hấy vật anh đang cầm trên tay chính là đồ của mình, cô giận dữ
nói: "Sao anh lại có thói quen xấu như vậy? Anh không có bàn chải của
riêng mình hay sao?"
Anh cười híp mắt: "Bà xã à, mới sáng sớm mà tức giận sẽ có nếp nhăn đó."
Lạc Mỹ phớt lờ anh, đi đến phòng chứa đồ chọn lấy một chiếc túi xách hợp với trang phục, bảo: "Chúng ta hôm nào tranh thủ thời gian đi chụp vài
bức ảnh lưu niệm nhé? Ngày hôm qua chị tư giúp việc có hỏi tôi, tại sao
không thấy ảnh cưới của chúng ta ở đâu cả, tôi nói để cả ở Pháp không
mang theo về."
Nghe trong buồng vệ sinh chỉ có tiếng rè rè của máy cạo râu, cô liền cao giọng hơn một tí: "Dung tiên sinh, anh có nghe hay không vậy?"
"Tôi thích người nhà gọi tôi là giám đốc Dung hơn." Dung Hải Chính cuối
cùng cũng xuất hiện ở trước cửa buồng vệ sinh, nửa đùa nửa thật nói.
"Vâng, giám đốc Dung." Lạc Mỹ mở tủ quần áo ra, với tay rút lấy một chiếc cà-vạt, "Thứ này rất cân xứng với trang phục của tôi."
Anh nhướng nhướng mày: "Sao phải mặc áo tình nhân chứ?" Anh nhận lấy cà-vạt từ tay cô, bắt đầu thắt nút.
"Như vậy sẽ khiến người ta ấn tượng rằng chúng ta là một đôi vợ chồng
đằm thắm." Lạc Mỹ vừa nói, vừa thay anh chỉnh lại nút thắt cà-vạt cho
thật đẹp.
Anh nắm lấy tay cô hỏi: "Chúng ta không đằm thắm hay sao?"
Cô không trả lời, chỉ nhắc: "Xuống lầu ăn cơm thôi."
Bữa sáng được làm theo kiểu Tây, Lạc Mỹ sáng sớm thức dậy ăn không quen
những món này, cô gạt bỏ mớ thịt muối trong sandwich, ăn hết ổ bánh mì
rồi uống qua quýt một cốc sữa. Dung Hải Chính vừa đọc báo sáng vừa ăn
bánh, sau đó hai người lên xe đến công ty.
Theo lệ thường, bọn họ gặp phải kẹt xe.
Đường tắc đến nước chảy cũng không thông, Lạc Mỹ thản nhiên như không,
cầm lấy tờ báo sáng chuẩn bị sẵn trên xe lên đọc, ánh mắt quanh quẩn
trong trang tin tức giải trí đầy màu sắc: "Chúng ta ở Tân Hải không phải cách hay đâu, mỗi sáng sớm đoạn đường này luôn bị kẹt xe."
Dung Hải Chính nói: "Chẳng bao lâu nữa đâu, chúng ta có thể chuyển đến Bình Sơn để ở rồi."
Lạc Mỹ gấp tờ báo lại, hỏi: "Anh thật sự tự tin mua đứt nhà tổ của gia tộc Ngôn Thị à?"
"Có tiền có thể sai khiến được quỷ thần, có tiền cộng thêm một chút thủ
đoạn thì việc gì mà không làm được?" Dung Hải Chính ung dung nói, "Trên
đời này, thứ hữu dụng nhất chính là tiền bạc."
Lạc Mỹ nói: "Cùng lắm thì ép cho Thường Hân phá sản thôi, anh còn có thủ đoạn buộc họ phải bán cả nhà tổ hay sao? Vậy nhà họ Ngôn chẳng phải sẽ
vĩnh viễn không trở mình được ư?"
Dung Hải Chính nhướng mày: "Tôi đã toan tính từng bước cả rồi, cô cứ chờ ngày dọn đến ở nhà lớn của Ngôn gia đi."
Lạc Mỹ không hỏi gì thêm nữa. Đợi khi đến công ty rồi, mở xong hội nghị
hành chính, Dung Hải Chính liền đích thân dẫn Lạc Mỹ đến văn phòng của
cô, còn thay cô mở rèm cửa sổ.
"Nhìn phía đối diện xem." Anh nói.
Lạc Mỹ hướng mắt nhìn ra ngoài, đối diện cao ốc Vũ Thiên nơi bọn họ đứng chính là quảng trường Ngưỡng Chỉ. Cao ốc Vũ Thiên và cao ốc Ngưỡng Chỉ
xa xa đối nhau, lúc cô ở dưới lầu đã chú ý đến, bây giờ nhìn lại, cả
quảng trường Ngưỡng Chỉ đều thu hết vào tầm mắt.
"Thế nào? Chúng ta và kẻ thù đang mặt đối mặt đấy." Anh chỉ sang phía
tường bên cạnh, nơi đó là văn phòng của anh, "Còn hai người chúng ta thì vai kề vai."
Lạc Mỹ nghe anh nói lý thú, không khỏi mỉm cười. Dung Hải Chính hỏi: "Trưa nay đi đâu ăn cơm đây?"
Lạc Mỹ bật máy tính trên bàn lên, đáp: "Vừa ăn điểm tâm xong lại muốn ăn trưa ư? Anh lo làm việc trước đi, tránh cho nhân viên bảo anh lười
biếng."
Dung Hải Chính liền bấm lên chiếc điện thoại nội bộ trên bàn: "Tiểu Tiên, cô vào đây một lát nào."
Cô gái mang vẻ tri thức kia tiến vào có một đôi mắt vô cùng tinh tường,
thanh âm cũng rất dịu ngọt: "Ông Dung, bà Dung, có điều gì căn dặn?"
"Lạc Mỹ, đây là thư ký của em, cô ấy tên là Tiểu Tiên."
Lạc Mỹ mỉm cười: "Quả nhiên người cũng như tên."
Dung Hải Chính nói: "Chuyện trong công ty em hỏi Tiểu Tiên trước đi, anh phải về văn phòng đây."
Lạc Mỹ gật đầu, Tiểu Tiên liền ôm đến một chồng lớn trình đơn: "Dung
tiên sinh ra ngoài một tháng, cho nên lưu lại không ít công việc, chị là trợ lý đặc biệt của ông ấy, đây đều là những thứ chị phải thay ông ấy
xem qua trước. Ngoài ra, Dung tiên sinh hẳn cũng đã nói cho chị biết,
phạm vi chức vụ của chị là thị trường châu Á, đường ống dẫn dầu của
chúng ta ở Iran xảy ra vài trục trặc, đây là những ghi chép về cuộc đàm
phán với chính quyền địa phương. Còn nữa, Dung tiên sinh có dặn, muốn
chúng ta cho ông ấy xem qua tình hình nắm giữ cổ phần đối với những công ty ở thị trường quốc nội..."
Lạc Mỹ thoáng chốc cảm giác mình lại trở về chốn sa trường đã xa cách
mấy tháng qua, xung quanh là ánh đao bóng kiếm, chiến sự xung đột, địch
quân mai phục ở khắp nơi.
Cô đã từng từ bên trong thoát ra, hơn nữa còn nghĩ rằng mình sẽ vĩnh
viễn cách xa nơi chém giết đầy máu me ấy, thế nhưng giờ đây cô lại trở
về.
Một thoáng chưa quen với nhịp độ nhanh của công việc, cô đã lâu không
nghe tiếng chuông điện thoại liên tục reo vang, không gặp những nhân
viên hối hả tới lui bên cạnh, không có th
