ng xuống… Rồi tiếp sau đó họ đến một cửa hàng kính
rấtlâu năm, cô giúp Quản Đồng chọn gọng kính, một cặp mắt kính K13, hình như mấtđếnhơn 600 dồng, đắt quá đi, kinh doanh kính đúng là siêu
lợinhuận…
Rồi họ cầm cặp
kínhđã lắp xong đi ra tản bộ ở quảng trường gần đó, nghe nhạc nước, bài: “Khúc giaohưởng vận mệnh”, rất hay, nhưng trong âm thanh trong trẻo đó, Quản Đồng lạinghiêm nghị nói: “Cố Tiểu Ảnh, em có thể làm bạn gái tôi
được không?”…
Tất cả mọi chuyệnđang rối hết cả lên.
Cố Tiểu Ảnh ngẩn ngườiđứng giữa ánh sáng rực rỡ của màn nhạc
nước lặng lẽ nhìn người con gái khiếnanh thấy thú vị ngay từ ngày đầu
tiên gặp mặt, nhìn ánh sáng lấp lánh trong đôimắt to đang chớp chớp.
Rất lâu sau, anh mớinghe thấy tiếng cô nói: “Không thể được.”
Quản Đồng hỏi: “Tạisao lại không thể được?”
Cố Tiểu Ảnh khẽ nhíumày, dường như đang lựa chọn từ ngữ, cuối cùng ấp úng nói thật: “Tôi khôngthích công chức nhà nước.”
“Tại sao vậy?” - QuảnĐồng thắc mắc.
“Bố tôi là công chứcnhà nước, ngay từ nhỏ tôi đã nhìn thấy
quá nhiều người thuộc cái giới đó rồi”,Cố Tiểu Ảnh bĩu môi, “đầy người
ngoài uống trà đọc báo ra thì chẳng biết làm gìcả, nếu có ngày bị đuổi
việc thì chết đói là cái chắc. Cũng chẳng có chút vănhóa nào, mà cứ muốn bám chặt lấy cái ghế không chịu buông tay, mở mồm nói chuyệnlà thấy ăn
với uống. À mà đúng rồi, còn có những kẻ bợ đỡ, nịnh hót, không thểhiểu
họ có giá trị tồn tại gì không. Anh nói xem, loại người đó có làm lãng
phítiền của người nộp thuế không?”
Quản Đồng dở khóc dởcười, một lúc sau mới hỏi: “Cô có nghĩ tôi là dạng người đó không?”
Cố Tiểu Ảnh nghĩ ngợi,lắc đầu: “Có lẽ không phải”.
“Vậy tại sao lạikhông được?” Quản Đồng nhẫn nại hỏi.
“Vì rồi sẽ đến mộtngày anh trở thành loại người đó”, trí
tưởng tượng của Cố Tiểu Ảnh đột nhiên trởnên phong phú, thái độ phút
chốc trở nên xót xa, “ở lâu trong môi trường này, rồisẽ đến một ngày anh cũng có bụng bia, đầu óc thì chỉ nghĩ đến ăn, chủ nghĩaquan liêu, không học hành gì và không tiến bộ, rồi biến thành một con mối khổnglồ…”
“Thôi mà!”- Quản Đồngcuối cùng cũng không muốn nghe tiếp nữa, cười đau khổ: “Cố Tiểu Ảnh xem nhiềuphim quá thì phải ?”
“Gì cơ?” -Cố Tiểu Ảnhnhìn Quản Đồng như vừa tỉnh khỏi giấc mộng.
“Những con mối trongphim thường là vẻ ngoài của mặt nạ”, Quản Đồng thở dài, “nhưng các cơ quan nhànước giờ không như vậy nữa. Đặc
biệt là các cơ quan trực thuộc tỉnh, tỷ lệ thạcsỹ tiến sỹ ngày càng cao. Như ở chỗ chúng tôi, cứ sáu người thì một người là tiếnsỹ, ba người là
thạc sỹ, hai người còn lại đều là sinh viên đại học các ngànhdanh tiếng, tuổi trung bình chỉ 35 thôi. Chúng tôi làm việc nghiêm túc, khôngngừng
học tập và tiến bộ… Bạn Cố Tiểu Ảnh, bạn không thể nhìn chúng tôi qua
cặpkính màu”.
