tung tóe lên tay Uất Noãn Tâm, cả người cô run lên.
Mọi hành động đều bị Ngũ Liên nhìn thấy, anh nghiền ngẫm rồi cười. “Sao em lại căng thẳng đến vậy? Tôi nói đúng sao?”
“………..”
Anh đè nén nỗi đau, nói trái lòng mình: “Cho dù là đúng, em cũng đâu
cần căng thẳng đến vậy. Tôi và em, đã không còn dính líu gì đến nhau.
Cho dù em ở trên giường với người đàn ông khác, cũng không đến lượt tôi
lên tiếng.”
“………… Xin lỗi anh.”
“Vẫn lại là câu nói không có chút giá trị đó, em có làm gì đâu mà
phải xin lỗi tôi chứ?” Giọng điệu của Ngũ Liên mang theo sự chế giễu hỏi ngược lại cô, “em xin lỗi vì bảy năm trước không dứt khoát từ chối tôi mà kiên quyết đùa giỡn tôi sao? Hay em xin lỗi vì em không nên lừa tôi
nói thích tôi, nhưng thực ra trong lòng em vẫn yêu Nam Cung Nghiêu? Hay
là em xin lỗi tôi vì em đã chạy trốn hôm đám cưới, biến tôi thành trò
cười cho mọi người à?”
“Uất Noãn Tâm, tôi nói rồi, em không làm gì phải xin lỗi tôi cả?”
Lời nói của anh, từng câu từng chữ đều sắc bén giống như dao, muốn
giày xéo Uất Noãn Tâm. Cô thiếu nợ anh quả thực rất nhiều, cô có trả
cũng trả không hết, chỉ có thể cố gắng rời khỏi anh càng xa càng tốt.
“Nhưng mà………… tôi lại nhớ em đến như vậy, vẫn không quên được em.”
Ngũ Liên nở nụ cười đau khổ, có chút thất bại nói. “Tôi không hiểu,
chính miệng em nói em hận Nam Cung Nghiêu biết dường nào. Em đã quên
chuyện bảy năm trước anh đã giam cầm, cưỡng bức em sao? Sau khi xảy ra
những chuyện đó, em làm sao có thể ở bên cạnh anh ta chứ? Không lẽ em
không có lòng tự trọng, mà ngay cả đầu em cũng hỏng rồi sao?”
“Anh ta chính là một tên cầm thú, anh ta không thể nào mang đến hạnh
phúc cho em. Rõ ràng em biết đó là hố lửa, tại sao em vẫn đâm đầu nhảy
vào chứ? Em bị điên rồi hả?”
“Anh cứ coi như em bị điên đi, chuyện tình cảm, ai có thể kiểm soát được chứ.”
“Cho nên em quyết định ở bên cạnh anh ta sao, cho dù xảy ra chuyện gì, cũng không thay đổi sao?”
Cô phải dằn lòng mình, kiên quyết nói một chữ. “Phải!”
Ngũ Liên đột nhiên cảm thấy rất hoang đường. Anh đã phơi bày cả trái
tim của mình, bằng lòng trả giá vì cô. Cô không phải xữ nữ, cũng là
người phụ nữ có gia đình, thậm chí còn có con, anh đều không quan tâm
đến, một lòng một dạ làm mọi chuyện vì cô. Đến khi quay đầu lại, anh lại không bằng một phần trăm sự nhục nhã của tên cầm thú kia đối xử cô sao?
Ai có thể nói cho anh biết, cái thế giới này rốt cuộc là như thế nào hả?
Có phải lúc đầu anh không nên cho cô nhiều đến vậy, anh phải nhẫn tâm với cô, cô mới yên anh sao?
“Anh đã đính hôn rồi, có nói những điều này, sẽ không công bằng với vợ chưa cưới của anh đâu.”
“Tôi đối với cô ấy không công bằng sao? Vậy em có công bằng với tôi
chưa hả?” Ngũ Liên luôn đè nén không tức giận, nhưng bây giờ anh không
thể nhẫn nhịn được nữa mà bùm nổ.
“Chúng ta cứ quấn lấy nhau như vậy còn có ý nghĩa gì nữa? Xin anh hãy nhớ rõ, anh đã đính hôn rồi.”
“Nếu như em có thể thay đổi quyết định của mình, tôi có thể lập tức
hủy bỏ hôn ước, trở về bên cạnh em.” Ngũ Liên cũng không biết lúc đó sao anh lại xúc động đến vậy, nắm chặt lấy tay cô. “Noãn Tâm, em……..”
“Anh không thể làm vậy.” Uất Noãn Tâm vội rút tay mình ra. Cho dù anh hủy bỏ hôn ước rồi, cô cũng không thể tiếp tục có quan hệ gì với anh.
Hơn nữa, bây giờ anh đã có vợ chưa cưới rồi, làm như vậy quá bất công
đối với cô ấy.
“Em đã quyết định ở bên cạnh Nam Cung Nghiêu rồi. Cho dù anh nói gì,
em cũng không thay đổi quyết định đâu, anh hãy từ bỏ ý nghĩ đó đi!”
Nhìn thấy vẻ mặt Uất Noãn Tâm kiên quyết như vậy, giống như một tảng
băng ngàn năm cũng không tan chảy, luôn làm trái tim Ngũ Liên lạnh lẽo,
cũng làm cho anh chợt tỉnh ra, chính mình lại cho mình thêm một cái tát
vang dội. Cả người như bị hút sạch hết mọi sức lực, anh lắc đầu mỉm cười trong cô đơn.
“Uất Noãn Tâm………. em đúng là……….. đúng là người phụ nữ tàn nhẫn nhất
tôi từng gặp………. kiếp trước tôi đã gây nên nghiệp chướng gì………… mới để
tôi kiếp này gặp được em, bị em giày xéo đến như vậy chứ…………”
Đối mặt với một người không yêu mình, còn quyết tâm đến như vậy, Ngũ
Liên ngoài việc chấp nhận, cũng chỉ biết chấp nhận. Trái tim cô vốn
không hề có chỗ nào dành cho anh, anh tức giận, anh gào thét, anh cầu
xin, thậm chí tự sát……….. cũng chẳng có ích gì. Mọi thứ, tất cả mọi thứ, giống như vô số tảng đá, rơi xuống vực sâu ngàn thước, một chút rung
động cũng không có.
“Từ lúc bắt đầu, chúng ta không nên ở bên nhau, mọi chuyện đều là sai lầm, vậy thì hãy để nó kết thúc hoàn toàn đi, được không anh? Sau này,
chúng ta đừng gặp nhau nữa.” Cho dù đau lòng, không nỡ, nhưng Uất Noãn
Tâm vẫn buộc mình phải đưa ra quyết định tàn nhẫn này.
Suốt bảy năm qua, vỏn vẹn bảy năm, anh có mặt lúc cuộc đời cô đen tối nhất, anh luôn ở bên cô, luôn quan âm chăm sóc cô, cùng cô nhìn bé
Thiên lớn lên. Một khoảng thời gian dài đến vậy, vị trí của anh trong
trái tim cô không ai có thể thay thế được, cô làm sao có thể dễ dàng
quên những chuyện đã qua, về sau không qua lại với anh chứ?
Nhưng mà, không phải cô muốn là được.
Nếu cứ tiếp