nhác
Doãn Văn Trụ nhìn quanh mình, đưa tay nắm Cô, mang cô tới xe của mình.
Phương Thê khóc suốt, khóc suốt, cuối cùng khóc đến mệt đi, ngay cả hơi sức cũng không còn.
Doãn Văn Trụ vẫn nhìn cô, không nói gì, chỉ nghĩ, rốt cuộc cô bị bao nhiêu uất ức, tại sao có thể khóc lâu như vậy?
Anh lần lượt đưa khăn giấy cho cô, lại duỗi thân tay vỗ lưng cô, chưa bao giờ dịu dàng như thế.
Làm một người vô cùng lạnh nhạt, khi chỉ có một
mình, nếu như gặp được một luồng ấm áp, nhất định sẽ nắm đến không muốn
buông tay .
Phương Thê vô ý thức nhào vào ngực anh, chôn trong ngực anh, cảm thụ phần ấm áp kia, tiếp tục cúi đầu nức nở.
Doãn Văn Trụ sửng sốt một chút, nhưng cuối cùng vẫn đưa tay nhẹ nhàng vòng qua người cô.
Anh cũng không phải người thiện lương, cũng chưa bao giờ để ý người phụ nữ chảy bao nhiêu nước mắt.
Nhưng giờ phút này, anh hơi đau lòng.
Có lẽ cô như vậy, giống mấy phần Sơ Nhi của anh.
Phương Thê cứ ở trong ngực Doãn Văn Trụ khóc đến ngủ mê đi.
Doãn Văn Trụ buông cô ra, cầm khăn giấy lau khô vệt nước mắt trên mặt cô, lúc này mới bắt đầu khởi động xe của mình.
Lamborghini màu lam đi mất.
Mà nhà để xe bên kia, một người khác cũng đứng đó dặm chân, gương mặt không cam lòng.
Lúc Phương Thê tỉnh lại, phát hiện mình ngủ trên một chiếc giường lớn.
Ánh mắt nhìn quanh, nhìn tới bên cửa sổ Doãn Văn Trụ đứng đó.
Nghĩ đến chuyện vừa mới xảy ra, đột nhiên cô cảm thấy mất thể diện thật.
Làm sao có thể ở trước mặt anh, khóc thê thảm như vậy, còn bắt lấy anh không buông.
Rõ ràng người này ba lần bốn lượt sỉ nhục cô.
Doãn Văn Trụ cảm thấy không bình thường, vào lúc này quay đầu lại, liền thấy vẻ mặt ảo não của Phương Thê.
Nhìn cô như vậy, anh không khỏi cười lên, lại hỏi: "Em tên gì?"
"Phương Thê."
Phương Thê trả lời có điều kiện.
"Phương Thê? Phương Thảo Thê Thê* sao?" (* 芳草萋萋: cỏ thơm mọc tươi tốt )
Doãn Văn Trụ lặp lại tên cô.
"Ừ."
Phương Thê gật đầu một cái, hậu tri hậu giác phát hiện mình giống như bị anh dắt mũi.
Vừa định ngẩng đầu nói gì, rồi lại nghe anh nói: "Anh tên là Doãn Văn Trụ, Trụ trong vũ trụ."
Đây cũng là lần đầu tiên cô biết tên anh.
Rõ ràng đã có quan hệ thân mật như vậy, suy nghĩ một chút cảm thấy có chút buồn cười
Phương Thê không nói gì, từ trên giường bò xuống, "Tôi đi nha."
Cô cảm thấy không giao thiệp với người trước mắt này thì tốt hơn.
Người như vậy, càng không thể cùng thế giới với cô .
"Phương Thê, lần trước anh nói là thật đó, em hãy suy nghĩ, anh muốn em làm bạn gái của anh cũng không tệ đi."
Nhìn thấy cô, anh lại có ý nghĩ như vậy.
Hơn nữa mới vừa rồi cha anh nhìn thấy cũng là cô, cũng không tiếc tìm người phụ nữa khác.
Không phải Doãn Văn Trụ kiêu ngạo, chẳng qua là xuất sắc như anh vốn từ trên cao nhìn xuống.
Cho nên anh vẫn tương đối tin tưởng, Phương Thê chính là đang cố ý khiến anh cảm thấy hứng thú.
Nói cho cùng, lúc ban đầu Phương Thê lấy một tram vạn kia là sự thật.
"Không cần."
Phương Thê lần nữa không chút do dự cự tuyệt, sau đó vội vàng rời đi.
Đối với tình cảm, cô không muốn xem nó như một trò chơi.
"Anh bảo đảm, em sẽ tới cầu anh, cho em làm bạn gái anh."
Bị cự tuyệt hai lần, Doãn Văn Trụ hơi khó chịu, ở sau lưng cô nói.
"Anh yên tâm đi, không bao giờ có chuyện đó đâu."
Phương Thê bởi vì anh nói mà dừng bước, nhưng rất nhanh lại cất bước
Đợi cô rời đi, Doãn Văn Trụ mới lấy điện thoại ra, bấm một dãy số.
"Quý Thư, đi điều tra người tên Phương Thê."
"Đúng, Phương của Phương Viên, Thê của Phương Thảo Thê Thê."
"Ừ, tôi muốn nhanh chút biết được."
"Được, cứ như vậy."
Cúp điện thoại, trên mặt Doãn Văn Trụ ngược lại xuất hiện vài vệt thú vị.
Anh cũng muốn xem một chút, cô có thật sự giống như cô biểu hiện thái độ thờ ơ đối với anh không.
******************************************
Tập đoàn Doãn Văn
"Cha, con có thể ở lại chỗ này, nhưng về sau không cho phép cha trông nom chuyện của con."
Doãn Văn Trụ đứng trước bàn làm việc nói với Doãn Văn Thận.
"Thằng khốn này nói cái gì, ta là cha mày, chẳng lẽ không có quyền lo chuyện của mày sao?"
Doãn Văn Thận tức giận quát anh.
"Cha không đáp ứng cũng được, ngày mai con đi."
Doãn Văn Trụ vẫn là bộ dạng lười biếng, dường như không chút nào để ý đến Doãn Văn Thận có bao nhiêu tức giận.
"Mày đang uy hiếpa mày sao?"
Doãn Văn Thận càng thêm tức giận.
Con trai của mình thế nhưng luôn cùng ông chống đối.
"Nếu như cha chịu uy hiếp của con."
Doãn Văn Trụ nhếch môi cười cười nói.
Doãn Văn Thận sắp bị tức chết, chỉ vào cửa phòng làm việc hô: "Đi ra ngoài, cút ra ngoài cho tao."
Doãn Văn Trụ vô vị đứng dậy, sau đó rời đi.
Náo loạn một trận, Doãn Văn Trụ nghĩ rằng Doãn Văn Thận chắc sẽ không thỏa hiệp .
Nhưng không nghĩ tới ngày thứ hai, thế nhưng ông ấy lại đồng ý.
Chỉ là muốn anh bây giờ liền tiếp nhận vị trí tổng giám đốc, quản lý tốt công ty.
Doãn Văn Trụ mặc dù đoán không ra rốt cuộc cha mình đang tính toán gì, nhưng anh cũng nhận lời.
Doãn Văn Trụ mặc dù mấy năm nay không chịu làm gì
cả, nhưng thật ra là một nhà kinh doanh kỳ tài, cho nên Doãn Văn Thận
vẫn muốn giao công ty cho