Thực sự là vắt cổ chày ra nước.
Nhưng mà, chờ chút, vật trong phòng khách kia là gì?
Chính giữa phòng khách thừa ra thêm một cái vốn không nên thuộc về Từ Hách Quân, không, phải nói, không nên thuộc về một người đàn ông, nhất là một người đàn ông độc thân —
Một cái giường trẻ con cũ nát không thể chấp nhận được, song sắt xung quanh đã gỉ gần hết, còn khuyết vài song, còn chưa kịp hỏi hắn tại sao lại đi mua giường cũi làm gì, từ bên trong đã truyền đến tiếng trẻ sơ sinh khóc oe oe, hoàn toàn chấn động cô.
“Ngoan, ngoan, không khóc, nhờ…” Từ Hách Quân lập tức ôm lấy đứa bé trên giường, dùng một biểu cảm vừa bất đắc dĩ vừa khó xử mà nhìn cô.
Nhìn bạn trai ôm một bé con khóc oe oe, lại với một tư thế ôm vô cùng mất tự nhiên, nhoáng cái cho uống sữa, nhoáng cái thay tã, màu sản phẩm vàng vàng dính đầy tay, hình tượng bạn trai vốn coi như đẹp trai nhã nhặn, trong nháy mắt điểm tụt đến đáy.
“Con ai vậy?”
“…Anh.”
“Của anh?” Tô Tiểu Đại kêu lên thành tiếng. Hắn sinh con từ bao giờ thế này?
Cũng hiểu phản ứng của cô không xem là bất thường, Từ Hách Quân rất kiên nhẫn giải thích.
“Tin anh đi, anh so với em còn hoảng hơn.”
“Sao lại thế này?” Cô chỉ chỉ đứa bé, rồi lại chỉ chỉ hắn.
“Sáng sớm hôm qua, nó xuất hiện ở cửa nhà anh.”
“Cái gì?”
“Lúc đó trên người nó có một bức thư, nói đứa bé này là của anh.” Hắn móc ra từ ngăn tủ bên cạnh một tờ giấy đưa cho cô.
Tô Tiểu Đại mặc dù kinh ngạc, nhưng nhanh chóng xem lướt qua nội dung bức thư một lần, tiếp theo tỉnh táo đưa lại cho hắn. “Những thứ trong thư này viết, anh tin sao?”
“Anh vốn không tin, nhưng…” Từ Hách Quân ánh mắt buồn bã. “Đây là thật.”
“Cái gì?”
“Anh đã đi kiểm tra ADN, anh và nó chính xác có quan hệ cha con.”
Nói cách khác, hai ngày nay hắn không đi làm, là vì bận việc này sao?
_______________________________
Mình đang khó hiểu mấy cái tên công ty :3
“Mẹ đứa bé là ai?” Hai người mới hẹn hò được hơn ba tháng, tính toán nghiêm túc thì, đứa bé này chắc là nợ phong lưu trước kia của Hách Quân, cô nên tức giân hay sao? Không, cô là bạn gái của hắn, thấy bạn trai mình tự nhiên ôm thêm một đứa bé, cho dù phát điên làm loạn cũng là bình thường.
“Anh không biết.”
“Anh không biết?” Tô Tiểu Đại lần thứ hai gào lên, “Sao lại không biết được!”
“Thực sự anh không biết.” Từ Hách Quân hình như cũng bắt đầu nổi giận, bình thường hắn quen chủ trì toàn cuộc, cho dù có xảy ra chuyện bất ngờ gì, cũng không thể “bất ngờ” đến mức sinh ra thằng bé trên tay đây được.
“Vậy anh định thế nào?”
“Trước mắt, anh muốn tìm bảo mẫu cho nó đã, người nhà anh đã đi hỏi thăm giúp rồi, có…”
“Chờ chút,” cô kịp thời cắt ngang lời hắn. “Anh định nuôi nó?”
“Đương nhiên rồi.”
Tô Tiểu Đại thay đổi hoàn toàn sự ung dung, nắm tóc gào lên: “Thằng bé này ở đâu ra còn không biết! Anh nuôi nó? Vậy em thì làm thế nào?”
“Anh đang định nói với em chuyện đó,” kéo lại cô khỏi hoảng loạn, Từ Hách Quân nghiêm túc nói: “Nếu nó đã là con của anh, anh không thể bỏ mặc nó được.”
“Nhưng, đâu có liên quan gì đến em!”
“Nếu em là bạn gái của anh, đương nhiên sẽ liên quan đến em.”
Cô trầm mặc không nói lời nào, dè dặt nhìn lại hắn.
“Anh sẽ nuôi nó, mà em là bạn gái của anh… Cho nên, em chắc chắn phải đối mặt với vấn đề này.”
“Vấn đề gì?” Nắm chặt túi xách, Tô Tiểu Đại có dự cảm không tốt chút nào.
“Ở lại, nhất định phải cùng anh chăm sóc đứa bé này; nếu không, chúng ta chia tay đi.”
Mím môi, đầu nàng loạn thành một búi, căn bản không biết chuyện này bên nào hơn bên nào mất…
Ban đầu, cô vừa mắt Từ Hách Quân, ngoài vì coi trọng hình thức của hắn, còn bởi cách nhìn sắc sảo, có lẽ là giác quan thứ sáu của phụ nữ, cô cảm thấy hắn không giống những người đàn ông khác, nếu như có thể ở bên hắn, cô tin tưởng hắn sẽ làm tất cả những gì có thể để cô hạnh phúc… Không ngờ, hôm nay hắn lại đặt đứa con hoang này ở vị trí thứ nhất, mà cô chỉ có thể xếp thứ hai…
“Giao nó cho cơ quan phúc lợi xã hội.” Tô Tiểu Đại tự cảm thấy mình rất tỉnh táo. “Anh không thể cho là thằng bé xuất hiện ở nhà anh thì là trách nhiệm của anh, nếu mẹ nó đã không muốn nó, anh cũng không cần ngu ngốc làm người tốt, giao nó cho cơ quan phúc lợi xã hội, bọn họ sẽ tìm cho nó một gia đình thích hợp hơn.”
“Chuyện này không liên quan đến vấn đề đó,” Từ Hách Quân lạnh lùng đáp: “Nếu đã biết nó là con của anh, vậy anh càng không thể đổ trách nhiệm cho người khác, mẹ đẻ nó quyết định không muốn nó nữa, nhưng anh quyết định nuôi dưỡng nó. Nếu em muốn ở lại, vậy ở lại; còn muốn đi, anh cũng không trách em, dù sao, đây là vấn đề giữa em và nó, anh không muốn ép em.”
“Anh, anh không yêu em sao?” Mắt đẫm nước chớp chớp, cô không thể tưởng tượng được một người ba phải như Từ Hách Quân lại có lúc nhẫn tâm đến vậy.
Nói chia tay là chia tay, chẳng lẽ hắn không có chút nào lưu luyến hay sao?
“Việc này không liên quan gì đến yêu cả!” Hắn thở dài, xoa mái tóc dài dịu dàng của cô. “Anh mong em nghĩ rõ ràng, có ở bên anh hay không anh cũng không trách em, cuộc sống của anh, anh phải có trách nhiệm, mà cuộc sống của em, em cũng phải tự chịu trác