rạng rỡ, ngay cả ánh nắng ban mai cũng không thể sánh kịp, điềm đạm nói: “Cảm ơn.”
Lúc này lại đến phiên Hạ Lan Tuyết bắt đầu run sợ.
Anh vốn không biết, một người khi cười, lại có thể tươi sáng rực rỡ đến thế. Dường như có một sợi dây bí ẩn quấn quýt thắt chặt hoàn toàn trái tim. Không hề có ngụy trang, ngay cả một chút giả dối hay rụt rè cũng không có.
Sao lại có thể có nhiều sức cuốn hút đến như thế.
Ngay cả gian phòng ảm đạm này cũng sáng sủa lên hẳn.
Anh bỗng nhiên nhớ ra. Rất lâu rồi trước đây, anh đã hao hết tâm tư, gần như liều cả tánh mạng để mang Tuyết chi về cho Dung Tú. Khi cõi lòng anh tràn ngập ước mơ mà đến trước mặt nàng trao tặng, Dung Tú chỉ cười, có thể là hơi kích động một chút. Nhưng dáng vẻ tươi cười đó, quả thật là cao quý, quả thật rất hàm súc, vậy mà lòng biết ơn lại keo kiệt nhỏ bé như thế.
Còn cô gái trước mặt anh bây giờ, chỉ cần một vòng hoa đã có thể đổi được sự cảm động và mừng rỡ thật sự của nàng.
Y Nhân rất dễ dàng thỏa mãn. Niềm hân hoan của cô khiến Hạ Lan Tuyết không hiểu sao lại bừng tỉnh: Mình cho nàng quá ít, thật sự không xứng đáng với nụ cười của nàng.
Thế nhưng, với Y Nhân mà nói, suy nghĩ của cô bây giờ lại rất thuần phác: Hạ Lan Tuyết thật đáng yêu quá, dĩ nhiên tin tưởng rằng hoa hồng chính là hoa hồng. Chỉ có điều, chăm sóc viên cũng rất cần thiện tâm, hiếm có, rất hiếm có.
Cho nên, cô cười đến vui sướng như thế, cũng chỉ đơn giản như vậy mà thôi.
Lúc đến Tuy Xa và sắp xếp ồn thỏa rồi, Hạ Lan Tuyết từng hỏi Y Nhân ba vấn đề kỳ quái.
Thứ nhất, cô có còn băn khoăn về Bùi Nhược Trần hay không?
Thứ hai, nếu Bùi Nhược Trần xảy ra chuyện, cô không lo lắng hay sao?
Thứ ba, nếu có một ngày, anh và Bùi Nhược Trần đối địch, Y Nhân sẽ đứng về phía nào?
Ngay lúc đó Y Nhân chỉ dịu dàng nhìn anh, dù thế nào cũng nói không ra lời. Mãi hơn nửa ngày cô mới nặn ra được một câu: “Vì sao việc đó lại xảy ra được?”
Sau khi rời khỏi khách sạn bình dân, Hạ Lan Tuyết lại biến mình thành A Tuyết, đến ở trong một thôn trang nhỏ ở biên trấn Tuy Xa, dựng y quán.
Lúc mở y quán, tất nhiên cũng không phải là tiệc khai trương nổ pháo đại cát gì — Ở vùng xa xôi hẻo lánh này, y quán đơn giản chỉ là một nhà tranh chỉnh tề, trước cửa bày biện rất nhiều dược liệu. Nhưng cũng không phải loại thuốc trân quý gì, tất cả đều do Hạ Lan Tuyết tự mình hái về.
Hạ Lan Tuyết tất nhiên chưa từng học qua y thuật chuyên môn, nhưng từ nhỏ anh đã là thiên tài, rất ham đọc, cũng đọc rất nhiều sách, về phương diện y học cũng có học qua. Hơn nữa, ngày thường vẫn hay tiếp xúc với các thái y nổi danh một thời. Lâu dần tựa như mưa dầm thấm đất, tài y thuật tự nhiên còn cao minh hơn cả thầy lang trong dân gian nhiều.
Cho nên, từ khi bắt đầu khai trương, anh lập tức được mọi người trong thôn xóm nhiệt liệt hoan nghênh.
Còn gã tùy tùng Dịch Kiếm, sau khi thấy Hạ Lan Tuyết đã dàn xếp ổn thỏa rồi thì mất tăm mất tích, ít nhất thì Y Nhân đã không còn gặp lại hắn nữa.
Không có người hầu, không có nhà cao cửa rộng, ra vẻ cũng không có tiền – -
Cô phát hiện, ở thời này, làm đại phu thật sự rất nghèo. Bất luận là loại bệnh phức tạp thế nào đều chỉ lấy một số bạc ít ỏi. Hơn nữa, cũng không giống như thời đại của cô, tuyệt đối tận sức tăng thêm thu nhập.
Y Nhân lúc này mới từ những việc từng niếm trải qua mà cảm nhận được thế nào gọi là nhân gian khó khăn.
Hạ Lan Tuyết vốn không có ý để cô quản công việc gia đình, nhưng phòng trong phòng ngoài cũng chỉ có hai người bọn họ. Thỉnh thoảng anh quá bận, việc lo ba bữa ăn trong ngày cũng phải đến tay cô.
Trên bàn bày la liệt những đồng tiền. Hạ Lan Tuyết cũng không quản lý tài sản. Mỗi khi có thu nhập anh đều thuận tay đặt trên mặt bàn, khi cần dùng thì lấy.
Với người đã quen cầm những tờ ngân phiếu giá trị, từ khi ra đời liền tiêu tiền như nước, thì với số tiền lẻ như vậy quả thật là không đúng mực.
Y Nhân có thể hiểu được.
Cũng may Hạ Lan Tuyết cũng rất hiếm khi gặp phải tình trạng không có cơm ăn. Tốt xấu gì thì anh cũng từng là một Vương gia.
Thế nhưng nấu cơm, chính là một chuyện vô cùng thống khổ.
Một buổi sáng sớm, Y Nhân từ trong phòng đi ra vừa ngáp dài, ngắm nghía căn phòng đối diện: Chăn bông trên giường đều đã được gấp gọn gàng. Hạ Lan Tuyết đã rời giường rồi.
Qua cửa sổ giấy, cô nhìn ra bên ngoài: Đám sương mù mùa đông đã dần dần tan đi. Hạ Lan Tuyết đang đứng một mình trong đình viện đầy cỏ hoang thê lương. Những ngón tay thon dài đang loay hoay phơi dược thảo nhặt dược liệu. Tư thái rảnh rỗi nhàn hạ. Bộ dáng cũng rất yên lặng.
Y Nhân quay đầu nhìn khắp căn phòng tìm kiếm thức ăn – - Không có gì có thể trực tiếp bỏ vào miệng cả. Xem ra, hôm nay Hạ Lan Tuyết lười biếng, muốn ỷ lại cô rồi.
Đợi một lúc, Vương đại thẩm nhà bên xắn tay xắn áo đi tới. Nhìn thấy Hạ lan Tuyết thì vô cùng thân thiết chào hỏi: “Đã ăn gì chưa?”
Y Nhân nghe được tiếng nói, thập thò trong nhà tranh nhỏ liếc mắt rình mò. Nhìn thấy Vương đại thẩm, cô cười ngọt rồi rụt đầu vào.
Thấy thế, Vương đại thẩm chớp chớp mắt bỡn cợt: “Cô có phải là đàn bà có chồng hay không vậy,