a được nguyên nhân rồi."
Tưởng Phẩm Nhất lập tức hỏi ngay: "Là vì sao? Anh tìm được là tốt rồi, đừng nên vì vậy mà bị thương." Đến cùng cô vẫn không kiềm lòng được quan tâm đến anh. Điều này khiến cô cảm thấy rất bất lực.
Thật lâu sau Phó Dục Thư mới hỏi: "Cô muốn biết tại sao không?"
Tưởng Phẩm Nhất nói không hề do dự: "Muốn."
"Tôi ở trên xe phía ngoài đoàn kịch nói chờ cô. Cô ra đây đi, tôi sẽ nói cho cô biết." Anh nói xong liền cúp điện thoại giống như sợ cô từ chối.
Tưởng Phẩm Nhất đứng thẫn thờ tại chỗ cầm điện thoại di động, anh có ý gì đây?
Lúc trước anh nói với cô, tìm người theo dõi cha cô là vì muốn mau chóng giải đáp được bí mật của Hòe Viên như vậy cô mới có thể tự do hơn. Nhưng cái tự do này đến tột cùng là tự do trên mặt chữ hay là tự do trên mặt tình cảm chứ?
Anh muốn biết nghề nghiệp của cha cô nhưng lại không chịu chính miệng hỏi cô, cũng không muốn nghe cô nói. Đây là vì sao? Là bởi vì anh lo lắng cuối cùng kết quả không tốt sẽ khiến cho cô đã nói ra tin tức kia càng áy náy khổ sở hay sao?
Đến tột cùng là anh có ý định gì? Cô nghĩ đến mỏi mệt, có lẽ gặp anh một lần để trực tiếp hỏi cũng là một sự lựa chọn không tồi. Phó Dục Thư yên lặng ngồi trong xe nhìn Tưởng Phẩm Nhất đi ra khỏi đoàn kịch nói. Cô đeo chiếc ba lô ưa thích, ngón tay mảnh mai trắng nõn nắm lấy dây đeo ba lô. Hai chân đi về phía anh vừa dài vừa thẳng, sóng lưng thẳng tắp không giống với những cô gái anh đã từng gặp.
Phó Dục Thư gẩy gẩy điếu thuốc kẹp ở đầu ngón tay, tàn thuốc bay xuống mặt đất. Anh rút tay đang gác lên cửa xe lại, dụi điếu thuốc ném vào trong hộp vứt rác trong xe bước xuống xe mở cửa bên ghế phụ cho cô.
Tưởng Phẩm Nhất vẫn yên lặng nhìn Phó Dục Thư. Anh mặc chiếc áo sơ mi trắng mềm mại bên trong, bên ngoài mặc áo dệt kim màu xanh đậm, bên dưới là chiếc quần dài vải bông màu đen và đôi giày da màu nâu sậm. Nhìn từ góc độ của cô có thể thấy được đường nét chiếc cằm hoàn mỹ của anh.
Tuy bị Tưởng Phẩm Nhất đánh giá không hề che giấu, vẻ mặt Phó Dục Thư trước sau vẫn bình lặng như nước. Quần áo anh mỏng manh lại đứng trong gió lạnh mùa đông nhưng vẫn không thúc giục cô nhanh lên xe. Vẻ mặt bình tĩnh trầm ổn nhìn không ra vui hay buồn.
Nghe Nhậm Hi nói qua chuyện lúc anh còn trẻ, Tưởng Phẩm Nhất phát hiện anh thật sự không giống với những gì trên tin tức miêu tả mà cô đã biết. Có vẻ như anh đối với ai cũng rất tốt, tựa như một người vô cùng hiền hòa tốt đẹp. Điều này cũng là chỗ khéo léo của anh.
Cư xử đến mức ai cũng thích cũng chẳng phải là chuyện đơn giản.
"Có phải nếu tôi muốn đứng đây suốt thì anh cũng vẫn đợi phải không?" Tưởng Phẩm Nhất cất tiếng hỏi anh, giọng điệu rất nhẹ.
Phó Dục Thư thở ra một hơi, làn khói trắng bao phủ, chứng tỏ người anh lạnh buốt, anh nói không nhanh không chậm: "Tôi sẽ như vậy nhưng cô sẽ không làm thế."
Trong lòng Tưởng Phẩm Nhất khó chịu, không nhịn được liếc anh một cái khom lưng bước vào xe.
Đóng cửa chiếc xe Mercedes màu đen lại. Phó Dục Thư vòng qua bên ghế lái, sau khi đóng kín cửa xe lại nhìn về phía Tưởng Phẩm Nhất hỏi: "Cô có đói bụng không? Trên xe có chút đồ ăn vặt."
Tưởng Phẩm Nhất bất ngờ nhìn anh: "Anh cũng mua đồ ăn vặt à?"
Phó Dục Thư không trả lời, kéo một chiếc túi từ phía sau xe. Trong túi chứa rất nhiều trái cây khô và nước trái cây. Anh đưa cho Tưởng Phẩm Nhất, đợi cô nhận lấy rồi nói: "Tôi không biết những thứ này có được xem là đồ ăn vặt mà mấy cô gái như cô thích không. Nhưng cái này tốt cho thân thể hơn mấy loại snack nhiều."
Tưởng Phẩm Nhất mở túi nhãn khô ra ăn một trái. Quả thật rất ngọt, thịt quả khá dày khiến tâm trạng người ta cũng tốt lên rất nhiều.
Phó Dục Thư đưa cho cô một cái túi ý bảo cô bỏ rác vào đó. Tưởng Phẩm Nhất ném võ nhãn vào rồi hỏi anh: "Bây giờ đã có thể biết tại sao hôm đó nhà anh lại bất chợt "động đất" chưa?"
Phó Dục Thư không trực tiếp trả lời câu hỏi của cô, mà lại hỏi cô trước: "Trong xe có mùi thuốc lá không?"
Tưởng Phẩm Nhất thoáng sửng sốt, nói: "Không có."
Phó Dục Thư gật gật đầu: "Tốt." Nói xong, anh cũng dừng lại vài giây mới nói, "Tình trạng lúc trước xảy ra cũng không phải là lần đầu tiên. Tôi tính toán thử, mỗi lần xảy ra động đất cũng vào thời gian đặc biệt giống như là chuyện ma quái. Theo tôi điều tra, vùng gần Hòe Viên có một nhà máy nước nóng, xảy ra tình trạng như thế chắc là do nhà máy này."
Sắc mặt Tưởng Phẩm Nhất trở nên hơi khó hiểu, một hồi lâu mới hỏi: "Cái đó và nhà máy nước nóng có liên quan gì chứ?"
Phó Dục Thư dời ánh mắt đi chỗ khác, nhìn về phía trước. Sắc trời dần tối đường phố đã lên đèn, vầng sáng màu mật ong chiếu xuyên qua cửa sổ xe khiến biểu cảm của anh có vẻ dịu dàng không ít. Vẻ mặt anh vẫn bình tĩnh: "Bởi vì dưới sàn nhà tôi có một cái hang động, sau khi kết nối với nhà máy nước nóng thì sẽ xảy ra loại tình trạng này vào khoảng thời gian dự tính."
"Có một cái hang động?" Tưởng Phẩm Nhất khó tin hỏi ngược lại, "Tôi chỉ nghe nói căn nhà kia có một tầng hầm kỳ lạ, nhưng chưa từng nghe nói dưới sàn nhà còn có một cái hang động."
Phó Dục Thư khởi động xe nói: "Trở v