huyện lúc nãy, mới biết thì ra con người khi xúc động đến một mức độ nhất định, sẽ nói không nên lời, bởi vì có nói thêm bao nhiêu đi nữa cũng không cách nào diễn tả hết tâm trạng lúc này.
Cô phản ứng lạnh nhạt. “Ừ! Tiểu Thiên, nói bái bai với chú đi, chúng ta đi!”
“Chú cũng đi cùng nha!”
“Chúng ta không thuận đường với chú.”
“Thuận đường thuận đường.” Nam Cung Nghiêu cố nén xúc động, vội chạy đến chặn đường bắt taxi.
Uất Noãn Tâm hết cách, đành phải ôm tiểu Thiên lên xe.
Trên đường đi hai người không nói chuyện, Nam Cung Nghiêu nhiều lần muốn mở miệng, cuối cùng lại nói không ra được một câu. Cho đến khi tiểu Thiên ngủ thật say trong lòng Uất Noãn Tâm, mới hỏi: “Tiểu Thiên là con anh, đúng không?”
Người Uất Noãn Tâm run rẩy, cúi đầu che giấu vẻ mặt bối rối. “Không phải!”
“Em gạt anh, thằng bé năm nay năm tuổi, em rời khỏi anh sáu năm.”
“Trẻ con không nhớ rõ ngày sinh thôi.”
“Tiểu Thiên không phải là đứa trẻ bình thường, con rất thông minh! Hai ngày trước khi em bỏ trốn, chúng ta………. đã làm rất nhiều lần!”
Những hình ảnh vô cùng thê thảm hiện lên trước mắt, Uất Noãn Tâm rút nhanh tay lại, chống đối trả lời. “Tiểu Thiên không phải con anh! Tôi lúc đó hận anh như vậy, cho dù mang thai, không có khả năng giữ lại.”
“Vậy thằng bé là con ai? Ngũ Liên? Em đừng gạt anh, tiểu Thiên với anh giống nhau như khuôn đúc, chúng ta có thể đi thử máu.”
“Tôi không muốn nói nhảm với anh, con đường phía trước anh xuống xe đi.”
“Anh không xuống!”
“Nam Cung Nghiêu, tôi bảo anh xuống xe anh nghe chưa? Tài xế, dừng xe!”
“Không được dừng!”
Tài xế do dự không quyết được, không biết nên nghe ai.
“Tôi bảo ông dừng xe lại!”
“Em muốn làm tiểu Thiên thức sao, vậy thì lo to nữa đi, để thằng bé biết chúng ta đã xảy ra những chuyện gì.”
Cô nghiến răng. “Anh đê tiện!”
Lúc xuống xe, Nam Cung Nghiêu vươn tay bế Uất Thiên Hạo, bị Uất Noãn Tâm đẩy ra. “Không cần!”
Nhưng lúc này, Uất Thiên Hạo đột nhiên mở miệng. “Con muốn chú ôm…..”
Nam Cung Nghiêu cười đắc ý. “Được, chú ôm con!”
Về đến nhà, Uất Noãn Tâm đưa tiểu Thiên trở về phòng, cẩn thận cởi quần áo giày dép giúp con, trong mắt tràn đầy tình mẹ, cũng làm ấm lòng Nam Cung Nghiêu.
Như trở lại năm đó, ánh mắt cô nhìn anh, cũng dịu dàng như vậy. Chính sự dịu dàng này, làm tan chảy hoàn toàn trái tim băng giá của anh.
Nhưng khi cô quay đầu lại, trong chớp mắt thay đổi sắc mặt, trả cho anh một ánh mắt lạnh lẽo. “Anh có thể đi.”
“Anh còn điều muốn nói.” Anh đi ra khỏi phòng trước, Uất Noãn Tâm theo sau, đóng cửa phòng lại.
“Anh còn muốn gì nữa?”
“Tiểu Thiên là con anh!”
“Thì sao nào? Anh muốn cướp nó về sao?” Uất Noãn Tâm giống như gà mẹ đang ra sức chiến đấu, vì con của mình, bất chấp mọi giá. “Anh đừng quên, anh đã có vợ con, anh muốn để tiểu Thiên bị mọi người phỉ nhổ là con hoang sao?”
“Anh không kết hôn với Vũ Nhi.”
“Vậy thì sao nào? Các người cũng có con với nhau rồi! Anh muốn giữ cái gia đình kia, lại muốn tiểu Thiên, trên đời làm gì có chuyện tốt như vậy. Tốt nhất anh cút được bao xa thì cút, tôi sẽ không giao tiểu Thiên cho anh đâu!”
Nam Cung Nghiêu nghiêm túc nói lý lẽ: “Nhưng tiểu Thiên cần một người ba!”
“Tôi đã chuẩn bị gả cho Ngũ Liên rồi, con sẽ có một người ba yêu thương con tốt hơn anh gấp trăm ngàn lần!”
Anh nổi giận ngay lập tức. “Em muốn ôm con anh gả cho người đàn ông khác sao, nằm mơ đi! Anh có chết cũng không đồng ý đâu!”
“Cần phải có sự đồng ý của anh sao? Anh là gì của tôi chứ? Từ sáu năm trước, chúng ta đã không có bất kỳ quan hệ gì rồi. Bây giờ với tôi mà nói, anh không khác gì một người xa lạ cả!”
“Em đừng quên, chúng ta vẫn chưa ký vào đơn ly hôn. Trên danh nghĩa, em vẫn còn là vợ của Nam Cung Nghiêu anh đây.”
Trong mắt Uất Noãn Tâm nhói đau. “Hôn nhân của chúng ta chỉ trên danh nghĩa nhưng thực tế chẳng có gì, cho nên tớ giấy kia chẳng chứng minh được gì hết.”
“Em là luật sư, chắc sẽ phải hiểu rõ tính pháp lý của tờ chứng nhận kết hôn kia chứ? Chỉ cần anh không chấp nhận ly hôn, cả đời nay em cũng đừng có mơ tưởng gả cho Ngũ Liên.”
“Anh…” Lúc trước Uất Noãn Tâm không nghĩ rằng anh sẽ vô sỉ đến mức dùng tờ giấy chứng nhận kết hôn kia trói buộc cô, trong một lúc tức giận, không biết làm sao, đành kéo anh ra ngoài. “Anh cút cho tôi, cút đi…”
Nam Cung Nghiêu không nghĩ đến lần đầu tiên gặp lại nhau lại trở nên như vậy, ép cô vào đường cùng, liền không phản kháng, mà cứ như vậy mà tống cổ mình ra ngoài.
Dù sao, cuối cùng cô cũng là của anh!
…….
Nam Cung Nghiêu đừng ở dưới lầu ở tiểu khu hút thuốc rất lâu, mới rời khỏi. Về đến nhà, mặt mày của Nam Cung Vũ Nhi đen thui, tức anh ách mà ngồi đợi anh, u ám nghiến răng. “Anh đi đâu?”
Hôm nay anh thực sự chẳng có tâm trạng để gây gổ với cô, quăng đại một câu cho có lệ. “Tìm bạn bè.”
“Bạn bè gì quan trọng đến vậy hả? Ngay cả chuyện đồng ý với con cũng có thể trở quẻ ngay?”
Anh mặc kệ cô, đi vào phòng tắm, nhưng Nam Cung Vũ Nhi đi theo. “Anh nói rõ ràng với em đi!”
“Anh đi tìm ai, em hiểu rõ hơn anh mà, không phải sao?” Nam Cung Nghiêu lạnh lùng trả lời.
Nam Cung Vũ Nhi có chút bối
