những thứ gì có thể ném được khiến căn phòng biến thành một bãi chiến trường đúng chuẩn, chỉ thiếu vài xác chết tô điểm.
- Haiz… ta thấy thật oan uổng cho Tiêu Phàm. Hắn đỡ Phương Quân Di chỉ vì sợ nước trà nóng đó sẽ hắt lên người nàng. Nàng lại đổ cho hắn có ý đồ lăng nhăng, thật là…
Tế Tuyết im lặng không đáp. Nàng đương nhiên biết, chỉ là mọi việc nhất định phải diễn tiến như vậy, không thể khác được.
Năm ngày trôi qua Tiêu Phàm không tới tìm nàng, Tế Tuyết cũng không chủ động đi gặp hắn.
Sự việc với Ly nàng không nghĩ hắn lại dễ dàng cho qua như vậy. Ả điên đó dám động đến nàng thì đương nhiên phải trả giá, có điều trừng phạt ả chỉ là chuyện nhỏ, quan trọng hơn là nàng muốn dùng lí do này để gây xích mích với Tiêu Phàm.
Hắn là cung chủ Phượng Hoàng cung, người của hắn bị nàng giáo huấn mà hắn lại không có phản ứng gì thì chẳng phải rất vô lý sao.
Cánh cửa bị đẩy ra, Thuỷ nhanh chóng bước vào báo cáo, mấy ngày nay hắn đều theo dõi Tiêu Phàm.
- Hoàng thượng, Bình Nam vương và Phương tiểu thư ba ngày trước đã gặp nhau bên bờ sông Phúc Bồn Tử. Theo phán đoán của thuộc hạ thì Phương tiểu thư đã nảy sinh tình ý với Bình Nam vương, thường tìm cách tiếp cận với ngài ấy.
- Phản ứng của hắn thế nào?
Thuỷ lưỡng lự một chút rồi trả lời:
- Có vẻ… không cự tuyệt.
Bàn tay cầm bút của Tế Tuyết vô thức xiết chặt. Không cự tuyệt? Đây chẳng phải là chấp nhận sao?
Tế Tuyết cười tự giễu, nàng đau khổ gì chứ, cái nàng muốn chính là đẩy hắn ra càng ngày càng xa. Khi hai người căng thẳng, cãi vã chính là thời điểm thích hợp nhất để người thứ ba xuất hiện.
Đã như vậy nàng cũng nên góp một tay giúp họ bồi đắp tình cảm.
tp 11
Năm Nguyên Khánh thứ nhất, Bình Nam vương Tế Duyệt nhận thánh chỉ tới vùng Triệu Lăng cứu trợ dân chúng gặp nạn đói.
Đêm trước khi xuất phát Tiêu Phàm quả nhiên đã tới tìm Tế Tuyết.
- Nàng còn giận ta sao? –Hắn vùi đầu lên vai nàng, vòng tay ôm nàng càng chặt thêm.
Tế Tuyết cười khẽ, không trả lời.
Là nàng gây chuyện với hắn, nếu giận thì phải là hắn giận nàng mới đúng.
- Chàng đi đường xa nhớ phải chú ý chăm sóc bản thân. Chuyện ở Triệu Lăng tuyệt đối không thể sai sót, chàng là cánh tay phải của ta, cả triều đình đều đang nhìn vào chàng.
Trong mắt Tiêu Phàm thoáng qua tia mất mát. Nụ cười cũng trở nên ảm đạm.
Nàng tránh nhìn vào mắt hắn, trong lòng khổ sở đến muốn khóc. Nàng biết hắn nghĩ gì, hắn chắc chắn cho rằng nàng thực ra chỉ quan tâm đến việc củng cố vương vị.
Nàng…đúng là mong hắn nghĩ thế.
Đêm yên lặng trôi qua, hơi ấm của Tiêu Phàm khiến Tế Tuyết vừa lưu luyến vừa khó chịu. Nàng không nỡ rời xa hắn nhưng lại vô cùng sợ hãi, nếu nàng tiếp tục ở cạnh hắn thì đến lúc phải tuyệt tình sẽ càng khó khăn hơn.
Đợi đến lúc bóng lưng Tiêu Phàm khuất khỏi tầm mắt Tế Tuyết mới gỡ được gương mặt lãnh đạm, nước mắt không tự chủ rơi xuống.
Xa cách lần này không đơn giản chỉ là tạo thanh thế cho hắn.
- Hoàng thượng, đúng như sắp xếp của hoàng thượng, Phương tiểu thư đã trốn khỏi Phương gia, chuẩn bị theo Bình Nam vương tới Triệu Lăng.
Tự tay đẩy người mình yêu nhất đến bên người khác cũng giống như cắt bỏ máu thịt của mình, đau đớn đến không thở được.
Nhưng mà… nàng còn lựa chọn khác sao?
Tin tức từ Triệu Lăng truyền về cho thấy Tiêu Phàm xử lý rất tốt, hắn thậm chí còn thuận tay lôi ra một đống quan lại tham nhũng ức hiếp dân lành. Bây giờ dân chúng khắp Triệu Lãng đều coi hắn như Bồ tát sống
Tế Tuyết vô cùng hài lòng, nàng đương nhiên dự đoán được năng lực của hắn.
Vừa xong việc ở Triệu Lăng Tiêu Phàm đã nhận được thánh chỉ mới tới miền đông dẹp nạn sơn tặc.
Nạn sơn tặc ở khu vực giáp ranh giữa ba tỉnh miền đông đang vô cùng phức tạp. Đám thổ phỉ ở đó không hoạt động riêng lẻ mà liên kết tương trợ lẫn nhau, hiện giờ chưa có ai dẹp yên được bọn chúng.
Nơi ấy vất vả nguy hiểm nhưng cũng là chốn thích hợp nhất để người xung quanh biết Tiêu Phàm thật sự có tài. Thời gian của nàng quá gấp rút, việc gì có thể để hắn lập công thì nàng tuyệt không bỏ qua.
Từ xưa tới nay loạn thế hay thái bình đều có thể xuất ra anh hùng, có điều anh hùng phải mang ra nơi đầu sóng ngọn gió cho số đông nhìn thấy thì người ta mới biết mà tung hô.
- Nghe nói Phương Quân Di luôn đi cùng Tiêu Phàm kể từ lúc cứu trợ ở Triệu Lăng cho tới khi dẹp thổ phỉ ở miền đông. Tình cảm phát triển rất tốt, rất đúng ý nàng. Cô gái đó cũng biết tận dụng thời cơ lắm, đã liều mình hứng hộ Tiêu Phàm một nhát dao. –Tử Y vừa nói vừa quan sát biểu hiện của Tế Tuyết. –Nói thật ta thấy cô ta toàn làm chuyện thừa thãi, đám giặc cỏ ấy Tiêu Phàm chỉ búng móng tay một phát là xong, nhát dao kia cô ta chẳng đỡ thì cũng không trúng hắn, tự nhiên lại chạy vào làm gì không biết. Ha, bây giờ khắp nơi đều truyền tụng sự tích anh hùng cứu mỹ nhân rồi mỹ nhân lại cứu anh hùng, lâm ly vô cùng.
Tế Tuyết đang thưởng hoa, đây là loại hoa trà đặc biệt trân quý, nghe nói khắp Diệm quốc chỉ còn lại mười cây. Hương thơm ngọt ngào mê đắm khiến người ta say mê, cánh hoa mịn màng như lụa.
Bông hoa màu hồng phấn vốn đang khoe sắc rực rỡ chỉ trong ch