ưa biết có nên tiếp tục trò đùa này
với anh không, cô lại nghe anh thầm thì gọi: "Lạc Mỹ?" Cô không đáp lại, hơi thở nhẹ nhàng của anh phả lên mặt cô, dường như anh đang cúi người
xuống, cách mặt cô chưa đến một gang. Tim của cô đập mạnh thình thịch,
nhưng anh cuối cùng chỉ khẽ đặt lên môi cô một nụ hôn, sau đó kéo chăn
qua, chìm vào giấc ngủ bên cạnh cô.
Lạc Mỹ không dám cử động dù chỉ một chút. Trong lòng cô càng không biết
nên làm thế nào mới phải. Từng cảnh tượng khi còn ở Paris như hiện về
trước mắt, trước kia cô không phát hiện ra, giờ đây nhớ lại, anh thật sự đã hao phí rất nhiều tâm tư để dỗ dành cô vui vẻ, cố gắng làm cho cô
hạnh phúc.
Vốn tưởng cuộc hôn nhân này thật sự chỉ là một sự trao đổi lợi ích theo
kiểu hai bên cùng có lợi, giờ đây cô lại nhận ra anh giấu một động cơ
khác đằng sau lợi ích ấy. Nếu như thật sự liên quan đến tình cảm, vậy
thì chỉ sợ cuộc giao dịch này sẽ phức tạp hơn nhiều. Anh quả thật sẽ
tuân thủ lời hứa ly hôn với cô lúc ban đầu hay không? Anh là vị thương
nhân khôn khéo nhất, so đo từng chút một, không thu lợi tuyệt đối không
bỏ công. Nói cách khác, nếu như sau khi nỗ lực không đạt được lợi ích
như anh mong muốn, e rằng anh tuyệt đối không chịu dừng tay. Vậy thì đến lúc đó, tự mình liệu có thể thoát khỏi đám gông xiềng này hay không?
Sáng hôm sau, lúc dùng điểm tâm, cô thấy Dung Hải Chính sắc mặt mệt mỏi liền hỏi: "Sao vậy? Hôm qua ngủ không ngon à?"
"Mất ngủ, bệnh cũ thôi." Anh hời hợt nói, cầm lấy thìa múc cháo, rồi như chợt nhớ ra điều gì, "Tôi đang muốn hỏi cô đây, bữa sáng ngày hôm qua
cô ăn miễn cưỡng như vậy, chắc là không quen, sao cô lại không nói ra?
Đây là nhà mình, không phải khách sạn, muốn ăn gì sao không nói cho nhà
bếp?"
Lạc Mỹ giật thót, trong lòng như có cảm xúc gì đó, mỉm cười bảo: "Tôi
định nói nhưng lại quên khuấy đi mất, hơn nữa sáng nay lại được ăn cháo
trắng."
"Vậy cô phải cảm ơn tôi rồi." Dung Hải Chính nói: "Nếu hôm qua tôi không bảo với nhà bếp, hôm nay cô sẽ không có cháo trắng để ăn như vậy đâu"
Anh vốn có ý đùa cợt, ai ngờ Lạc Mỹ tưởng thật, bỏ khăn ăn xuống bước
qua bảo: "Cảm ơn" Rồi không đợi cho anh kịp phản ứng, cô cúi người hôn
anh.
Anh chầm chậm ôm lấy cô, thắm thiết trao nụ hôn, hai người trước đây tuy đã từng hôn môi nhau, nhưng cũng chỉ là phơn phớt thoảng qua, cho đến
lúc này cũng chưa từng quấn quýt triền miên như vậy. Lạc Mỹ gần như
nghẹt thở, anh ôm siết cô chặt đến mức thở không ra hơi.
Thật lâu sau, trên hàng lang vọng đến tiếng bước chân, Dung Hải Chính mới hạ giọng hỏi: "Cô có việc muốn nhờ tôi đúng không?"
Lạc Mỹ vẫn còn chút váng vất nghẹt thở, chỉ hỏi: "Sao chứ?"
"Không có gì?"
Lạc Mỹ vẫn còn lơ mơ: "Là sao?"
"Không có gì, tôi chỉ cảm thấy lo lắng khi được cô quan tâm như vậy
thôi." Anh thản nhiên nói, "Vô duyên vô cớ, cô sẽ không có dáng vẻ như
thế."
Lạc Mỹ phát lạnh trong lòng, trên mặt lại thấp thoáng nét cười: "Chúng ta là đồng minh, anh nói như vậy là không tin tưởng tôi?"
Anh cũng mỉm cười: "Tôi đương nhiên là tin cô."
Lạc Mỹ chỉ cảm thấy chút hơi ấm vừa nảy sinh trong lòng đang dần dần tan đi, dần dần trở về vị trí ban đầu của chính nó. Cô điềm nhiên ăn hết
bát cháo như chưa có chuyện gì xảy ra, còn Dung Hải Chính cũng không nói thêm gì nữa.
Vào đến văn phòng đương nhiên tiếp tục tất bật. Giờ cơm trưa, tuy ăn
cùng một chỗ với nhau nhưng hai người chỉ bàn công việc. Buổi tối, Dung
Hải Chính có buổi tiệc phải đi tiếp một vị khách hàng người Nhật, Lạc Mỹ ở công ty làm thêm đến chín giờ mới trở về nhà, nhà bếp tuy đã chuẩn bị vài món ngon nhưng ăn cơm một mình thật vô vị, thức ăn nhai trong miệng nhạt như nước ốc, cô chỉ ăn qua loa cho xong chuyện.
Ăn cơm xong cô liền xem đống công văn vừa mang về nhà đến tận mười hai
giờ đêm, Dung Hải Chính vẫn chưa trở về, cô cũng chẳng quan tâm, tiện
tay đóng cửa phòng đi ngủ.
Dung Hải Chính mãi đến hai giờ sáng hôm sau mới về đến nhà, trên người
có chút men rượu. Đám người làm đều đã đi ngủ, anh tự mình bước lên lầu
nhưng lại không mở được cửa phòng, gọi hai tiếng "Lạc Mỹ" cũng không
nghe ai đáp lời. Bên ngoài phòng ngủ là phòng khách, nơi ấy có một chiếc ghế mây, anh vừa khó chịu vừa mỏi mệt. Men rượu trong người lại dâng
lên, anh thở dài một hơi ngồi xuống ghế, vừa gục đầu vài cái thì đã
thiếp đi lúc nào không hay.
Lạc Mỹ sáng sớm thức dậy, nhớ ra Dung Hải Chính cả đêm không về, trong
lòng rốt cuộc cũng có chút lo lắng. Nào ngờ cô vừa mở cửa phòng ra,
ngoài phòng khách có người đang lăn kềnh ra ngủ, hại cô một phen giật
mình, nhìn kỹ lại là Dung Hải Chính. Anh say rượu chưa tỉnh, trên cằm đã lún phún mọc râu. Hiếm khi nào anh lại có bộ dạng như thế, thường ngày
anh vô cùng chăm chút cho vẻ ngoài, khó mà thấy được bộ mặt này của anh, nhưng như thế ngược lại có cảm giác anh đã trẻ đi rất nhiều. Lạc Mỹ lay tỉnh anh, gọi: "Anh về phòng ngủ đi" Anh đã tỉnh lại ít nhiều, nhướng
mắt lên nhìn cô: "Sao vậy, cô không tức giận à?"
Lạc Mỹ không nói lời nào. Anh thở dài trách: "Tôi biết rồi, hôm đó cô gặp lại Ngôn Thiếu Tử nên hối
