Mỹ cong lên, lộ ra một nụ cười nhạt: "Ông Ngôn à, cổ phần trong tay tôi đều được thu mua lại từ những cổ phần rải rác với giá trị tương đương, giá cao hơn thì sở hữu, ông Ngôn à, đó là quy luật thị
trường."
Ngôn Thiếu Lệ biết Lạc Mỹ hiểu biết không ít về Thường Hân, rất khó đối
phó . Bây giờ từng câu từng chữ đều bị lập luận chặt chẽ của cô rào đón, gã đành mỉm cười bảo: "Lạc Mỹ, cô cũng biết tính tôi mà, chúng ta người ngay không nói lời mờ ám, hiện giờ cô có 30% cổ phần B, còn Dung Hải
Chính đang có 30% cổ phần A, căn cứ theo nguyên tắc nội bộ của xí nghiệp Thường Hân, ai nắm giữ hơn phân nửa cổ phần A và B thì có thể nắm quyền quyết định những quyết sách trọng đại của xí nghiệp. Gia tộc chúng tôi
tuy nắm giữ 60% cổ phần A, hơn 30% cổ phần B nhưng trước mắt gia tộc tôi đang trong lúc phân chia. Dòng con trưởng sở hữu 28% cổ phần A, 16% cổ
phần B, hơn nữa tôi đang thu mua những cổ phần rải rác khác. Lạc Mỹ, tôi có thể nói một câu rằng, tuy nhà tôi phân chia, nhưng tôi vẫn là trưởng tộc, hơn nữa lại là người nắm giữ cổ phần lớn nhất, tôi không muốn xung đột ý kiến với cô ở hội nghị cuối năm, gây ra trò cười cho đám cổ đông
nhỏ kia xem."
Lạc Mỹ "ừm" một tiếng đáp: "Ý kiến của tôi và Hải Chính là như nhau, không bằng ông trực tiếp thương lượng với anh ấy thì hơn?"
Ngôn Thiếu Lệ mỉm cười nói: "Nếu có thể thương lượng cùng ông Dung thì tôi đã không phiền đến cô rồi."
Lạc Mỹ cố tình tạo ra dáng vẻ đột nhiên hiểu chuyện: "Hóa ra ông muốn tôi đi thuyết phục Hải Chính à?"
Ngôn Thiếu Lệ trong lòng biết rõ cô đang giả bộ hồ đồ nhưng không thể
làm gì được, đành ho khan một tiếng bảo: "Cô Dung à, như vầy đi, cô và
giám đốc tư quản của chúng tôi trò chuyện nhé."
Không đợi cho cô phản đối, bóng dáng cao lớn của Ngôn Thiếu Tử đã xuất hiện nơi cửa nhà hàng.
"Hai người cứ từ từ nói chuyện." Ngôn Thiếu Lệ nói lời chuyển giao rồi rời khỏi buổi tiệc.
"Lạc Mỹ." Ngôn Thiếu Tử ngồi xuống, nhã nhặn nói: "Cô trước giờ luôn
hiểu rõ lý lẽ, nếu như Dung tiên sinh cùng chúng tôi xảy ra hiềm khích,
đối với Thường Hân, đối với chúng ta, đối với vợ chồng cô đều không có
lợi."
Lạc Mỹ điềm nhiên nhìn cậu: "Chồng tôi sẽ không dễ dàng đổi ý đâu."
Ngôn Thiếu Tử cười khổ: "Đương nhiên, vì anh ta có thù hận sâu sắc, mặc
dù tôi không rõ vì sao anh ra lại hận người nhà tôi như vậy, dựa trên
huyết thống mà nói, anh ta dù sao cũng là một thành viên trong gia tộc,
cha tôi năm đó đối với anh ta xem như cũng là tận nghĩa tận tình, không
ngờ anh ta lại máu lạnh đến như vậy. Lạc Mỹ, cô không cần phải vướng vào chuyện này, tôi không muốn thấy cảnh tượng lưỡng bại câu thương, càng
không muốn cô bị cuốn vào trong cuộc."
Lạc Mỹ không nhịn được cười: "Cảm ơn đã quan tâm! Anh Ngôn, có cần tôi
nhắc anh hay không, là ai đã khiến cho tôi nhà tan cửa nát?"
Đối với lời châm chọc cay nghiệt như thế, cậu không chối bỏ, cũng không
cãi lại, chỉ chăm chú nhìn cô. Thần sắc mơ màng của cậu khiến cô muốn
quay mặt đi nơi khác nhưng cô đã không làm được.
Cuối cùng, anh cụp mắt xuống, bảo: "Cô đã phán xét tội danh của tôi rồi ư?"
Lạc Mỹ vẫn đeo nụ cười nhạt trên mặt. Ngôn Thiếu Tử biết, cô mà phô ra
vẻ mặt này thì không thể đả động tới bất cứ chuyện gì nữa, vì vậy cậu
chán nản nói: "Được rồi, dù sao cũng không còn chuyện gì để nói nữa, cô
thì cũng đã sớm định tội cho tôi, tôi có trăm cái miệng cũng không thể
chối cãi, nhưng tôi có thể mang tất cả những thứ quý giá nhất của mình
ra mà thề, tôi không hề làm chuyện đó, tôi không giết Lạc Y, tôi không
hề."
Gương mặt Lạc Mỹ nở ra một nụ cười: "Anh Ngôn à, khua môi múa mép không
có tác dụng đâu, những thứ quý giá nhất của anh ư? Thứ quý giá nhất của
anh là gì, tôi làm sao biết được?"
Thiếu Tử nhìn cô, trong mắt chỉ còn lại nỗi bi ai. Cô trước nay chưa
từng thấy dáng vẻ của cậu như thế. Cuộc đời cậu luôn được nâng niu chiều chuộng, xuất thân danh giá, lại là con cưng của Ngôn Chính Kiệt. Hơn
hai mươi năm qua, cậu luôn sống trong hiên ngang ngạo nghễ, cô theo cậu
đã nhiều năm nhưng chưa bao giờ trông thấy ánh mắt của cậu như vậy.
Giọng nói của cậu rất khẽ, cuối cùng cũng bật ra thành tiếng: "Là cô."
Cô thoáng giật mình.
"Mặc kệ cô có tin hay không...." Giọng nói của cậu nhỏ đến mức hầu như
không nghe thấy, "Cô là người tôi yêu quý nhất. Trước đây tôi không
biết, về sau khi tôi hay được thì đã muộn, cũng không còn cơ hội nữa.
Bất kể cô đối với tôi thế nào, bất kể cô nghĩ về tôi ra sao, bất kể cô
có tin hay không, tôi không gạt cô, thật sự chính là cô."
Lạc Mỹ nhất thời không thốt nên lời, còn cậu thì chỉ đứng đó nhìn cô. Cô quay mặt đi như không muốn tin, chỉ nói: "Anh Ngôn à, tôi không chịu
nổi đâu, những lời này anh giữ lại mà dọa người khác đi."
Cậu có vẻ đã bình tĩnh trở lại, trên nét mặt thoáng phảng phất một sự
thanh thản và ung dung lạ thường: "Lạc Mỹ, hôm nay nếu đã như vậy, tôi
sẽ nói hết những lời trong lòng ra. Cho dù cô có tin hay không, tôi
nguyện mang tất cả mọi thứ để đánh đổi, đổi lại như trước đây, đổi lại
như khi chưa xảy ra chuyện gì... Nếu như thật sự có t
