XtGem Forum catalog
Hợp Đồng Hôn Nhân 100 Ngày

Hợp Đồng Hôn Nhân 100 Ngày

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3213760

Bình chọn: 8.5.00/10/1376 lượt.

giữ chặt quần áo, cả người run rẩy.

Nhìn thấy quần áo của cô bừa bộn, Ngũ Liên cố nén tức giận, bế cô ra ngoài. "Em không sao chứ?" Nhịn đến nỗi giọng nói cũng run lên.

Cô lắc đầu, nhưng mà vẫn cảm thấy uất ức đến muốn khóc.

"Cầm thú!" Ngũ Liên một cú rồi lại một cú đá, tàn nhẫn đá lên người Nam Cung Nghiêu, anh nằm ở trên đất hộc ra máu.

"Tôi đã cảnh cáo anh đừng có quấy nhiễu cô ấy, nếu không tôi sẽ giết anh!" Anh mỗi một cú đá càng ngày càng tàn nhẫn, còn Nam Cung Nghiêu không hề đánh trả, để mặc cho anh đá.

Ánh mắt như muốn lấy mạng người khác, Uất Noãn Tâm kéo Ngũ Liên lại, "đừng đánh nữa mà! Anh sẽ đánh chết anh ấy đó!"

"Anh chính là muốn đánh chết anh ta!"

"Ngũ Liên, dừng tay lại đi! Em bảo anh đừng đánh nữa mà!" Nước mắt rơi đầy mặt Uất Noãn Tâm, cầu xin. "Đừng đánh nữa............ xin anh đó........... chúng ta về nhà đi? Được không?"

Ngũ Liên mặc dù đang tức giận và căm hận, nhưng vẫn còn chút lý trí, không nỡ nhìn thấy cô khóc. Không nói lời nào cởi áo khoác ra, khoác lên người Uất Noãn Tâm, kéo cô vào trong lòng, đi thẳng về nhà.

Nam Cung Nghiêu chống mạnh người dậy, oán hận nhìn bóng lưng của anh cười mỉa, gào to. "Mày cho rằng hai người có thể ở bên nhau sao? Đừng có mơ! Uất Noãn Tâm là của tao!"

Tiếng kêu gào vang vọng khắp khu chung cư, cũng chạm đến đáy lòng của Ngũ Liên. Anh nhíu chặt lông mày lại, càng ra sức ôm chặt Uất Noãn Tâm. Anh không thể mất đi cô, cho dù có chết, cũng nhất quyết không để mất cô!

Về đến nhà, anh nhẹ nhàng đặt cô trên giường, "anh rót ly nước cho em."

"Anh đừng đi..........." Uất Noãn Tâm vội giữ anh lại, "anh nghe em giải thích đi."

"Nếu như là những lời nói dối, nếu như............. em vẫn không muốn thẳng thắn với anh, vậy thì em đừng nói gì cả, anh không muốn nghe............"

"Em sẽ kể hết mọi chuyện cho anh nghe, xin anh đừng đi!"

Cô hít thật sâu, mọi chuyện cô đã đau khổ che dấu ở trong lòng mình, bao gồm ở những thù oán ở đời trước, không hề giữ lại gì mà thẳng thắn kể hết cho Ngũ Liên nghe. Vẻ mặt của anh càng ngày càng khó coi, bàn tay càng nắm chặt lại...........

Nhẫn nhịn tức giận nghe Uất Noãn Tâm nói hết, Ngũ Liên mới nghiến răng nói một cậu, "xảy ra nhiều chuyện như vậy, em dám giấu anh đến tận bây giờ sao? Những điều đã hứa hẹn với nha trước kia, em đều quên hết sao?"

"Em xin lỗi, anh chỉ không muốn anh lo lắng thôi."

"Em mang đến cho anh cảm giác, đó chính là em chưa từng xem anh là người đàn ông của em! Em cho rằng một mình chịu đựng nhiều đau khổ như vậy, đều vì tốt cho anh sao? Em như vậy bảo anh phải nghĩ như thế nào đây?"

"Chỉ là em.........."

"Thôi quên đi! Nếu như anh không biết tính tình của em, anh chỉ muốn bóp chết em thôi." Càng đau lòng vì cô, Ngũ Liên càng tức giận. Không biết trên thế giới này còn có người phụ nữ nào ngốc nghếch như cô không, chuyện gì cũng chịu đựng một mình, đến cuối cùng, chỉ càng khiến những người lo lắng cho cô đau lòng hơn.

Cô chán nản cúi thấp đầu, "xin lỗi anh........" đau buồn mà nghĩ, khi anh biết được mọi chuyện, có lẽ anh không thèm để ý đến cô rồi, cô không xứng đáng với tình yêu của anh mà!

Nhưng Ngũ Liên không bỏ đi,ngược lại còn nắm lấy tay cô.

"Em hãy nhìn vào mắt anh này............. anh là chồng em, cho dù có chuyện gì, đừng có chịu đựng một mình. Tin tưởng anh, có được không?"

"Anh............. không trách em sao?"

"Đương nhiên trách rồi! Nhưng anh biết phải làm sao đây, ai kêu anh yêu em chứ!" Cô đã buồn đến vậy rồi, an ủi cô còn không kịp, làm sao nỡ trách cô chứ.

Nhưng mà, cứ nghĩ đến Nam Cung Nghiêu, tức giận lại nổi lên. "Khốn khiếp, anh ta có còn là đàn ông không? Hận thù của đời trước, cớ gì lại phải kéo đến đời sau, còn hơn thua với một người phụ nữ! Đồ hèn!"

"Về chuyện này, ngược lại em rất đồng cảm với anh ta. Mối thù mất đi người thân, thực sự có thể che mờ hết lý trí của một con người. Hơn nữa, ba em bị đẩy xuống tình trạng như ngày hôm nay, cũng là do ông tự làm tự chịu, em cũng không muốn làm rõ với Nam Cung Nghiêu ai đúng ai sai cả. Người em lo lắng nhất lúc này đây, là anh! Em sợ anh ta sẽ làm hại anh!"

"Em quá coi thường người đàn ông của em rồi. Anh thừa nhận, sau khi ông anh giải ngũ vài năm nay, nhà họ Ngũ đúng thật không còn tỏa sáng như trước. Nhưng cũng không đến nỗi dễ dàng bị Nam Cung Nghiêu làm nhục, không còn sức chống trả đến như vậy. Cho dù phải mất cả Ngũ thị, anh cũng phải liều mạng với anh ta, bất quá thì cả hai cùng chết thôi."

Uất Noãn Tâm cuốn quýt, "em sợ nhất anh sẽ như vậy! Vì em, không đáng đâu!"

"Không có gì là đáng hay không đáng, nếu như ngay cả người con gái mình yêu, cũng không bảo vệ được, còn gọi là đàn ông sao? Anh muốn em hứa với anh một chuyện. Đừng chỉ lo bảo vệ anh, mà rời xa anh. Bây giờ em đã là người quan trọng nhất trong cuộc đời anh, anh không thể mất đi em được. Không có Ngũ thị, anh có thể làm lại từ đầu. Nhưng mất đi em, anh không thể sống nổi nữa."

"Vâng! Em hứa với anh, em không rời xa anh, em không bỏ đi! Nhưng em cũng xin anh hứa với em, đừng xúc động. Bất kỳ quyết định nào, cũng phải bàn trước với em,