Old school Easter eggs.
Hợp Đồng Hôn Nhân 100 Ngày

Hợp Đồng Hôn Nhân 100 Ngày

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3213752

Bình chọn: 7.00/10/1375 lượt.

anh không chỉ có một mình."

"Anh biết rồi! Anh muốn em trở thành một cô công chúa hạnh phúc nhất thế giới này, anh đảm bảo với em." Ngũ Liên hôn một cái thật mạnh, dừng lại ở trên trán của Uất Noãn Tâm, giống như một lời tuyên thệ của một kỵ sĩ.

Anh lên giường ngủ ở bên cạnh cô, ôm chặt cô ở trong lòng mình.

Mười ngón tay của hai người đan vào nhau, hai trái tim dán chặt nhau trước nay chưa từng có.

Cho dù gặp bất kỳ sóng to gió lớn nào, chỉ cần ở bên nhau, không có gì phải lo sợ.

...............

Khắp người Nam Cung Nghiêu đều bị thương, lảo đi quay về phòng. Nam Cung Vũ Nhi vẫn luôn chờ đợi anh, nhìn thấy khắp người anh toàn là máu, bị dọa sợ, vội vàng chạy đến đỡ anh. "Anh bị làm sao vậy? Sao cả người lại bị thương nặng đến vậy? Để em gọi bác sĩ đến."

"Không cần đâu." Nam Cung Nghiêu đẩy nhẹ cô ta ra, nằm xuống giường, đụng phải miệng vết thương, đau đến nỗi thở không ra.

Nam Cung Vũ Nhi cuốn quýt giống như con kiến bò trên chảo nóng, "nhưng anh như vậy làm sao được chứ? Lỡ như.........."

"Em quay về phòng mình đi, để anh yêu tĩnh chút."

"Anh như vậy, em làm sao có thể yên tâm để anh một mình!"

"Anh không sao cả!" Anh nhắm mắt lại, thì thào, vô cùng mệt mỏi, giống như đang gánh một trách nhiệm nặng nề.

Nam Cung Vũ Nhi thấy anh kiên quyết như vậy, cũng không gọi bác sĩ nữa, cũng không khuyên anh nữa, cầm hộp y tế đến, băng bó giúp anh. Vừa giúp anh sát trùng vết thương, vừa đau lòng. "Sao lại bị thương đến vậy chứ? Ai mà lại tàn nhẫn như vậy?" Cô ta căm hận đến nỗi muốn rút gân tên đó.

"Không sao........."

"Sao lại nói không sao, anh xem, bị thương khắp người kìa!" Cô ta đau lòng rơi nước mắt. Trước giờ chưa từng nhìn thấy anh bị thương đến nhếch nhác như vậy, muốn khiến cô đau lòng đến chết sao?

Cẩn thận giúp anh băng vết thương lại, Nam Cung Vũ Nhi đột nhiên oán hận hỏi: "Vì cô ta phải không? Anh lại vì Uất Noãn Tâm đúng không?"

Nam Cung Nghiêu không trả lời, chỉ khó chịu thở thật mạnh.

"Đồ đê tiện! Em không tìm cô ta tính sổ không được mà!"

Nam Cung Vũ Nhi tức giận đúng dậy, bị Nam Cung Nghiêu giữ lại, "không liên quan đến cô ấy!"

"Không liên quan đến cô ta, vậy liên quan đến ai! Anh vì cô ta mới trở nên như vậy! Nghiêu, anh tỉnh lại có được không? Cô ta là một kẻ tai họa, là sao chổi, sẽ hại chết anh đó! Anh đừng có cố chấp như vậy. Còn như vậy nữa, anh chỉ càng làm cho mình chịu đau đớn nhiều hơn thôi."

Lời nói của cô, Nam Cung Nghiêu sao lại không biết chứ?

Chi là buông tay, nói thì dễ.

Nói thật, dây dưa với cô anh đã cảm thấy rất phiền phức rất chán ghét từ lâu rồi. Nhưng mà, cô chính là động lực duy nhất để anh tiếp tục sống.

Ngoài việc trả thù, ngoài việc giày vò cô cùng là giày vò chính anh, anh không biết mình có thể làm được gì. Mọi thứ đã mất đi ý nghĩa, trả thù mới là điều quan trọng trong cuộc sống của anh.

"Mỗi lần nhìn thấy anh đau khổ vì cô ta, lòng em rất đau. Nhưng em có thể làm gì đây? Tình yêu của anh dành cho em, đã bị cô ta cưới đoạt từ lâu rồi! Trong mắt anh đã không còn có em rồi, cũng không còn là cô công chúa được anh yêu quý rồi."

"Nhưng em vẫn luôn chờ đợi anh, chờ anh quay đầu lại. Em dốc hết sức làm thật tốt rồi, muốn anh thay đổi, tại sao anh ngay cả nhìn em một cái cũng không chịu nhìn hả?"

"Sáu năm nay, người vẫn luôn ở bên cạnh anh, là em và Đào Đào, chỉ có mẹ con em. Nhưng mẹ con em được gì chứ? Thể xác của anh sao? Nghiêu........... em cầu xin anh.......... quên cô ta đi! Mẹ con mới là gia đình của anh, cho dù anh mất đi tất cả, cũng còn có mẹ con em."

"Những điều tốt đẹp của em, anh đều biết! Nhưng anh không thể kiểm soát được trái tim của mình, hãy đối xữ tốt với mình và Đào Đào một chút đi, anh không đáng để em phải trả giá như vậy." Con người giống như anh, không tư cách yêu ai, cũng không có tư cách được yêu.

Thời tiết vào mùa đông hiếm khi được tốt, bầu trời mênh mông không có một áng mây, ánh sáng mặt trời chiếu vàng rực rỡ, đổ nghiêng xuống dưới thảm cỏ xanh, chói lóa mà ấm áp, mọi thứ dường như đều vì buổi hôn lễ ngày hôm nay.

Một chiếc xe Limousine dừng ở trước cửa giáo đường, khách mời mặc quần áo tươm tất lục đục đi vào, bắt tay với Ngũ Liên ở lối vào, nhiệt tình chúc phúc cho hôm lễ của anh.

Tuy rằng người như anh cưới một người vợ đã từng kết hôn là một chuyện khó có thể hiểu được. Nhưng khi đã đặt mình trong bầu không khí hạnh phúc, còn nhìn thấy nụ cười sáng lạn trên gương mặt của anh, cũng vô tình bị cuốn vào, nhiệt tình chúc phúc cho hai người họ.

"Chúc mừng nha!"

"Chúc hai người trăm năm hạnh phúc."

"Tân hôn vui vẻ nhé."

"Cám ơn!" Ngũ Liên lần lượt bắt tay từng người một, hạnh phúc toát ra rõ ràng, khóe miệng vô thức nở nụ cười sáng lạn, giống như một đứa trẻ có được cả thế giới.

Uất Thiên Hạo mặc một bộ âu phục màu trắng, đứng ở bên Ngũ Liên, một lớn một nhỏ, đón tiếp khách mời, làm cho mọi người thật thích.

Lâm Mạt mặc một bộ đầm dâu phụ bồng bềnh màu hồng phấn, giống như một cô công chúa nhỏ trong truyện cổ tích, đi đến bên cạnh Ngũ Liên, "Noãn Tâm bảo anh qua bên đó một tí."

"Ừ!" Ngũ Liêm giao lại công việc