ốt đến vậy à! Nam Cung Nghiêu, coi như tôi cầu xin anh, anh tha cho tôi đi! Đừng có làm phiền mẹ con tôi nữa, được không?"
"Hình như chỉ có một mình em không chào đón tôi thôi! Nhưng bé Thiên rất thích tôi nha!" Anh đi ngang qua người Uất Noãn Tâm, cúi người xoa đầu bé Thiên. "Bé Thiên ngoan, con vào trong trước đi, pa pa có chuyện muốn nói với ma ma."
"Pa pa sẽ đi sao?"
"Không đâu! Pa pa hứa với con."
"Vâng!" Bé Thiên lưu luyến không nỡ đi, sợ khi trở ra, thì không còn nhìn thấy Nam Cung Nghiêu, nhưng cậu không thể không nghe lời. Quay đầu hai ba lần, mới từ từ đi vào phòng.
Uất Noãn Tâm xách hành lý của Nam Cung Nghiêu muốn ném ra bên ngoài, "anh mau cút đi cho tôi! Cút khỏi nhà chúng tôi đi!"
Một tay Nam Cung Nghiêu giữ hành lý lại, ung dung bình thản. "Nếu như em không muốn giữ tôi lại, tôi có thể đi, chỉ là em phải gánh chịu hậu quả đấy."
Cô sững người lại, hai bàn tay nắm chặt lại, oán hận quay đầu lại hỏi: "Anh muốn sao đây?"
"Không muốn gì cả, chỉ là trong tay tôi có một đoạn phim về tình dục, không biết phải xử lý như thế nào thôi. Nên một mình hưởng thụ, hay là chia sẻ cho mọi người trên khắp thể giới."
".......... Anh là như vậy, không sợ bị trời đánh hả?"
"Nếu như tôi sợ, thì đã không có Hoàn Cầu và Nam Cung Nghiêu của ngày hôm nay. Tôi trước nay làm việc không hề biết đến hậu quả, tôi có thể tàn nhẫn đến mức nào, em hẳn phải hiểu rõ chứ, tôi khuyên em tốt nhất đừng thử chạm đến giới hạn cuối cùng của tôi, nếu không............. tôi mà phát điên lên, người tiêu tùng chính là em đo!"
"Anh có phải là đàn ông không, đừng có lấy đoạn phim kia ra uy hiếp tôi nữa."
"Điều này so với chuyện tôi có phải đàn ông hay không, không liên quan gì." Anh cúi người, kề sát vào cô, nở nụ cười xấu xa. "Về vấn đề tôi có phải đàn ông hay không, khi ở trên giường không phải cơ thể của em đã kiểm tra rồi sao?"
Uất Noãn Tâm tức đến đỏ mặt, "anh không biết xấu hổ!"
"Cầm thú, đồ khốn, không biết xấu hổ, nói qua nói lại cũng chỉ những chữ này, em không thấy chán, nhưng tôi lại thấy chán đó, em vẫn nên dùng từ gì mới hơn đi!"
Biết rõ ngoài việc thỏa hiệp với anh ra, cô không còn đường lui nào, Nam Cung Nghiêu mỉm cười. "Bé Thiên, con mau ra đây đi!"
Uất Thiên Hạo lập tức giang rộng vòng tay ra, vui vẻ chạy ra, nhào vào trong lòng của Nam Cung Nghiêu. "Pa pa, pa pa, ma ma đồng ý cho pa pa ở lại rồi sao?"
"Đương nhiên rồi! Một ngày làm vợ chồng tình nghĩa trăm năm mà, ma ma con làm sao có thể đành lòng đuổi pa pa đi chứ, có phải không?"
Uất Noãn Tâm chưa từng gặp qua người nào vô liêm sỉ hơn anh, trong mắt đều khuấy động bởi sự oán hận, máu sắp sửa bắn ra ngoài.
"Bé Thiên, đi, chúng ta xách hành lý vào." Đi thẳng vào trong phòng Uất Noãn Tâm, coi đây như nhà của mình.
Cô vội vã đứng chặn ở cửa phòng, "đây là phòng của tôi."
"Vậy tôi ngủ ở đâu?"
Cô nghiến răng, "đương nhiên là ngủ ở phòng khách rồi."
Nam Cung Nghiêu quay đầu liếc mắt một cái, trả lời một câu. "Ghế sofa quá nhỏ, tôi ngủ không thoải mái."
"Ngủ không thoải mái thì anh mau cút đi xa một chút. Ở đây không phải khách sạn, anh muốn đến thì đến, tôi cũng không có nghĩa vụ phục vụ anh!"
Nam Cung Nghiêu mặc kệ cô, quay mặt qua nói với bé Thiên. "Con xem ma ma con hung dữ quá đi. Sau này con đừng học theo tính tình của ma ma con."
Uất Noãn Tâm bị sự vô liêm sỉ của anh làm tức đến giậm chân, đây gọi là kẻ xấu chạy đi tố cáo trước, phải trái trắng đen lẫn lộn với nhau sao? Người vô liêm sỉ nhất rõ ràng là anh, cô còn lo lắng bé Thiên sau này sẽ bị di truyền tính tình bá đạo ngang ngược của anh!
Trên mặt của Nam Cung Nghiêu mang theo sự dịu dàng nở nụ cười, tay lại không hề khách sáo, đẩy Uất Noãn Tâm qua một bên, kéo hành lý của mình đi vào. Thế này còn chưa đủ, còn đột nhiên nói một câu. "Tôi đói rồi, em mau đi làm chút gì đó cho tôi ăn đi!'
Vừa chấm dứt cuộc họp đã chạy đến đây, chỉ vì muốn mau chóng bắt được cô, nên chưa có ăn gì. Đến lúc này, mới nhận ra mình đã đói muốn chết rồi............
"Tôi không làm!" Uất Noãn Tâm từ chối thẳng, "muốn ăn thì tự anh đi làm đi!" Sau khi bị anh uy hiếp, tức muốn hộc máu, còn muốn cô làm cơm cho anh ăn sao? Đừng có nằm mơ!
"Em chắc chắn chứ? Em đừng quên, trong tay tôi còn có thứ em không muốn nhìn thấy nhất..."
"........" Uất Noãn Tâm bị ép đến đường cùng, biết rõ mức đột vô liêm sỉ của người đàn ông này, còn tốn thời gian vô ích đi cãi nhau với anh, tức giận quay người bỏ đi. Nghe thấy phía sau tiếng cười đùa của hai cha con, đầu muốn nổ tung.
Ở trước mặt bé Thiên thì giả vờ tỏ ra là một người cha hiền lành, còn sau lưng lại làm những chuyện đê tiện bẩn thiểu với cô, cô chán ghét anh quá đi!
Làm cơm với tâm trạng tức giận, trong lòng mắng chữi cái tên Nam Cung Nghiêu. Sau lưng đột nhiên nghe thấy tiếng của anh vang lên, "tôi nghe được em đang chữi tôi." Làm cô hết hồn, suýt chút nữa quăng cái nồi qua một bên, quay đầu trừng mắt nhìn anh. "Anh đi cũng phát ra tiếng, muốn hù chết người sao?"
"Có phát ra tiếng! Chỉ là trong lòng em đang bận mắng chữi tôi, không nghe thấy thôi."
"Anh ở đây làm gì,