ng cúi đầu như cũ, nhìn không rõ biểu hiện lắm, tôi giận dữ, quét mắt sang đứa bé đứng cạnh, giọng
lạnh lùng bảo, “Đem đứa bé này ném cho chó ăn, đổi lại mạng cho con ta!”
Lần này, bà ta mặt kinh hoàng ngẩng lên,
há miệng, không dám tin nhìn tôi, đứa bé thì nghe được lời tôi nói, sợ
tới mức khuôn mặt nhỏ nhắn e ngại, khóc oà lên, “Bà bà…”
Bà ta tức giận chất vấn, “Ngươi…Ngươi thật là tàn nhẫn…”
Tôi cười lạnh một tiếng, “Hiện giờ bà đã
biết mất đi thân nhân thì thống khổ ư? Bà nói ta tàn nhẫn, là bà hại ta
trước, ta muốn đòi lại sao không thể chứ?”
Bà ta cứng họng, kinh hoảng nhìn lướt qua đứa bé, ánh mắt lợi hại, “Là ta hại ngươi, không liên quan tới đứa trẻ
này, ngươi thả nó đi, ta tuỳ ngươi xử trí!”
Xem ra bà ta còn chút lương tri, điều này càng chứng minh muốn hại tôi không phải là ý của bà ta, mà là có người
cố ý sai khiến, nói châm chọc, “Sao lại không liên quan tới nó chứ, dẫn
ta đi vào không phải là nó hay sao? Hôm nay các ngươi đã đi tới đây,
đừng ai nghĩ ra ngoài!” Tôi liếc mắt quét về phía thị vệ, kiên quyết hạ
lệnh, “Mang đứa bé này áp đi, vứt cho chó ăn!” Thị vệ lập tức y lời
chuẩn bị mang đi, bà ta càng e ngại không thôi, kêu lên đau xé,
“Đừng…đừng mà…”
Tôi ngồi trên cao, nhìn ánh mắt đau đớn
tuyệt vọng của bà ta, đó là tia tuyệt vọng bảo vệ cháu, quên đi, việc đe doạ đã đạt hiệu quả, ngăn thị vệ lại, “Được rồi, trước mang đứa bé nhốt vào đại lao đã!”
Bà ta cảm kích nhìn tôi một cái, chỉ là
thoáng cái biến mất. Tôi nhìn nói thản nhiên, “Nghĩ đến bà vẫn còn có
chút lương tri, bản cung tạm thời cho đứa bé này một mạng, hiện giờ tới
phiên nói chuyện với bà! Bản cung cũng biết chuyện hại bổn cung không
phải là ý của bà, bà chri cần thành thật khai ra chủ mưu chính sau lưng
bà, bản cung sẽ không truy cứu tội hai bà cháu các ngươi, tha cho các
ngươi một con đường sống”
Tia sáng loé lên trong mắt bà ta, đầu lại cúi thấp xuống, tôi nói tiếp, “Bà đã không muốn nói, bản cung cũng chỉ
còn cách lấy máu cháu trai của bà tế cho đứa con đã chết kia của bản
cung, cũng coi như một mạng đền một mạng vậy! Dẫn bà ta đi, mang đứa bé
kia tới cung của bản cung đi”
Tôi lạnh lùng ra lệnh, không cho bà ta có cơ hội nói, làm cho bà ta phải nghĩ kỹ trước rồi nói sau! Mất đi người
thân thống khổ, mới là nỗi thống khổ lớn nhất. Tôi muốn cho bà ta suy
nghĩ, hưởng thụ sự tra tấn trong lòng, ngăn không cho bà ta gặp mặt đứa
bé kia. Hừ! Tôi cũng không tin bà ta không dám nói ra.
Trở lại trong cung tôi thấy thị vệ đưa
đứa bé này tới, có vẻ như vẫn sợ tôi vô cùng, định lùi lại. Chắc chắn là biểu hiện vừa rồi của tôi trên đại đường kia đã làm cho nó sợ, cũng
không trách được, nếu không diễn trò đó, bà lão kia làm sao có thể khai
ra đây. Tôi bảo Hoan Nhi tới, mang đứa bé đi, cũng căn dặn Hoan Nhi nhân cơ hội thăm dò hỏi nó xem có thể moi được chút manh mối gì từ trong
miệng nó hay không?
Long Kỳ từ trên triều trở về, tôi kể cho
chàng nghe chuyện thẩm vấn hôm nay, chàng định dùng cách bức bách để bà
lão kia khai ra. Tôi ngăn lại, bảo chàng cứ giao án chết này cho tôi xử
lý, nhất định tôi sẽ tóm được kẻ chủ mưu đứng đằng sau. Long Kỳ thấy ánh mắt kiên định của tôi, đành phải đồng ý, chỉ là bảo tôi đừng quá thương tâm. Tôi gật gật đầu, trong lòng biết chính là nuốt không trôi cơn giận này thôi.
Hoan nhi rất khéo léo, đứa bé đó rất
nhanh tiêu trừ sự phòng bị đối với nàng ta. Bình thường tâm địa đứa trẻ
con rất đơn thuần, cũng không nghĩ nhiều lắm. Ngày đó lúc ở chùa Khải
Phúc, tôi từng hiện lên ý nghĩ trong đầu, vì sao một đứa trẻ mới có chín tuổi đầu đã xuất gia làm hoà thượng, chỉ là không có để ý lắm. Đến nay
mọi chuyện đều đã rõ, hiện giờ nghĩ lại, tôi bị lừa là chuyện đương
nhiên.
Hai ngày trôi qua, thị vệ báo lại cho tôi biết, nói vẻ mặt của bà lão kia có chút kích động, hơn nữa nói có chút
điên loạn, cứ hỏi về đứa bé không ngừng, thị vệ cũng nói là không biết.
Tôi thấy thời cơ đã đến, ai cũng muốn cho bà ta điên lên là tốt nhất.
Tôi đi vào hình bộ, ngồi trên đại đường, bảo thị vệ dẫn bà lão kia tới.
Bà lão kia vừa tiến đến hận không thể ăn tôi, ánh mắt giết người thấy
rõ, giãy dụa khỏi sự kiềm chế của thị vệ, vọt tới chỗ tôi. Tôi hoảng sợ, thị vệ chắn trước mặt tôi. Bà lão kia thật có chút võ công, cùng đấu
với thị vệ một lát, mới bắt được bà ta, bà ta mắng, “Ngươi thật là người có tâm địa rắn rết, đứa bé đó là vô tội, thế mà ngươi cũng hạ thủ được! Ngươi..Ta liều mạng với ngươi…”
Tôi cười lạnh lùng, “Được, bà nói rõ cho ta xem, lúc trước bà hại ta, tâm địa của bà là cái gì hảt?”
Ánh mắt bà ta âm tình bất định, sắc mặt
thay đổi, cuối cùng, dường như giác ngộ ra cái gì, ỉu xìu, lắc lắc đầu,
vẻ mặt thống khổ vô cùng, “Ta biết ta rất xin lỗi ngươi, ta đã là chuyện sai, ngươi đại nhân đại lượng bỏ qua cho đứa bé kia đi…”
Bà ta vẫn không chịu nói ra kẻ đứng sau
lưng, chả nhẽ kẻ đứng đằng sau thật sự đáng sợ đến vậy sao? Tôi lắp bắp
kinh hãi, “Bà cầm tiền của kẻ đó, hay là kẻ đó hiếp bức bà, để cho bà
tình nguyện chết cũng không chịu khai ra kẻ đó…Chả nhẽ kẻ đó thật đáng