Uất Noãn Tâm tức đến nỗi cả người đều lạnh run lên. Không muốn nhìn thấy gương mặt này nữa, lặng lẽ lấy lau hết những chất dịch của anh trên người cô, chúng nó giống như đang mỉa mai sự lẳng lơ của cô, dường như đang nở nụ cười chế giễu sự thấp hèn của cô.
Nhìn thấy cô tỏ thái độ mình giống như chịu một sự uất ức rất lớn, Nam Cung Nghiêu vừa tức giận, lại đau lòng. Không thể nhìn tiếp nữa, đưa tay ra cầm lấy cái khăn của cô. "Để tôi giúp em."
"Không cần! Đừng đụng vào tôi!" Uất Noãn Tâm khàn giọng kêu lên, làm Nam Cung Nghiêu giật mình, cau mày. "Em làm như vậy để làm gì? Em ghét tôi đến như thế này sao?"
"Ghét ư?" Uất Noãn Tâm rơi nước mắt mịt mờ nhìn anh, nhưng sự oán hận lại giống như một con gai sắc bén xuyên quan làn nước mắt, làm cho lòng anh nguội lạnh, cô cười mỉa.
"Chán ghét đã không còn đủ để hình dung nỗi oán hận của tôi với anh, tôi hận anh, tôi hận anh chết đi được!" Mỗi lần bị anh chạm vào, cô đều thấy buồn nôn, rất ghê tởm.
Nỗi oán hận mãnh liệt, làm cho lòng Nam Cung Nghiêu nguội lạnh. Anh thừa nhận lúc đó chính mình cảm nhận được nỗi đau chưa bao giờ có, rất đau rất.
Nhưng anh không muốn tỏ ra ở trước mặt cô, vì thế, anh mắt càng trở nên lạnh lẽo, mỉa mai. "Vậy thì em cứ hận đi! Cảm giác của tôi với em cũng như vậy thôi."
Có lẽ từ lúc bắt đầu, vận mệnh đã an bài hai người họ chỉ có thể tra tấn lẫn nhau. Cho dù như vậy rất đau khổ, anh vẫn không muốn buông tay. Anh có cảm giác, một khi anh từ bỏ cô, cả cuộc đời của anh cũng theo đó kết thúc luôn.
Tình yêu và thùa hận pha trộn với nhau, lúc nào cũng cắn xé trái tim anh, anh cũng vì vậy mà chịu đủ mọi tra tấn, nhưng anh cũng không có cách nào khác, bởi vì............ anh yêu cô! Có trốn tránh như thế nào, cũng không có cách nào thay đổi được sự thật này...........
Đêm khuya.
Tại quán bar. Bên trong hàng ghế VIP có hai người đàn ông đẹp đang ngồi, trong đó có một người không ngừng uống rượu, dáng vẻ giống như không uống rượu thì sẽ sống không nổi. Đầu tóc bù xù, quần áo lộn xộn, vô cùng nhếch nhác. Đôi mắt mông lung, giống như mất đi linh hồn, chỉ còn lại một cái xác khô héo mà thôi.
Người đàn ông bên cạnh thì ăn mặc gọn gàng, rút ra một điếu thuốc, ánh mắt thờ ơ mà nhìn, vẻ mặt cứng rắn như thép. Cho đến khi người đàn ông kia uống hết chai Whisky thứ tư, anh ta thấy không vừa mắt nữa, mới giật ly rượu của người kia lại. "Cậu đừng uống nữa! Cậu muốn uống đến say chết sao?"
Ngũ Liên uống đến nỗi hai má đỏ ửng, say khướt, tức giận gào thét. "Mặc kệ tôi đi, trả, trả rượu lại cho tôi!" Nếu có thể uống say được thì tốt, say chết rồi, trái tim sẽ không còn đau đớn nữa.
Nhưng đáng ghét nhất đó là, càng say lại càng tỉnh táo, mà càng tỉnh táo thì lại càng nhớ đến người phụ nữ mình hận đến tận xương tủy, cũng là người mình yêu nhất. Trong đầu giống như bị trúng lời nguyền rủa, mỗi phút mỗi giây đều rất đau, đau muốn chết đi được, trái tim như vỡ nát.
Lâm Nam giữ chai rượu lại, có làm cách nào cũng không bị buông tay. "Tôi nói cậu đừng có uống nữa, có nghe không hả!"
Đây còn là một Ngũ Liên hăng hái, kêu ngạo mà anh đã từng quen biết sao? Tựa như một kẻ đáng thương, chẳng làm được gì!
"Chẳng qua chỉ là một người phụ nữ thôi sao? Cậu cần gì phải như vậy hả? Người ta đã không cần cậu rồi, giờ cậu ngồi uống rượu cho ai coi? Cậu cho rằng mình như vậy, người phụ nữ độc ác kia sẽ quay về sao?"
Lời nói mặc dù khó nghe, nhưng nếu không nói như vậy, cậu ta mãi mãi cũng không tỉnh ra. Bảy năm trước cậu ấy ở nước ngoài, có một lần đã nghe thấy cậu ta vì người phụ này uống rượu. Cho rằng cậu ấy đủ đâu khổ rồi, cái đầu cũng tỉnh ra rồi, ai ngờ sau này còn dây lấy nhau suốt bảy năm trời, chỉ vì một người phụ nữ!
Bọn họ từ nhỏ đã con của trời rồi, bên cạnh chưa bao giờ thiếu phụ nữ, cưa đổ đám phụ nữ rất dễ dàng, thay phụ nữ như thay áo. Người đẹp mấy cũng đã thấy qua rồi, cho dù thích người phụ nữ đó đi nữa. Bên ngoài nhiều người đẹp đến vậy, gặp dịp thì chơi thôi, cũng chẳng thiếu. Dù sao thì, đàn ông đều là động vật suy nghĩ bằng nửa người dưới, tình dục và tình yêu phân biệt rất rõ, chẳng là vấn đề gì cả.
Nhưng sáu năm qua, mỗi lần bọn họ tụ họp lại, muốn tìm phụ nữ cho cậu ấy, đều bị cậu ấy tự chối. Đừng nói đến chuyện lên giường, ngay cả đụng cũng chẳng thèm đụng đến. Mọi người đều chọc ghẹo cậu ta, nói con sói trăng hoa cũng ăn cỏ, vô dụng, cậu ấy cũng chẳng thèm để ý đến, trong lòng chỉ chung thủy với người phụ nữ kia.
Khó khăn lắm mới nghe thấy tin bọn họ đám cưới, anh cũng mừng thay cho cậu ấy. Chuyện lớn nhỏ gì cũng buông bỏ, hết lòng chuẩn bị hôn lễ giúp cậu ấy, diễn tập làm phụ rể. Nhưng người phụ nữ đáng chết kia, dám bỏ chạy ngay hôn lễ.
Lúc đó anh nhận ra được chút gì đó, chỉ ngại không nhúng tay vào. Kết quả mấy ngày sau, cậu ấy lại trở thành thế này đây. Mỗi ngày đều uống say như chết, hôn mê bất tỉnh, ai khuyên cũng không nghe. Anh nhìn thấy mà đau lòng.
Những lời nói của Lâm Nam như kim đâm vào tai của Ngũ Liên, anh tức giận, đau khổ, trong lòng điên cuồng gào thét. "Im miệng! Đừng nhắc đến cô ta!" Giọng điệu lạnh lẽo và tàn