Đồng lườm Cố TiểuẢnh một cái: “Em bao nhiêu tuổi rồi?”
“Em lúc nào cũng ở tuổithiếu nhi”, Cố Tiểu Ảnh cười khì khì, “có cả “truyền kỳ Na Tra” nữa đấy!”
Quản Đồng nhìn thái độcủa Cố Tiểu Ảnh, dở khóc dở cười, giơ
tay kéo Cố Tiểu Ảnh vào lòng, chỉ vào mànhình rồi như dỗ trẻ con: “Em bé ngoan nào, xem thời sự đi, có thêm kiến thức”.
Cố Tiểu Ảnh gục đầuchán nản: “Chẳng hay chút nào cả”.
“Em cũng cần biết mộtsố những tin quan trọng chứ.” - Quản
Đồng xoa xoa đầu Cố Tiểu Ảnh, bóp cánh taycô, lấy giọng nghiêm túc, “Là
một cô giáo chuyên ngành văn hóa, em không hiểutình hình chính trị quốc
tế và chính sách kinh tế, thì lên lớp thế nào?”
“Nhưng mà thực sự làrất nhạt nhẽo.” - Cố Tiểu Ảnh mím môi,
nhìn cô dẫn chương trình ngồi cứng đơ, rồiquay đầu nhìn Quản Đồng: “Anh
nhìn xem, quay đi quay lại rồi cũng toàn chuyệncác lãnh đạo đã tham gia
cuộc họp nào, tỉnh nào đó phát triển kinh tế ra sao,nông thôn làm thế
nào để tăng sản lượng... những thứ này có liên quan gì đến emđâu?”
Cô ngồi trên đùi QuảnĐồng, ôm chặt lấy cổ anh, vẻ buồn bã :
“Ông xã, hàng ngày anh bận rộn những gì?Anh thấy sự bận rộn có ý nghĩa
gì không? Có tạo ra giá trị gì cho xã hộikhông?”
Quản Đồng ngẫm nghĩ,rồi chậm rãi trả lời: “Anh thấy anh cũng xứng đáng với mức lương được hưởng”.
“Lương?” - Nói đến vấnđề này, Cố Tiểu Ảnh càng buồn, “Em quen anh đã hơn hai năm nay rồi đúng không?Đến 70% các buổi tối là anh phải
làm thêm giờ, nhưng có được đồng lương ngoàigiờ nào đâu. Anh nói anh bận từ sáng cho đến tối, mỗi tháng kiếm được có mộtchút ít tiền đó, cứ coi
như không phải nuôi vợ đi, nhưng có đủ nuôi con không?”
Quản Đồng hơi giậtmình, cúi đầu liếc nhìn xuống bụng Cố Tiểu Ảnh: “Em… có rồi
“Em không có dũng khínhư thế đâu!” - Cố Tiểu Ảnh trợn mắt:
“Em thử so sánh một chút, này, trưởngphòng Quản, anh kiếm được ít tiền
thế không tự ti sao?”
Quản Đồng suy nghĩ thậtkỹ, trả lời vợ: “Thế cũng được rồi còn gì...”
Rồi thắc mắc dò hỏi:“Em thấy anh kiếm được quá ít à?”
Cố Tiểu Ảnh gật gật đầurất thành thực: “Hình như lương tháng
của anh cũng tương đương với khoản thu nhậphàng tháng của em hồi em học
cao học”.
“Hả?” - Quản Đồngkinh ngạc nhìn Cố Tiểu Ảnh: “Em học cao học mà kiếm được nhiều tiền thế sao?”
“Vâng!”, Cố Tiểu Ảnhgật gật đầu, “Anh không biết sao? Viết
chuyên đề này, hướng dẫn khóa luận này,giảng chuyên đề này, giáo viên
chủ nhiệm này… cũng rủng rỉnh lắm”.
“Em đúng là con gà đẻtrứng vàng của nhà mình, bà xã ạ” - Quản Đồng không nén nổi thốt lên, “Xem raanh đưa em lên làm chủ gia đình
cũng là tìm đúng người đấy”.
