Hơn nữa bây giờ cũng không thể kết luận cô gái này là ai, cần phải có bằng chứng.
Từ khi nhận cuộc điện thoại này, Hạ Chân Ngọc bắt đầu chú ý đến những dấu vết để lại trên người Chu Cẩn Vũ. Cô cũng không nghĩ mình sẽ cam chịu để chồng mình bao dưỡng người khác bên ngoài. Thích thì chiều thôi, cùng lắm thì chia tay, Hạ Chân Ngọc không níu kéo ai bao giờ, cô sẽ toàn tâm toàn ý với Chu Cẩn Vũ, chẳng qua nếu không còn cảm giác với nhau nữa, cô cũng sẽ không gượng ép, cố gắng để chính mình không phải hối hận, huống gì cha mẹ còn ủng hộ cô.
Đuổi ý nghĩ này ra khỏi đầu, Hạ Chân Ngọc cũng không quá nóng lòng điều tra cái gì, ngược lại Lữ Hiểu Hân lại gọi điện mấy lần nữa, nội dung vẫn là nhờ cô nói Chu Cẩn Vũ gọi điện lại cho cô ta, Hạ Chân Ngọc lại kéo dài thời gian, mãi đến khi Lữ Hiểu Hân mất hết kiên nhẫn bắt đầu nói với Hạ Chân Ngọc “Rốt cuộc cô có giúp tôi chuyển lời lại hay không, cô có biết quan hệ của tôi với Thị trưởng Chu thế nào không, cô cứ kéo dài thời gian như vậy lúc đó đừng trách tôi không để cô van xin tha thứ.”
Hạ Chân Ngọc nở nụ cười, đối phương cuối cùng cũng giống như cô tình nhân nhỏ bé đang tức giận, vì vậy nói “Thật ngại quá, tôi cũng không thường xuyên gặp được Thị trưởng Chu, nên chưa thể chuyển lời giúp cô được.”
Lữ Hiểu Hân tức giận nói “Sao cô lại không gặp anh ấy được chứ, cô không phải là v…” Nói đến đây cô ta dường như nhận ra mình đã lỡ mồm nên lập tức cúp điện thoại.
Hạ Chân Ngọc cười lạnh, hóa ra đúng là hướng vào cô, còn cố ý giả vờ không biết thân phận của cô, cô gái này đã âm mưu đến mức đó rồi cơ à?
Lại vài ngày nữa trôi qua, Chu Cẩn Vũ về nhà rất khuya, Hạ Chân Ngọc ngửi thấy trên người anh có mùi nước hoa lạ liền vờ như vô tình hỏi “Mùi nước hoa này ở đâu ra thế?”
Chu Cẩn Vũ sững sờ nói “Đêm nay có xã giao, có mấy người phụ nữ ở đó, có thể nó ám lên người.” Nói xong anh vào phòng tắm tắm rửa.
Ám lên người sao? Từ này dùng rất hay, không ôm ôm ấp ấp một cái sao có thể ám mùi lên được? Nghĩ như vậy, Hạ Chân Ngọc cũng không hỏi nhiều, cô nghĩ đến chuyện nhờ chồng Cao Mai Lệ giúp cô nghe ngóng một chút, nhưng lại thấy không nên quấy rầy người ta, hơn nữa chồng Cao Mai Lệ chức vụ cũng chưa ổn định thì thăm dò được cái gì, chi bằng tự làm cho rồi, dù sao cô cũng không gấp.
Hai ngày nữa trôi qua, Hạ Chân Ngọc gọi điện cho Thư ký Đỗ, hỏi thẳng “Lữ Hiểu Hân là ai?”
Thư ký Đỗ không kịp phản ứng, giật mình nói “Sao cô biết Lữ Hiểu Hân?”
Đúng là có chuyện thật, Hạ Chân Ngọc đè lửa giận xuống, bình tĩnh hỏi “Anh nói thật cho tôi biết, nếu không tôi hỏi Thị trưởng Chu của các anh thì cũng như nhau thôi.”
Thư ký Đỗ hối hận muốn chết, lời này còn chưa đến đại não thì làm sao còn lối ra nữa, vì vậy vội vàng nói “Cô đừng hiểu lầm, cô gái đó ở học viện âm nhạc, do người khác đưa đến. Thị trưởng chỉ là nể tình tiện đường tiễn cô ta về trường mấy lần, không hiểu sao cô ta liền quấn lấy, bây giờ Thị trưởng cũng không có cách nào đối phó với cô ta cả.”
Hạ Chân Ngọc cười nói “Tôi hiểu rồi, anh nói cho Thị trưởng của các anh biết, hôm nay tôi muốn đi đến huyện khác chuẩn bị cho hoạt động giúp đỡ trẻ em nghèo khó, chắc một tuần sau mới về.” Không có cách gì sao, cô hiểu rồi!
Thư ký Đỗ vội vàng nói “Hay cô nói với Thị trưởng một chút đi, ngài ấy đang đi họp, cô chờ một lát. Còn nữa, cô đi thời gian dài như vậy là đi đâu, muốn đi nơi nào vậy?”
Hạ Chân Ngọc chỉ đáp lại “Không lạc được đâu” rồi cúp máy sau đó tự mình liên hệ với nhà tài trợ, ngồi xe đến một huyện nghèo, nhà tài trợ này chỉ biết Phu nhân Thị trưởng đứng ra tổ chức hoạt động công ích này nhưng không biết người phụ nữ đi theo chính là phu nhân thị trưởng, còn tưởng chỉ là đại diện của đối phương đi tình nguyện.
Gần bảy giờ xe mới đến, trên đường Chu Cẩn Vũ gọi mấy lần, Hạ Chân Ngọc không thèm nghe máy, mở khóa, để chế độ yên lặng.
Một mớ tin nhắn được gửi đến, hỏi Hạ Chân Ngọc rốt cuộc đi đâu, Hạ Chân Ngọc đều mặc kệ không quan tâm.
Tối hôm đó, cô đã liên hệ trước với một gia đình nông dân ở đây, nhà cửa rất đơn sơ nhưng may mà có điện, như vậy cũng đã rất tốt rồi.
Sáng sớm hôm sau, Hạ Chân Ngọc và một người phụ trách tài trợ tên là Trần Húc cùng nhân viên đem cặp sách, sách vở và đồ dùng học tập chuyển đến tặng cho trường học.
Lúc Hạ Chân Ngọc vừa mở điện thoại, tiếng chuông lập tức vang lên, Trần Húc thấy vậy nói “Là người nhà cô đấy, hôm qua lúc đi gọi điện suốt bây giờ chắc đang sốt ruột lắm, cô nghe máy đi.”
Hạ Chân Ngọc cười cười nói “Mong anh giúp tôi một việc, giúp tôi nghe điện thoại, là chồng tôi gọi đến đấy!”
Trần Húc nghe xong nói “Chuyện này không hay lắm đâu.”
Hạ Chân Ngọc nói “Không phải vậy nên tôi mới mong anh giúp sao? Đương nhiên phải là đàn ông nghe mới được.”
Trần Húc đã hiểu, hóa ra là vợ chồng giận nhau, lại để anh ta trở thành chất xúc tác, ngẫm lại nếu đối phương ghen, hai người có thể làm hòa cũng coi như làm được việc tốt, dù sao đối phương cũng không biết anh ta là ai.
Vì vậy anh ta nghe điện thoại đang reo ầm ĩ, nói “A lô?”
Người đầu dây bên kia im lặng một lúc mới hỏi “Anh là ai? Hạ
