mới liếc trộm một cái, gương mặt đó rõ ràng đã giận tới tím
bầm, vẫn còn có thể bảo trì bình thản ngồi ở chỗ đó, là lo lắng an nguy của
tiểu thư sao? Xem ra tối nay cũng không an bình.
Sáng sớm ngày thứ hai, Hách Linh Nhi lê bước chân nặng nề về nhà, tối hôm qua
kinh hiểm tránh được một kiếp, núp ở bàn giáo viện trong phòng học không dám
ra, cho đến khi sắc trời sáng dần, cẩn thận ngồi tắc xi trở về nhà. Nỗi khiếp
sợ vẫn còn, run rẩy hai tay mở cửa ra, ông trời phù hộ! Chỉ mong Phương Nghị đã
đi rồi, lại lạnh lại mệt mỏi cô bây giờ không cách nào nữa đối mặt với khuôn
mặt lạnh lùng đó.
Bước nhẹ tới gần cửa phòng ngủ muốn mở cửa tay dừng ở giữa không trung, cô bây
giờ rất sợ nhìn thấy anh, nếu như Phương Nghị không đi nói làm sao bây giờ, cô
có thể tưởng tượng anh sẽ dùng một đôi hung mãnh nhìn chằm chằm cô. Nghĩ đến
đây, cả người bắt đầu e sợ co lại, hay là tới tủ giày kiểm tra giày của anh còn
ở đấy không, nếu người còn ở đó, cô tính toán cầm thẻ ATM chạy tới quán trọ.
Mới quay người lại, cái mũi của cô lập tức đụng vào một mặt tường đồng vách
sắt, đau đến mức cô lập tức che mũi thấp giọng hô, còn tới không kịp hiểu
chuyện gì xảy ra, liền nhìn thấy hai con ngươi có hai đốm lửa nhỏ xám xịt đang
lườm cô.
“Phương... Tiên... Sinh”
“Suốt đêm đi đâu?” Vây lấy cô là một thanh âm rất nhẹ, rất nhẹ.
“Ở... nhà bạn học.” Cô thật hối hận bình thời không có thắp hương bái Phật,
ngay cả ông trời cũng vứt bỏ cô.
“Suốt đêm?”
“Ừ kỳ thi sắp đến rồi, cho nên...” Cô kinh sợ nhìn anh.
“Trở về tại sao không vào phòng?”
“Sợ, sợ đánh thức anh.”
“Vậy sao? Tôi thấy giống như là muốn chạy đi.”
“Phải... Không! Không phải vậy!”
Sắc mặt của anh khó coi tới cực điểm, người phụ nữ này liên tục nói láo! Quả
thật ngu xuẩn đến làm người ta muốn bóp chết cô!” Cả đêm không về, trở lại còn
muốn chạy, như vậy không muốn thấy tôi?”
“Không phải vậy! Tôi chỉ là...”
“Chỉ là cái gì,” nắm bả vai của cô lay.
Anh có vẻ tức giận, làm cô thật sợ, anh sẽ đánh cô sao? Ông trời! Cô hiện tại
không chịu nổi bất kỳ kích thích cùng tổn thương. Bị thái độ hung bạo của anh
ép, cô kêu ra miệng.” Tôi chỉ muốn một người hảo hảo yên tĩnh. Không cần để ý
tôi!”
“Cô –”Níu lấy cổ áo của cô rống giận, này dúng sức làm rơi áo khoác ngoài của
cô xuống, thất thần nhìn quần áo của cô bị rách trước mặt. Phương Nghị một hồi
ngạc nhiên, lập tức phát hiện chuyện không đúng.
“Chuyện gì xảy ra? Quần áo vì sao lại rách?”
“Không có!” Hai tay sợ hãi che giấu.
“Tới đây!” Mạnh ôm cô vào phòng, mở đèn nhìn rõ, cả người đều bị tổn thương tím
bầm đập vào mắt đáy.
(Đổi
xưng hô)
“Xảy ra chuyện gì?” Phương Nghị giận dữ hét.
Bị cơn giận của anh hù dọa, Linh Nhi sợ hãi muốn tránh. Cô bụm mặt, kêu lên:
“Tôi không sao! Không cần lo tôi!”
“Ngoan ngoãn đừng cử động cho tôi! Đem quần áo dơ cởi xuống!”
“Không muốn!”
“Em cố ý làm tôi tức chết!” Tới mức này rồi, thậm chí ngay cả đụng cũng không
cho anh đụng!
“Bởi vì người ta hiện tại rất xấu.” rốt cục không kềm chế được kích động mà rơi
nước mắt, cô không muốn cho anh thấy cô chật vật xấu xí.
Phương Nghị ánh mắt trong nháy mắt chuyển thành nhu hòa, thế nào anh lại chọc
cô khóc? Không nỡ nhìn cô khóc, thương xót cô, anh vuốt bàn tay cô truyền hơi
ấm.
“Thân thể của em tôi đều nhìn qua, là đẹp là xấu là do tôi quyết định, nếu như
em không ngoan ngoãn nghe lời, tôi không biết bước kế tiếp sẽ làm ra chuyện
gì.”
“Anh không nên tức giận, tôi sẽ nghe lời.” nghẹn ngào thống khổ trước mặt khiến
cho người say mê không thôi.
Phương Nghị cẩn thận cởi quần áo của cô xuống, thân thể nhiều chỗ tím bầm khiến
chân mày của anh càng nhíu chặt lại, giờ phút này vẻ mặt của anh âm trầm nghiêm
túc làm cho lông của người khác dựng đứng. Phát sinh chuyện gì người sáng suốt
vừa nhìn biết ngay, vẻ mặt của anh kinh khủng như muốn đem người bầm thây vạn
đoạn.
Linh Nhi nhìn ra tâm tư của anh, hốt hoảng giải thích “Tôi... Tôi không sao!
Chỉ có quần áo bị rách thôi, tôi còn là trong sạch không để cho anh mất thể
diện!”
Đáng chết! Cô đang nói cái gì? Ai quan tâm chuyện không mất thể diện! Anh giận
đến mức muốn liều mạng với người dám chạm đến người phụ nữ của anh!
“Móng tay em chảy máu?” Nắm cổ tay của cô hỏi.
Linh Nhi buồn bực nhìn móng tay mình, lắp bắp nói: “Đây không phải là máu của
tôi.” Thì ra là lúc cô giãy giụa, khiến đối phương bị thương. Phương Nghị không
nói hai lời, cầm dao cắt móng tay tay có dính máu của cô, cho vào trong túi
giấy vệ sinh, sau đó ôm cô trần truồng đi vào nhà tắm.
“Anh làm gì?” Cô hốt hoảng giãy giụa.
“Rửa miệng vết thương, tránh bị nhiễm khuẩn.”
“Tôi tự mình làm được rồi”
“Câm miệng! Nghe tôi.”
Cô không dám cự tuyệt nữa, khuất phục trước đe dọa của anh ngoan ngoãn câm mồm,
mặc cho anh vì mình từ đầu đến chân rửa sạch cũng chà lau thân thể, trừ chuyện
trên giường, hành động thân mật như vậy khiến cô cảm thấy lạ lùng.
Tắm xong, cô ngồi ở mép giường ngoan ngoãn để cho anh bôi thuốc. Linh Nhi tò mò
nhìn chằm chằm Phương Nghị quỳ ở bên cạnh cô, mặc dù anh hung phải dọa
