm cài đầu, tóc dài đen
huyền dùng tơ vàng và ngọc gắn trang trí trông hết sức lộng lẫy, cuối
cùng chiếc đầu phức tạp cũng đã xong.
Đột nhiên nhìn thấy trong gương một phụ
nữ sắc màu rực rỡ, đoan trang, hoa lệ, vừa có vẻ cao quý thoát tục, một
nhăn, hai cười cũng rất tự nhiên toát lên khí chất trầm tĩnh.
Hà công công đã đợi lâu ở cửa rồi, nhìn
thấy tôi đi ra, cung kính cúi đầu, tôi khẽ nhấc tay lên cho ông nắm lấy
dẫn đường, trong nháy mắt, vàng ngọc phát ra tiếng vang lanh canh, số
trang sức cồng kềnh trên đầu cứ đung đưa theo nhịp bước, lấp lánh. Tuy
tôi trong lòng vốn không phải tình nguyện, nhưng do quy tắc tổ tông bắt
phải tuân theo, nếu không sẽ không lễ phong phi sẽ rất bừa bãi.
Cuối cùng, lúc Hà Công công dẫn tới, tôi
đi vào bên trong đại điện, trên đầu Long Kỳ đội vương miện, mặc long
bào, ngồi nghiêm túc ở bên trên thềm đá, Thái Hậu mặt lạnh như tiền ngồi bên, hai bên sườn dưới là các vị quan lại xếp theo thứ bậc đứng, tôi
đứng giữa đại điện, quỳ xuống, “Nô tì tham kiến Hoàng Thượng, Thái Hậu”
Tôi theo lễ không dám nhìn chung quanh,
lúc này Hà công công cất cao giọng đọc thánh chỉ, tôi cúi đầu nghe.
Thánh chỉ đọc vừa xong, tôi dập đầu tạ ơn, ngước mắt lên nhìn, Long Kỳ
cười mãn nguyện nhìn tôi, tôi cũng vui sướng khẽ nở nụ cười, ánh mắt
chạm nhẹ tới mắt lạnh của Thái Hậu bên Long Kỳ, trong lòng tôi cười lạnh một tiếng.
Tiếp nhận việc thăm viếng chúc mừng của
triều thần xong cũng đã cực kỳ mệt rồi, tẩm cung của tôi được chuyển tới bên cạnh sườn điện của Hoàng Thượng, để bất kỳ lúc nào cũng phục vụ
Hoàng Thượng. Điều này cũng chỉ có Hoàng Hậu và Quý phi mới có đặc quyền này thôi. Tôi vẫn còn hoài nghi chuyện sao Long Kỳ lại muốn phong tôi
làm quý phi nhanh vậy, không biết có mục đích gì không. Nhưng mà cho dù
chàng có mục đích gì thì tôi cũng không thèm so đo làm gì, tôi bị chàng
tính kế đâu có ít chứ?
Đợi khi Hoan Nhi tháo hết các loại phụ
tùng rườm rà trên người xuống, tôi mới thấy thoải mái hơn, thay vào một
bộ quần áo lụa mỏng màu xanh nhạt. Lúc này Long Kỳ đi theo sau vào ôm
lấy tôi phía sau, vừa cười khẽ bên tai tôi nói, “Hôm nay ta rất là vui!”
Tôi an tâm nhắm mắt lại, “Em cũng vậy!”
“Chỉ có cho nàng ngồi vững trong hậu cung ta mới an tâm, nếu không ta rất sợ không kịp để ý tới nàng thì nàng đã
bị người khác bắt nạt rồi!”
“Thái Hậu cũng không làm khó chàng chứ?”
Tôi nhớ tới ánh mắt âm trầm của Thái Hậu ở trên đại điện, nói thế nào
thì trông bà ta có vẻ rất trầm tĩnh, cũng không vì chuyện tôi được phong phi mà bối rối. Phải biết rằng hai phi tử thuộc hạ của bà ta đều đã
thất sủng, vậy bà ta còn lấy cái gì để đấu với tôi nữa đây? Tôi trầm tư
mãi.
Long Kỳ cười nhạt bảo, “Hôm qua, hai vị
nội thần kia có lời nhắn dùm tới nàng, nàng còn có thể nói chuyện nữa
sao? Thiên hạ là của trẫm, không phải của nàng”
Trong lòng tôi thiết nghĩ, nói một bên là Thiên Tử, một bên là thần tử, thì thiên hạ đều trong tay Long Kỳ cả,
đến Thái Hậu cũng không dám làm gì.
Tôi vào ở trong cung Vĩnh Gia, Hoan Nhi
cũng tới cùng tôi, tiểu Thuý tiểu Lan thì lúc nào cũng túc trực ở nhà
bếp và phòng thuốc trợ giúp, sáng nào dậy, giúp Long Kỳ mặc quần áo xong vào triều, thật là một chuyện vui vẻ nhất, nhìn thân hình đẹp đẽ khoẻ
mạnh của chàng, có chút nhìn đến ngẩn ngơ, chàng quay đầu tà mị cười,
“Lại nhìn nữa rồi, ta sẽ kìm không nổi…”
Tôi cười to một cái, mặt mày đỏ rực, đấm bùm bụp vào ngực chàng, “Nghĩ xấu ghê…Nhanh chút vào triều đi…”
Tới trưa, Long Kỳ bước nhanh vào cung, tôi có chút kỳ lạ, nhìn thấy sự tức giận trên mặt chàng, “Thật vô liêm sỉ quá!”
“Chàng sao vậy?” Tôi thân thiết hỏi, mặt Long Kỳ lạnh te, giọng trở nên lạnh tới vô cùng, “Đúng là trong triều có vài nịnh thần”
Hoá ra lục bộ trong triều đình định tạo
