Chân Ngọc, đưa tay túm lấy một cái gối để cô gối đầu, rồi từ phía sau bao bọc lấy cô ngủ thiếp đi.
Lúc Hạ Chân Ngọc tỉnh lại thì đã muốn tìm di động để xem thời gian, vừa nhẹ nhàng cử động chân, lập tức hít một ngụm khí lạnh, chân cô đã tê dại đến mức không thể cử động được, cô liên tục hít sâu thả lỏng, cũng không dám cử động nữa. Cô nhìn xung quanh, thấy bên trong không có ánh sáng, cũng không biết rốt cuộc bây giờ là mấy giờ. Sau đó cô mới muộn màng cảm thấy được phía sau lưng mình có người, đương nhiên người đó là Chu Cẩn Vũ, lúc này cô cũng thấy rõ được tình huống trên giường.
Cô nằm ngủ ở bên mép giường thiếu chút nữa thì sẽ bị ngã xuống, Chu Cẩn Vũ ở sau lưng kề sát vào người cô, một nữa cơ thể anh hoàn toàn đặt ở trên eo và trên đùi cô, khó trách cô lại bị tê mỏi như vậy, người này rất quá đáng, làm sao lại có thể ngủ như vậy chứ. Cô hơi đẩy người Chu Cẩn Vũ ra, còn cầm lấy tay của anh đang đặt ở trên ngực cô, nhưng mà cánh tay cô cũng bị tê mỏi như thế cô từ từ àng nâng lên một chút lại một chút song lại bị rơi xuống, cô liền lấy khửu tây của mình đẩy Chu Cẩn Vũ ở phía sau ra.
Chu Cẩn Vũ rất nhanh liền tỉnh lại, anh dùng giọng nói thập phần buồn ngủ lên tiếng hỏi cô: “Em làm sao vậy, có phải là đói bụng không?”
Giọng nói của Hạ Chân Ngọc đầy oán giận: “Chân tôi tê muốn chết rồi, anh mau đứng lên đi!”
Lúc này Chu Cẩn Vũ mới hiểu rõ là chuyện gì xảy ra, vội vàng đem thân mình dịch chuyển. Hạ Chân Ngọc có cảm giác khi mà Chu Cẩn Vũ rời khỏi, có cái quái gì đó cũng từ trong thân thể cô trượt đi ra ngoài, suy nghĩ một chút cô mới hiểu rõ cái đó là cái gì, cô tức giận nghiến răng nghiến lợi nói: “Anh thật đúng không phải là người, lại còn có thể làm ra cái loại chuyện này.”
Chu Cẩn Vũ không một chút để ý bị cô mắng, anh ngồi dậy chậm rãi mát xa hai chân cho Hạ Chân Ngọc, lần này là do bản thân anh hơi quá đáng, mãi cho đến khi Hạ Chân Ngọc kêu đau, Chu Cẩn Vũ mới áy náy nói: “Thật xin lỗi, lần này là do anh không tốt. Haizz, tại anh mà bé cưng phải chịu khổ sở, anh xin lỗi mà, tha lỗi cho anh nhé, có được không?” Miệng anh liên tục nói lời xin lỗi, còn tay anh cũng không ngừng mát xa cho Hạ Chân Ngọc, anh xoa bóp đến gần nửa giờ cô mới có cảm giác tốt hơn một chút.
Cuối cùng Hạ Chân Ngọc cũng có thể nhúc nhích được, cô hất tay của Chu Cẩn Vũ ra, cô lau mồ hôi trên trán rồi đứng lên, cũng không thèm nhìn tới Chu Cẩn Vũ. Chu Cẩn Vũ thấy thế liền nhích lại gần cô, nói: “Em đừng vội vã đứng lên như thế, để anh tiếp tục xoa bóp cho em thêm một lát nữa.” Miệng nói xong, tay anh lại vươn tới, từ chân Hạ Chân Ngọc ấn xuống, kết quả là một lúc sau tay anh đã tiến đến chỗ không nên đến.
Hạ Chân Ngọc vội vàng đứng dậy tìm quần áo, cô nói: “Anh đừng có không dứt mãi như vậy, hiện tại tôi đang khó chịu muốn chết đây.”
Thái độ lúc này của Chu Cẩn Vũ tựa như nô tài hầu hạ Thái hậu, anh lấy khăn trải giường choàng lên người Hạ Chân Ngọc, dỗ dành nói: “Anh cũng đã nhận sai rồi còn không được sao? Đến đây, vợ yêu, chúng ta cùng nhau đi tắm, để anh tắm cho em, em không cần cử động dù chỉ một chút đâu.”
Hạ Chân Ngọc giật mình liếc nhìn anh một cái nói: “Anh gọi lung tung cái gì vậy? Ai là vợ của anh?”
Chu Cẩn Vũ nở nụ cười: “Không gọi em là vợ yêu thì gọi em là gì, chẳng lẽ thật sự là em muốn cho anh làm chú của em?”
Hạ Chân Ngọc nói: “Dù sao tôi cũng không phải là vợ anh, anh đừng hồ đồ.”
Chu Cẩn Vũ để trán mình kề sát trán cô nói: “Ở trong căn phòng này anh gọi em như thế cũng không được sao? Nếu không, về sau em gọi anh là chú nhé.”
Hạ Chân Ngọc không muốn cùng anh nói những lời vô nghĩa, anh thích thế nào thì liền thế đi, sau đó cô quấn chiếc khăn trải giường đi vào trong phòng tắm, vào bên trong cô liền chốt cửa lại đem Chu Cẩn Vũ nhốt ở bên ngoài, cô tắm qua loa dưới vòi hoa sen liền đi ra. Tiếp đó Chu Cẩn Vũ cũng đi vào tắm rửa sạch sẽ.
Khi Chu Cẩn Vũ tắm xong đi ra thì thấy Hạ Chân Ngọc đã mặc quần áo cẩn thận, đang chuẩn bị đi ra ngoài phòng ngủ, anh cũng chẳng quan tâm là bản thân anh chưa có mặc quần áo liền giữ chặt cô lại hỏi: “Em định đi đâu vậy?”
Hạ Chân Ngọc nhìn anh một cái liền đem tầm mặt đặt vào chiếc đèn trên bàn nói: “Đêm nay tôi sẽ về nhà.”
Chu Cẩn Vũ hỏi: “Không phải đã nói là em ở lại đây sao? Làm sao lại còn muốn trở về?”
Hạ Chân Ngọc nói: “Tối qua mẹ Lý Nguy sắp xếp một đống hành lý lớn cho anh ta, hiện tại đã chất thành đống ở trên sàn nhà rồi, tôi phải trở về để thu dọn lại. Hơn nữa nếu muốn tôi ở lại nơi này, thì cũng phải cho tôi thời gian để tìm lý do chứ không phải sao, nếu không tôi làm thế nào để giải thích với mọi người.”
Chu Cẩn Vũ nghe xong liền ngăn Hạ Chân Ngọc lại bảo cô chờ anh một lát, anh sẽ đưa cô về. Hạ Chân Ngọc cũng không phản đối, chờ đến lúc hai người đều thu thập xong liền đi ra cửa. Lúc ở trên xe Chu Cẩn Vũ nói với Hạ Chân Ngọc: “Một lát nữa em lên trên lầu thu dọn đồ đạc, anh ở trong xe chờ em.” Hạ Chân Ngọc không hiểu được ý tứ của Chu Cẩn Vũ, cô liền hỏi lại: “Anh nói cái gì?”
Chu Cẩn Vũ nói: “Anh nói, em lên nhà thu dọn đồ đạc đi, anh ở lại đây c