XtGem Forum catalog
Hướng Dẫn Xử Lý Rác Thải

Hướng Dẫn Xử Lý Rác Thải

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3212124

Bình chọn: 7.5.00/10/1212 lượt.

ai: “Đúng là ngưỡng mộ em có cả ông bà nội ngoại giúp đỡ, vợ chồng chị chỉ có thể dựa vào chính mình”.

“Vâng”. Tiêu Văn Linh lại lộ vẻ khó xử. Điện thoại của cô ta đột nhiên đổ chuông, Lâm Gia Mộc thoáng nhìn thấy một chữ Ngũ.

“A lô! Bây giờ tôi không có thời gian nói chuyện với anh, chuyện cần nói tôi cũng đã nói hết rồi… Nếu anh có lương tâm thì đến thăm con trai anh, mang ít tiền đến cho con chữa bệnh. Nếu anh không có lương tâm thì không đến cũng được… Anh yên tâm, tôi sẽ không nói ra anh đâu. Không phải vì anh, là tôi không muốn để con trai tôi… Ý anh là gì? A… Anh đang đe dọa tôi đúng không? Tôi nói cho anh biết, anh thích lấy gái mười tám thì mau lấy đi, đừng ở đây nói nhảm với tôi nữa”.

Tiêu Văn Linh ngắt điện thoại, nhìn thấy vẻ kinh ngạc của Lâm Gia Mộc, không biết tại sao lại cảm thấy xấu hổ vô cùng: “Em đi đây”.

“Em chờ chút. Chị cũng mua xong rồi, chị em mình cùng ra ngoài”. “Thế cũng được”. Tiêu Văn Linh đẩy xe đi trước, Lâm Gia Mộc đi theo sau. Lúc này các bàn thu ngân rất đông người, hai người xếp hàng mười bảy, mười tám phút mới đến lượt. Tiêu Văn Linh không đủ tiền mặt trong ví, lấy một tấm thẻ ra đưa cho nhân viên thu ngân: “Cô quẹt thẻ giúp tôi”.

Nhân viên thu ngân quẹt thẻ, bảo cô ta bấm mật khẩu. Nhưng sau khi nhập mật khẩu xong, máy POS lại báo: “Xin lỗi, thẻ của bạn đã bị khóa”.

“Tại sao lại bị khóa?”. Tiêu Văn Linh lại lấy một chiếc thẻ khác ra, mật khẩu vẫn sai, vẫn không được. Thử đến chiếc thẻ thứ tư vẫn không được, mồ hôi bắt đầu lấm tấm trên trán Tiêu Văn Linh.

“Bao nhiêu tiền?”, Lâm Gia Mộc hỏi.

“Tổng cộng là ba trăm mười bốn đồng năm hào sáu xu”.

“Quẹt thẻ của tôi đi”. Lâm Gia Mộc lấy thẻ của mình ra, nhân viên thu ngân quẹt xong bảo Lâm Gia Mộc nhập mật khẩu hoàn thành giao dịch.

Tiêu Văn Linh xách túi đồ, không biết nên làm thế nào, cô ta nói: “Chị cho em số điện thoại, sau khi làm rõ chuyện thẻ ngân hàng, em sẽ lập tức trả tiền cho chị”.

“Ờ”. Lâm Gia Mộc viết một số điện thoại di động lên mặt sau hóa đơn mua hàng: “Em có về bệnh viện không? Chị lái xe đến, cho em quá giang một đoạn”.

“Không, em phải đến ngân hàng”. “Chị đi cùng em”.

“Không cần, chị còn phải trông con mà”.

Tiêu Văn Linh gào khản cả giọng qua điện thoại: “Củng Hâm, tôi biết anh hận tôi, nhưng Thông Thông tốt xấu gì cũng gọi anh là bố bao nhiêu năm, thế mà lúc này anh đến tòa án kiện tôi, đóng băng tất cả thẻ của tôi… Thông Thông còn ở bệnh viện, cần tiền chữa bệnh… Đừng quên trong những tấm thẻ đó có một nửa là tiền tiết kiệm của tôi…”.