Cố Tiểu Ảnh ngạcnhiên nhìn Quản Đồng, bán tín bán nghi.
Quản Đồng lại bất đắcdĩ thở dài, đến trước mặt Cố Tiểu Ảnh,
cúi đầu, nhìn vào mắt Cố Tiểu Ảnh nói:“Cố Tiểu Ảnh, em có muốn đến chỗ
tôi làm việc để tham quan một chút không?”
Cố Tiểu Ảnh sững sờ nhìnQuản Đồng. Cô nhìn thấy, dưới ánh đèn đang thay đổi liên tục, ánh sáng trêngương mặt anh cũng đang thay đổi
liên tục, phác qua những đường nét trên khuônmặt anh, gương mặt trẻ thơ
thật đáng yêu…
Đột nhiên, Cố Tiểu Ảnh như sực tỉnh: “Tôi biết vì sao anh muốn đi mua kínhrồi”.
Chủ đề câu chuyệnthay đổi quá nhanh, Quản Đồng một lúc mới phản ứng kịp, bất giấc hỏi: “Vì sao?”
“Vì anh chẳng giốngngười 31 tuổi chút nào”, Cố Tiểu Ảnh “chẹp chẹp” mấy tiếng, tiếp tục ngắm kỹngười Quản Đồng. “Anh đeo kính là để
che giấu khuôn mặt trẻ con này phảikhông?”
Quản Đồng buồn bã cúiđầu, không nói gì.
Cứ như thế, buổi tốihôm đó, Quản Đồng cuối cùng cũng không đủ kiên nhẫn để hỏi: Cố Tiểu Ảnh có phảiem từ hành tinh khác đến không?
A quả thực… quả thựcđã hoàn toàn chịu thua trước cô!
(7) Lần đầu thổ lộ, tìnhcảnh của Quản Đồng thê thảm như vậy. Cố
Tiểu Ảnh thề là không phải cô cố tìnhchuyển chủ đề nói chuyện. Cô thực
sự rung động trước sự trẻ trung lâu dài của mộtngười nào đó, nên chỉ
chân thành thể hiện ý kiến của mình mà thi.
Huống hồ, chính cô cũngbiết, cũng không phải cô không có cảm tình gì với Quản Đồng.
Nhưng cô vẫn còn cóchút sợ hãi. Trước đây, Trần Diệp cũng đã
từng nói thích cô chân thành, từngnói từ giờ trở đi sẽ chăm sóc cô,
nhưng rồi cũng vẫn rời xa cô đấy thôi?
Lúc đó, Trần Diệp là“cây violon hàng đầu” nổi tiếng của học
viện nghệ thuật, đẹp trai, dịu dàng,tài năng xuất chúng. Cái ngày anh
mở lời nói yêu cô, tuy rất bất ngờ,nhưng cô không hề ngần ngại mà đồng ý ngay.
Đây mới chính là tínhcách của cô: đã thích là không cần che giấu, đã yêu thì cứ thẳng thắn đối diện.
Trong hai năm bênnhau, anh đã đi cùng cô những năm tháng vất
vả của kỳ thi năm thứ tư, cùng côđi qua giai đoạn khủng khiếp nhất khi
dịch SARS bắt đầu, thậm chí còn cùng côtrải qua những đêm ho trong phòng cách ly, hay sự bi ai vào những lúc tuyệt vọngyếu ớt nhất… Lúc đó, họ
thật sự yêu nhau.
Thậm chí cô còn nghĩđến việc, đợi cô tốt nghiệp nghiên cứu sinh xong, họ sẽ kết hôn.
Với mong muốn đó, kỳnghỉ hè sau khi n