“Đúng là quý hiếm thật!”- Cố Tiểu Ảnh nhảy xuống khỏi đùi Quản Đồng, vừa đi vào bếp vừa nói, “Em khôngcần xem thời sự, lát nữa anh đưa em đi mua đĩa DVD phim “Tổng Monster Inc”,nghe nói hay lắm!”
Quản Đồng đớ mồm nhìntheo Cố Tiểu Ảnh, chỉ muốn đập đầu vào tường!
Lúc ăn cơm, Cố Tiểu Ảnhmới nhớ ra lời dặn của mẹ, liền hỏi Quản Đồng: “Trung thu mình đi đâu?”
“Về nhà!” - Quản Đồngvừa xem tivi vừa trả lời. Sau bao nhiêu
tranh đấu kịch liệt của anh, cuối cùngCố Tiểu Ảnh cũng thỏa hiệp, cùng
anh xem chương trình: “Thời sự tổng hợp” mà vớiCố Tiểu Ảnh thì chán như
nhai gich.
“Nhà anh hay nhà em?”- Cố Tiểu Ảnh nhìn chằm chằm Quản Đồng.
“Nhà anh thì không phảinhà em sao?” - Quản Đồng buồn bã nhìn
Cố Tiểu Ảnh. “Anh đã nói trước với bố mẹlà sẽ về rồi. Bố mẹ dặn em mặc
ấp một chút, gió biển rất mạnh. Anh nói em lớnlên ở vùng biển, chắc chắn là biết, nên không nói với em”.
“À”, Cố Tiểu Ảnh hiểura, “Vậy là về nhà anh phải không?”
“Có vấn đề gì à?” -Quản Đồng ngạc nhiên nhìn Cố Tiểu Ảnh.
“Thế bố mẹ em thìsao? Sau khi lên đại học, ngoại trừ năm phải học quân sự, năm nào em cùng về ăntrung thu với bố mẹ.” - Cố Tiểu Ảnh
than thở: “Biết thế này thì đã chẳng lấy chồngsớm thế, nếu em không ở
nhà, chắc bố mẹ em buồn lắm”.
“Thế thì phải làm thếnào?” - Quản Đồng cảm thấy vấn đề này đúng là khó xử.
“Anh nói xem?” - CốTiểu Ảnh nhìn Quản Đồng, quyết định phải kiểm tra một chút chỉ số IQ của ngườicon trai này.
“Hay là, cùng về nhàanh?” - Quản Đồng đề nghị: “Hôm đám cưới
gấp gáp quá, cũng chưa ngồi lại vui vẻvới nhau được. Lần này, anh đưa bố mẹ đi chơi chỗ nọ chỗ kia!”
“Hình như lần đầu anhđến nhà em, bố em nói từng đến nhận chức ở thành phố R ba năm” - Cố Tiểu Ảnhnhìn Quản Đồng, “anh định đưa bố em đi tham quan chỗ nào? Công trình nông thônmới xã hội chủ nghĩa à?”
“Chậc, thật là hiếmcó” - Quản Đồng không nhịn nổi bật cười. - “Bà xã à, hóa ra em cũng biết cái từchuyên môn này sao?”
“Không thèm nói chuyệnvới anh!” - Cố Tiểu Ảnh uống ngụm cháo, một lúc sau mới nói: “Bố em bảo hay làhai nhà cùng ăn trung thu, coi
như là đại đoàn viên”.
“Ý kiến hay”, Quản Đồnggật gật đầu, “vậy cứ làm thế đi”.
“Vậy anh gọi điện chobố mẹ anh, bảo hai người mua vé xe nhé,
đưa số xe trước để mình ra đón.” - CốTiểu Ảnh ăn xong cháo, đứng dậy thu dọn bàn.
Quản Đồng thở
dài, cũngđứng lên dọn cùng, vừa dọn vừa nói: “Bà xã, anh lại phải nói
thêm lần nữa, đó cũnglà bố mẹ của em đấy”.
Cố Tiểu Ảnh giậtmình, gật gật đầu: “À, xin lỗi, nói quen miệng rồi