Nghe tiếng khóc của cô ta, tâm tình vẫn vô cùng căm phẫn của Củng Hâm đột nhiên vui vẻ hơn một chút, có một loại khoái cảm như báo được thù: “Thông Thông không phải con tôi, nó thế nào thì liên quan quái gì tới tôi? Tôi còn không đòi cô tiền nuôi dưỡng và thiệt hại tinh thần bao nhiêu năm đấy”.

“Củng Hâm, anh không được quá tuyệt tình như vậy”.

“Là tôi tuyệt tình hay là cô tuyệt tình? Củng Hâm tôi có điểm nào có lỗi với cô? Cô cắm sừng tôi bao nhiêu năm, còn để tôi nuôi con cho thằng khác… Bây giờ cô biết sợ, biết hối hận rồi à? Tôi cho cô hay, muộn rồi!”.

“Củng Hâm, nếu anh muốn ly hôn thì có thể hẹn thời gian, chúng ta cùng đến cục Dân chính làm thủ tục. Tôi không cần nhà, tôi cần tiền…”.

“Nhà vốn cũng không liên quan gì đến cô. Luật sư nói rồi, nhà là tôi mua trước khi cưới, là tài sản trước hôn nhân của tôi. Cô chỉ được sở hữu một nửa phần trả góp sau đó. Cô ngoại tình sau khi cưới, rõ ràng là bên có lỗi, tôi có quyền yêu cầu nhận nhiều tài sản hơn, cũng có quyền bắt cô bồi thường!”.

“Tôi có lỗi, tôi xin lỗi, nhưng Thông Thông có tội gì?”. “Sự tồn tại của nó chính là tội lỗi!”.

“Nên anh mới cố tình làm to chuyện đúng không? Làm cho tất cả mọi người đều biết anh là kẻ đổ vỏ? Tốt! Tôi cũng không cần giữ thể diện nữa, bây giờ tôi sẽ đến tòa án. Tôi phải hỏi họ xem, đóng băng tất cả thẻ ngân hàng của tôi làm tôi không có tiền trả viện phí cho Thông Thông, nếu Thông Thông có gì không hay, họ có thể chịu trách nhiệm được không?”.

Lâm Gia Mộc bỏ tai nghe xuống, lấy một con vịt màu vàng trong túi mua hàng ra cho đứa bé chơi. Trịnh Đạc cầm con vịt lên ngửi, không có mùi gì lạ, lại nhìn bao bì: “Hơn một trăm tệ?”.

“Vịt cao su thương hiệu nước ngoài nhập khẩu”. Lâm Gia Mộc nhún vai: “Nghe nói là an toàn, không độc”.

“Dù thế mang về cũng phải rửa qua chứ”. Trịnh Đạc vội giật con vịt lại trước khi đứa bé cho con vịt vào miệng: “Hai người họ muốn kiện tụng à?”.

“Ờ”.

Lâm Gia Mộc xem thường loại phụ nữ ngoại tình cắm sừng ông xã lại sinh con không rõ bố là ai, cũng xem thường loại đàn ông hẹp hòi hoàn toàn quên hết tình bố con sáu năm trời như Củng Hâm, lại còn tên Ngũ Tư Lượng rõ ràng không muốn chịu trách nhiệm, số thằng bé Thông Thông đúng là quá khổ.

“Tiêu Văn Linh xin tòa án hủy đóng băng tài sản cho Thông Thông chữa bệnh, khả năng thành công là bao nhiêu?”.

“Chín mươi phần trăm”.

Nói cho cùng thì tòa án vẫn bảo vệ bên yếu thế. Bây giờ Thông Thông cần điều trị, bất kể thế nào Thông Thông cũng là con do Tiêu Văn Linh sinh ra khi cuộc hôn nhân với Củng Hâm