vẫn còn giá trị. Tiêu Văn Linh dùng tài sản chung của hai người thanh toán chi phí chữa bệnh là chuyện đương nhiên, có điều ai cũng không biết Củng Hâm có nổi điên một lần nữa hay không.
“Có cần nói với Củng Hâm chuyện Ngũ Tư Lượng không?”.
“Em sẽ hoàn thiện tài liệu để kết thúc vụ này. Những gì chúng ta nên làm đều đã làm xong, kết quả cuối cùng thế nào là chuyện của ba người này”. Lâm Gia Mộc cảm thấy trong lòng vẫn có một tảng đá lớn. Người bị hại vô tội nhất trong vụ này thực ra là Thông Thông, người gánh chịu hậu quả cuối cùng cũng là Thông Thông.
Trích lời Gia Mộc: Lúc trẻ cảm thấy sống vì tình yêu, chết vì tình yêu quả thực là chuyện lãng mạn nhất. Khi lớn tuổi rồi cảm thấy bản thân ngày xưa quả thực ngây ngô đến mức không nỡ nhớ lại.
Tô Bình cảm thấy cuộc đời mình mấy năm gần đây đầy kịch tính, hình như là phải trả giá cho ba mươi mấy năm thuận buồm xuôi gió trước đó, luôn có người bám lấy cô ta, muốn diễn một số màn kịch ly kỳ cổ quái.
Chẳng hạn như chồng cũ muốn cùng cô ta diễn vỡ “Bích Vân Thiên” bản hiện thực. Mặc dù thời cấp ba cô ta cũng đã lén đọc hết tất cả tiểu thuyết của Quỳnh Dao, hơn nữa không chỉ khóc một lần vì những truyện này, nhưng điều đó không có nghĩa sau khi được xã hội tôi luyện hơn mười năm, trở thành một con người độc lập tự chủ, cô ta vẫn chấp nhận loại truyện như “Bích Vân Thiên”.
Con cái nên là sự tiếp diễn của tình yêu chứ không phải tồn tại vì thứ gì khác. Nếu là con mình, đương nhiên cô ta sẽ cực kỳ yêu quý, hơn nữa sẽ dốc hết sức dạy dỗ. Nhưng để giúp chồng nối dõi tông đường mà đi lừa gạt một cô gái vô tội thì thật sự vượt quá giới hạn của cô ta, cũng làm cô ta phải suy nghĩ lại xem có phải mình vẫn nhìn nhầm chồng mình không. Hắn vốn là một người ích kỷ dối trá như vậy, hay vì một thời gian dài không có con nên mới biến thành như vậy?
Ly hôn đối với cô ta là lựa chọn tất nhiên. Mặc dù bố mẹ phản đối, người thân và bạn bè nói cô ta ngốc, nhưng cô ta cho rằng mình có vui vẻ hay không mới là quan trọng nhất, suy nghĩ của người khác chỉ có thể để tham khảo. Thấy cô ta có sự nghiệp thành đạt, chuyện tình cảm cũng không còn trống vắng, thái độ của những người đó đã thay đổi. Làm bất cứ chuyện gì vì dăm ba câu dạy đời của người khác là ngu xuẩn, nhu nhược và ích kỷ.
Có lẽ cô ta chính là một người phụ nữ kỳ lạ như vậy, bốn mươi tuổi vẫn chưa trở nên chín chắn. Nhân viên dưới tay cô ta cũng có người gọi cô ta là mụ phù thủy, nhưng gọi là gì cô ta không quan tâm, quan trọng là có cố gắng làm việc hay không. Oán giận cấp trên là cách giải tỏa bức xúc của cấp dưới, nhưng để việc giải tỏa bức xúc ảnh hưởng đến công việc và tiền đồ của mình lại là thiệt hại của chính họ.
Ngồi trong văn phòng hướng đông có ban công trên tầng hai mươi sáu giữa trung tâm thành phố, uống cà phê, xem các loại tài liệu, cô ta cảm thấy mình rất hạnh phúc, rất thỏa mãn, không có cái gọi là “sự thiếu sót đáng tiếc” của một người phụ nữ thành đạt như người khác vẫn thường nói.
Cô ta có xe có nhà có lương cao, công việc mặc dù rất bận, nhưng lúc không bận lại có thể xách va ly đi nghỉ phép khắp thế giới mà vẫn có lương. Lúc buồn tẻ đi xem phim, đi dạo phố mua sắm, cuộc sống lúc nào cũng đầy đủ, ngay cả bạn trai mới cũng hâm mộ cuộc sống của cô ta.
Bạn trai mới của cô ta là nguyên nhân thứ hai khiến cuộc sống của cô ta trở nên kịch tính. Bạn trai mới kém cô ta năm tuổi, là quản lý bộ phận nghiên cứu phát triển của công ty, con lai, quốc tịch Australia, mở miệng không phải tiếng Anh giọng Úc thì là tiếng Trung giọng Hà Bắc. Biết làm sao được, anh ta được bà nội người Hà Bắc nuôi từ nhỏ đến lớn, tiếng Trung dù lưu loát nhưng lại lộ rõ vẻ quê mùa.
Trước khi đến Trung Quốc, anh ta là một người đam mê công nghệ lôi thôi lếch thếch, giống như cậu bé trong phim “The perks of being a wallflower”. Sau khi được điều đến Trung Quốc lại trở thành một hotboy âm thầm. Nói là âm thầm vì chính anh ta hoàn toàn không cảm thấy như vậy, vẫn rụt rè nhút nhát như cũ. Anh ta biết Tô Bình trong buổi tiệc chào đón nhân viên mới, lập tức trúng tiếng sét ái tình, theo đuổi cô ta rất nồng nhiệt. Tô Bình lại luôn cảm thấy anh ta chỉ là một cậu bé to xác, không cho anh ta cơ hội. Đến tận nửa năm trước bị theo đuổi quá phiền phức, cũng bị tin đồn trong công ty làm phát điên, Tô Bình mới nói với anh ta chuyện mình không thể sinh đẻ, hy vọng anh ta biết khó mà lui. Không ngờ anh ta không còn cợt nhả như trước, nghiêm túc nói với Tô Bình con cái là kết tinh của tình yêu, anh ta đương nhiên sẽ tiếc nuối nếu không có con, nhưng đó là bởi vì anh ta muốn có một đứa con mang dòng máu của mình và Tô Bình.
Lúc này Tô Bình mới ý thức được anh ta rất nghiêm túc, cũng bắt đầu xem lại xem có phải ngay từ đầu mình đã có thành kiến hay không. Hai người từ hẹn hò phát triển đến sống chung rất thuận lợi. Đương nhiên trong công ty vẫn có một số người nói ra nói vào, nhưng người khác nói gì cũng đâu có quan hệ với cô ta? Nếu cô ta là đàn ông bốn mươi tuổi yêu một người phụ nữ ba mươi lăm tuổi, chẳng những sẽ không có người nào nói gì mà còn