cười mềm mại
đáng yêu, đem ly rượu uống một hơi cạn sạch liền lui về phía sau gần đến môi
anh mà uy cho anh uống. Phương Nghị mở chai rượu uy cô, lại cố ý lệch đi một
bên làm cho rượu chảy xuống cổ của cô thẳng đến trong vạt áo. Cô không thuận
theo dùng mắt kháng nghị sự ranh mãnh của anh, khoé miệng Phương Nghị hiện ra ý
cười, cúi đầu mút dòng rượu, từ cổ xuống cho đến giữa vú, muốn tháo xuống đai
lưng kimono làm cản trở, lại bị cô rời đi, tránh né làm thắt lưng kéo xuống.
Lina khẽ cười chạy đến cuối cùng sân thượng, dựa vào lan can khiêu khích nhìn
thẳng anh, tháo xuống trâm gài tóc làm cho tóc theo gió thổi bay lên. Đã không
có đai lưng buộc lại, kimono bị gió ở trên tầng cao thổi bay lên, lộ ra nửa
thân trần trụi, dù cho nửa che nửa đậy cũng đủ để khiến đàn ông huyết mạch sôi
sục. *haizz...khiêu khích thật*
Giờ khắc này phàm là đàn ông bình thường thì không cách nào dùng đại não suy
nghĩ, tất cả mặc cho dục vọng điều khiển. Nhưng Phương Nghị lại ngoài ý muốn nhớ
tới Linh Nhi, thân thể của cô, mặt mũi của cô, không ngừng chiếm lấy suy nghĩ
của anh, khiến cho dục hỏa càng thêm bành trướng. Bước nhanh đến phía trước,
anh ngang tàng giật xuống quần áo của Lina. Cô vì biến hoá đột ngột của anh mà
hồi hộp, chưa từng gặp qua anh luôn linh hoạt lại thất thố như vậy, cho dù ở
lúc ân ái vẫn có thể cảm giác được lý trí của anh, hôm nay thất thường như vậy
đại biểu cho cái gì? Chẳng lẽ cô thành công bắt lấy được trái tim của anh ấy
sao?
“Nghị...” hùa theo đòi hỏi của anh, Lina trong sự kích tình say mê của anh
không cách nào tự kềm chế được.
Sau cuộc mây mưa, Phương Nghị nằm ở trong bồn tắm, Lina ở một bên hầu hạ lau
chùi, trên mặt vẫn đỏ sau khi kích tình đi qua. Trải qua một năm cố gắng, cô
rốt cục lại hướng phía trước tiến thêm một bước, không thể che hết tung tăng
như chim sẻ bị động tâm, cô nói ra “ Nghị, dẫn em cùng đi Đài Loan được không?
Như vậy em có thể tuỳ thời hầu hạ khi anh cần, chưa từng thấy qua anh kích động
như đêm nay, em muốn anh mỗi ngày đều đối với em như vậy, cho nên dẫn em cùng
đi a, được không?”
“Đài Loan không thích hợp với cô.” Anh nhắm mắt dưỡng thần, không muốn nói quá
nhiều lời.
“Tại sao không thích hợp? Sợ em không quen nước quen cái sao*? Yên tâm, em
không phải là cô gái yếu ớt, huống chi là nơi có anh ở cùng, cho dù là nơi
hoang dã em cũng đi theo, được nha, mang em đi.” Cô làm nũng, lớn mật khiêu
khích trên người lão hổ.
(*nguyên
văn: thủy thổ bất phục -水土不服)
Phương Nghị mày kiếm nhẹ nheo lại, giờ phút này anh
cũng không hy vọng có người ở bên cạnh phiền anh, khẩu khí bắt đầu không kiên
nhẫn: “Đài Loan có người hầu hạ, cô không cần theo tôi.”
Nếu là ngày thường, cô nhất định sẽ phát giác bực bội trong lời nói của anh,
nhưng đêm nay cô là một tiểu mèo hoang đang say mê, quá phận tin tưởng địa vị
bản thân ở trong lòng Phương Nghị khác xưa, căn cứ theo điều tra của tình báo,
trong quá khứ Phương Nghị chưa từng đối với người tình nhân nào mãnh liệt như
vậy, chỉ có đêm nay đối với cô. Cái nhận thức hạng nhất làm cho cô tự tin quá
mức rồi, tình yêu say đắm lâu dài đối với anh rốt cuộc ức chế không nổi mà trào
ra.
“Tình nhân hiện giờ ở Đài Loan? Cô có thể làm cho anh kích động như đêm nay
sao? Nghe nói cô ta chỉ là là một nữ sinh 18 tuổi, cô gái Đông Phương không
giống người phương Tây trưởng thành được tốt như vậy, không được bao lâu anh sẽ
đối với cô ấy mất đi hứng thú, cùng với sẽ tìm một người thay thế, chi bằng
em...”
“Cô nói đủ chưa?” Một tiếng gầm lên cắt đứt lời của cô, Phương Nghị đứng người
lên cầm áo tắm đi đến gian thay đồ, nhìn cũng không nhìn cô. Lina lúc này mới
giật mình thấy sự ngu muội của bản thân, cô thật sự quá sơ suất, rõ ràng phạm
vào kiêng ki của Phương Nghị, làm cho anh vô cùng mất hứng. Vì đền bù sai lầm,
cô rất nhanh tỉnh táo bản thân, cầm quần áo đi cầm áo lên cho anh.
“Đừng nóng giận, anh không thích nghe em liền không nói.” Trong mắt đẹp tất cả
đều là cầu xin anh tha thứ và bi thương, dùng thân thể xích loã đối với anh,
nhắc nhở anh thời gian triền miên tốt đẹp vừa rồi. Mặc quần áo, Phương Nghị đi
về hướng cửa ra vào.
“Đi.” Vứt xuống dưới một câu như vậy.
“Khoan, khoan đã!” Cô lộ ra vẻ mặt kinh hoảng, anh cứ như vậy mà đi sao?
“Thế nào? Còn có việc?”
“Ách, không có việc gì, đi đường cẩn thận, lần sau khi nào thì đến?” Cô cười
hỏi, cố gắng bày ra vẻ mặt thẳng thắn tự nhiên, nhưng lời nói ra lại không thản
nhiên như vậy, cô vẫn là để ý anh khi nào xuất hiện. Phương Nghị nheo mắt lóe
tinh quang, khóe môi hiện nên nụ cười mê người trí mạng, làm cô nhịn không được
muốn tiến lên dựa sát vào anh, trở thành tù binh ở dưới con mắt đen sâu thẳm
của anh.
“Tôi muốn đến sẽ đến, muốn đi thì đi, thông minh như cô, không phải luôn hiểu
rõ tính tình của tôi sao?” Lời nói nhẹ nhưng không mang theo một tia cảm tình,
dứt câu liền xoay người rời đi, không có lưu lại bất luận ôn nhu gì làm cho cô
có thể an ủi.
“Phương Nghị! Anh...” Cô mềm yếu dựa vào ván cửa, rốt cục hiểu được