bạo, thiếu điều không thể ném hết cả thế giới.
"Tôi không nhắc đến cô ta, vậy cậu có thể quên sao? Cậu xem dáng vẻ bây giờ của cậu như thế nào, cô ta không còn cần cậu nữa, cô ta đá cậu rồi, cậu tỉnh lại đi!"
"Tôi bảo cậu im miệng, có nghe thấy không!" Ngũ Liên thẹn quá thành giận, nện cho Lâm Nam một đấm lên mặt.
Anh một lúc sau mới nhận ra, cũng tức giận, nhưng hai tai nắm chặt lại không đánh trả. "Cậu vì người đàn bà kia mà đánh tôi, cậu dám ra tay với anh em sao?"
Bước chân của Ngũ Liên chao đảo, nhưng trong mắt lại bùng cháy lửa. "Cậu dám nhắc đến cô ta, thì chúng ta ngay cả anh em cũng đừng làm nữa."
"Được thôi! Vì một người đàn bà lòng lang dạ sói, ngay cả anh em cũng không cần........... vậy tôi coi như chưa từng có người anh em như cậu!" Lâm Nam đá ghế sofa, mặt mày đen thui bỏ đi.
Ngũ Liên ngã người xuống ghế sofa, tiếp tục uống rượu. Trong lúc đó có không ít phụ nữ đến trêu ghẹo anh, nhưng đều bị anh dọa bỏ chạy.
Anh không biết mình đã uống bao nhiêu, chỉ không ngừng chuốc say mình, để quên đi Uất Noãn Tâm. Nhưng anh nhận ra có uống nhiều bao nhiêu cũng tỉnh như vậy, càng cảm thấy buồn rầu hơn, nên đứng dậy lảo đảo đi ra ngoài.
Lúc đi qua trung tâm sàn nhảy, đụng phải một người đàn ông, tên đó động tay với anh, mắng chữi chí chóe. Anh không nói chữ nào, đá phăng tên đó.
Sau đó, có vài tên đàn ông xông đến, thượng cẳng chân hạ cẳng tay với Ngũ Liên. Trong lúc hỗn loạn, Ngũ Liên bị đánh, cơ thể đau đớn, lại có thể giảm bớt một chút đau khổ trong lòng. Cho nên, anh từ bỏ đánh trả, để mặc cho bọn họ đánh mình tả tơi, khắp người đều là vết thương, bị ném ở hẻm sau của quán bar, té vào đống rác dơ bẩn.
Tiếng sấm chớp vang rền, điên cuồng gào thét, một cơn mưa to bất thình lình đổ xuống, giống như một cây roi, quất mạnh vào trong người của Ngũ Liên. Trái tim anh rất đau, nỗi đau khổ này, long trời lở đất, không có bất kỳ cách nào có thể làm giảm bớt được.
Anh bật khóc, hai hàng nước mắt ấm nóng chảy xuống, trên mặt đã không còn phân biệt được đâu là nước mắt và đâu là nước mưa. Càng khóc lại càng đau khổ, gào thét khóc lớn. "Tại sao............... tại sao em lại đối xử tôi như vậy......... Uất Noãn Tâm.......... tôi hận em............. tôi hận em............"
Tiếng gào khóc dần trở thành tiếng nức nở, "vì sao lại đối xử anh như vậy............. anh yêu em mà........... Noãn Tâm....... em quay về đi.......... quay về đi............"
Lâm Nam sau khi ra khỏi quán bar, mặc dù rất tức giận, nhưng vẫn lo lắng sợ Ngũ Liên chảy ra chuyện, nên gọi điện thoại cho Lâm Mạt, kêu em ấy đến xem cậu ta.
Cô vội vàng chạy đến quán bar, không nhìn thấy Ngũ Liên, nghe nói lúc nãy có người vừa mới đánh nhau, vội vàng chạy đến hẻm sau quán bar, nhìn thấy Ngũ Liên vô cùng nhếch nhác, đang cuộn tròn lại mà khóc.
Trái tim, ngay lúc đó đau đến sắp vỡ tan ra, không có cách nào tin vào mắt mình khi nhìn thấy người đó chính là tổng tài luôn kiêu ngạo hay đùa bỡn của mình.
Cô mau chóng chạy đến bên Ngũ Liên, che dù giúp anh. "Tổng tài, chúng ta mau về thôi? Tổng tài?"
Cô mượn ánh đèn để nhìn cho rõ, trên mặt anh đầy vết thương, trên trán còn chảy máu, cô sợ hãi. "Trời ạ, anh bị thương rồi! Tôi đưa anh đến bệnh viện." Tình trạng của anh bây giờ rất tồi tệ, cô không biết phải làm sao mới ổn đây, ngay cả đụng cũng không dám đụng vào anh.
"Tổng tài, một mình anh có thể đứng dậy được không? Có cần tôi gọi xe cấp cứu không?"
Ngũ Liên hơi cúi đầu, anh mắt ngây dại chết lặng, miệng cất ra những tiếng thì thào rất nhỏ.
“Anh nói gì vậy? Tôi nghe không rõ.”
Mưa quá lớn, cô không có cách nào nghe thấy rõ.
Lâm Mạt đành phải để sát lổ tai vào, mới lờ mờ nghe rõ Ngũ Liên đang thì thào tên Noãn Tâm.
“Em đừng bỏ rơi anh được không? Noãn Tâm………. em đừng bỏ rơi anh……….. anh xin em…………” Tiếng cầu xin hèn mọn mà đáng thương, làm cho người khác nghe thấy mà đau lòng.
Lâm Mạt vừa tốt nghiệp xong thì vào làm việc tại Ngũ thị ngay, giữ vai trò thư ký của Ngũ Liêm. Cho đến bây giờ, đã bảy năm rồi. Ngũ Liên quá ưu tú, tỏa sáng đến chói mắt, anh là giấc mơ của biết bao cô gái. Ngay cả cô đây, cũng từng mơ mộng về anh.
Nhưng từ lúc bắt đầu, cô biết rõ trong lòng anh chỉ có một mình Uất Noãn Tâm, cho nên cô đã dứt khoát cắt đứt tình cảm với anh, quen bạn trai khác.
Trong bảy năm qua, tình cảm của anh dành cho Uất Noãn Tâm quá sâu đậm, vô cùng hết lòng với cô ấy, cô chứng kiến cảnh đó, cảm thấy rất ngưỡng mộ, cũng rất ghen tỵ.
Nhưng mà, Uất Noãn Tâm cũng là một người rất ưu tú, đối đãi với mọi người cũng rất hiền lành và chân thành. Bản thân cô là một người phụ nữ, cô khó lòng chán ghét cô ấy, hai người vẫn trở thành bạn tốt với nhau.
Nhưng nhìn thấy Ngũ Liên như thế nào, Lâm Mạt cũng có chút oán hận Uất Noãn Tâm. Cô ấy rõ ràng đã có một người đàn ông tốt nhất xuất sắc nhất chung tình nhất thế giới này rồi, tại sao cô ấy còn không biết trân trọng, phải làm anh đau khổ đến vậy. Trái tim của cô, làm bằng sắc thép hay sao?
Nếu như là cô, cô nhất định sẽ trân trọng anh, để anh trở thành người đàn ông hạnh phúc nhất thế giới này.
Nhìn