The Soda Pop
Hòe Viên

Hòe Viên

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 324291

Bình chọn: 7.00/10/429 lượt.

ưởng Phẩm Nhất cẩn thận suy nghĩ một lát rồi nói: "Đàn ông ở đây đều cao giống như vậy."

Phó Dục Thư cũng không nói gì chỉ hơi mỉm cưới làm tư thế "mời": "Tôi đưa cô về nhà, thời gian không...". Lời của anh còn chưa nói hết thì chuyện ngoài ý muốn đã xảy ra. Đèn vốn đang sáng lại tắt ngúm lần nữa khiến mắt hai người đều không thích ứng được với bóng tối đột ngột.

"Xin lỗi". Trong bóng tối, Phó Dục Thư nói hơi áy náy, "Bên dưới vừa xảy ra vấn đề." Nói xong, đèn điện thoại di động sáng lên. Tưởng Phẩm Nhất bị chói nên nheo mắt lại, anh lập tức dời ánh sáng ra phía sau cô.Cô mở mắt ra, trong thoáng chốc dường nhưthấycó gì đó lướt qua người mình, sợ đến mức hét lên một tiếng chạy về phía Phó Dục Thư.

Phó Dục Thư bị động hưởng thụ cảnh cô nhào vào lòng mình, nghiêng tay soi xung quanh xem thử. Sau khi xác định khách không mời mà đến đã biến mất, anh vỗ vỗ lưng Tưởng Phẩm Nhất bình tĩnh nói: "Không việc gì nữa rồi, người cũng đã đi, dựa theo tốc độ trên dưới lầu này thì không thể nào là một người giờ trò. Người ở bên dưới yểm trợ cho người bên trên, bây giờ hai người đều đi cả rồi."

Tưởng Phẩm Nhất chết dí trong ngực anh nói: "Sao anh biết đi thật rồi? Bọn họ hai người chúng ta cũng hai người, tôi hoàn toàn không có sức chiến đấu khẳng định chúng ta không đánh lại bọn họ. Nếu bọn họ đến quấy rối, mục đích sẽ không đơn giản như vậy, lẽ nào chỉ vì dọa anh thôi sao?"

Phó Dục Thư không nói với cô đây không phải là hù dọa mà là cảnh cáo, anh chỉ nói: "Ai nói chúng ta chỉ có hai người."

Tưởng Phẩm Nhất khó hiểu nhích ra khỏi người anh, cầm tay anh để ánh sáng điện thoại di động chiếu giữa bọn họ, khẽ hỏi: "Lẽ nào còn có người thứ ba ở đây?"

Phó Dục Thư quay đầu vào bóng tối, hơi cất cao giọng kêu lên: "Tiểu Hùng, đi ra ngoài."

Theo lời anh thốt ra, trong góc lóe lên một đôi mắt sáng trong veo, rõ ràng không phải là con người.

Trong tình hình này, hai người cũng không nhận thấy tư thế của họ có gì không ổn.Cho đến khi con mèo đen tên là Tiểu Hùng đi đến nằm xuống trước mặt hai người, bọn họ mới nhận ra hành động của mình không thích hợp lắm.

Tưởng Phẩm Nhất lui về sau một bước nới rộng khoảng cách với anh, chuyển sự chú ý đến con mèo: "Anh nuôi à?"

Phó Dục Thư giơ tay lên xem đồng hồ, bên ngoài mưa dần ngớt nhắc anh rằng đã muộn. Anh không trả lời cô ngược lại nói: "Trời mưa đã lâu, cũnghơn chín giờ rồi."

Tưởng Phẩm Nhất rất thông minh, thoáng cái đã hiểu được ý trong lời nói của anh, vội vàng chào tạm biệt: "Sáng sớm mai tôi còn phải đi làm không quấy rầy anh nữa, đi trước đây."

"Tạm biệt Tương tiểu thư". Phó Dục Thư ra vẻ muốn tiễn cô.

Tưởng Phẩm Nhất nói: "Đèn lại hư rồi, buổi tối anh làm thế nào? Chỗ này không an toàn, anh còn muốn ở nữa sao?"

Phó Dục Thư nghiêng đầu dường như đang suy tư, một lát sau khẽ gật đầu với cô cũng không nói nguyên nhân.

Tưởng Phẩm Nhất hơi chần chờ, anh có vẻ là một người tốt nếu quả thật gặp phải chuyện không may ở đây thì thật là đáng tiếc.

Suy nghĩ mãi,Tưởng Phẩm Nhất cũng nghĩ ra một cách có thể nói chuyện với anh cho rõ ràng: "Trưa mai anh có thời gian rảnh không? Tôi muốn mời anh ăn bữa cơm, chuyện xảy ra như vậy anh còn muốn ở đây là vì muốn biết chuyện về nơi này sao? Tôi có thể nói cho anh biết."

Phó Dục Thư cũng không hiếu kỳ về những điều cô muốn nói với anh. Cho dù cô không nói anh cũng có tài liệu có thể giải đáp được, nhưng anh vẫn đồng ý: "Có thể, cô hết giờlàm việc tôi đến đón cô". Có người nói chuyệnvẫn tốt và dễ hiểu hơn so với tài liệu.

Tưởng Phẩm Nhất gật đầu đồng ý, cùng đi xuống lầu với anh. Lúc sắp đi, cô dặn dò nhiều lần bảo anh kiểm tra kỹ xác định không có ai hẳn khóa cửa ngủ.Cửa phòng ngủ cũng phải khóa kỹ, cửa sổ cũng phảiđóng kín. Dáng vẻ giống như sợ anh xảy ra chuyện không may vậy.

Phó Dục Thư không ngại phiền nghe cô nói hết, kiên nhẫn nhìn cô trở lại nhà đối diện an toàn rồi mới quay người khóa cửa.

Qua cửa sổ lầu một nhà mình Tưởng Phẩm Nhất nhìn nhà anh sáng đèn lênlại lần nữa rồi tắt hết. Cô nghĩ chắc là anh giỏi sửa điện, không phải là giáo sư vật lý sao, chút chuyện cỏn con này chắc chắn không làm khó được anh.

"Con muốn nhìn đến khi nào?"

Một tiếng nói lạnh lùng vang lên phía sau, cả người Tưởng Phẩm Nhất chấn động hơi sợ hãi quay đầu nhìn lại, nhẹ kêu lên: "Ba."

"Trong mắt con còn có người cha này sao?" Tưởng Thặng lạnh lùng trừng cô nói: "Con có biết bây giờ mấy giờ rồi không? Chạy đến nhà người xa lạ cũng thôi đi, còn ở lại lâu như vậy, có phải đã quên ba đã nói với con cái gì rồi hay không?"

Tưởng Phẩm Nhất mím môi lắc đầu nói: "Con không quên, ba không cho con nói chuyện với người ngoài, một câu cũng không được nói."

Tưởng Thặng hừ lạnh một tiếng: "Phiền con còn nhớ được."

Tưởng Phẩm Nhất cúi đầu không nói. Tưởng Thặng nhìn cô hồi lâu, thấy cô sợ hãi như vậy, cuối cùng không nói nữa quay người bỏ đi. Tầng trệt vang lên tiếng khóa cửa.

Tưởng Phẩm Nhất từ từ ngẩng đầu nhìn phía cuối căn nhà trong bóng đêm, nơi đó đã trống trải không còn gì, ngoại trừ một dấu chân đọng nước.

Tưởng Phẩm Nhất bất giác đi đến ngồi xuống bê