à một vị phu
nhân có danh vọng và địa vị, chỉ vì hai chữ "báo thù" theo lời ngài nói
mà không tiếc hy sinh cả thân thể và danh dự của mình để hãm hại ngài à? Còn nữa, nếu như thật sự thủ phạm là cô ta, thì cả buổi chiều hôm ấy cô ta đều ở bên cạnh ngài dự họp, ngay cả buổi tiệc cũng là hai người ăn
cùng nhau, cô ta có cơ hội ra tay với cà phê và rượu trên xe của ngài ư? Mà kể cả cô ta có đồng lõa tiếp tay, thì chứng cớ đâu? Tên đồng lõa ấy
còn phải tìm ra cách mở cửa xe Mercedes của ngài, mà theo tôi được biết, vỏ xe của ngài thuộc dòng mới nhất, có hệ thống bảo vệ tối tân nhất.
Chưa kể cô ta làm sao biết ngài nhất định sẽ pha cà phê cho cô ta uống,
còn ngài thì lại tự mình uống rượu? Mọi thứ đều không hợp logic, thẩm
phán sao có thể tin cho được?"
Ngôn Thiếu Lệ lạnh lùng nói: "Cho nên, cô ta đã thành công, còn tôi trái lại bị rơi vào bẫy."
Mai Chỉ Thanh thở dài: "Phiên chất vấn thứ hai diễn ra vào ba ngày sau,
chỉ hy vọng trong ba ngày này có thể xảy ra bước ngoặt gì đó."
Ngôn Thiếu Lệ nói: "Bắt đầu từ A Đức, chỉ có anh ta mới có chìa khóa xe của tôi."
A Đức là tài xế của Ngôn Thiếu Lệ, vô cùng thật thà chất phác. Sau khi
vụ án xảy ra, Mai Chỉ Thanh đã sớm tìm gặp anh ta để nói chuyện. Anh ta
nói hôm ấy vì Ngôn Thiếu Lệ suốt ngày ở trong công ty không ra ngoài nên xe luôn đổ trong bãi xe ngầm của cao ốc Ngưỡng Chỉ, còn anh ta cũng ở
trong phòng an ninh cả ngày, cùng nhân viên bảo vệ uống trà tán gẫu. Cà
phê và rượu là thức uống luôn được chuẩn bị sẵn trên xe, chúng đều đã mở niêm phong uống được non phân nửa rồi.
Mai Chỉ Thanh còn đặc biệt ghé qua phòng an ninh, mười mấy người trong
đó đều xác nhận lời A Đức nói không sai, hôm đó anh ta đúng là ở tại
phòng an ninh cả ngày, ngay bữa trưa cũng chỉ là thuận miệng gọi đến.
Lúc ấy A Đức còn đùa nghịch với chiếc chìa khóa xe, vì trên chìa có biểu tượng Mercedes nổi bật nên tất cả mọi người đều nhớ rõ.
Lúc Mai Chỉ Thanh quay trở lại tìm A Đức lần nữa thì anh ta đã mất tích.
Cô phấn chấn tinh thần, thầm biết đã có hy vọng, nhưng chẳng mấy chốc
ngọn lửa hy vọng này đã bị dập tắt. Cảnh sát vừa phát hiện ra một xác
chết vô danh trong khe suối, họ tin rằng nguyên nhân tai nạn là do sảy
chân chết đuối. Thân phận người chết nhanh chóng được xác định là A Đức.
Cô đi gặp Ngôn Thiếu Lệ, nói với gã: "Kẻ thù của ngài quả là chẳng thể
xem thường đâu, bọn chúng không tiếc cả chuyện giết người diệt khẩu."
Ngôn Thiếu Lệ chậm rãi nói: "Anh quả là lợi hại, tôi đã phục anh rồi."
Mai Chỉ Thanh ngơ ngác, không biết "anh" mà gã ám chỉ ở đây là ai. Nhưng Ngôn Thiếu Lệ nói: "Luật sư Mai à, phiền cô nói với quan tòa, tôi tình
nguyện nhận tội, chỉ xin ông ta xử nhẹ tay cho."
Mai Chỉ Thanh cũng biết đây chính là giải pháp tốt nhất trước mắt, cho
nên ngay từ phiên chất vấn lần thứ hai, cô đã thuật lại lời nhận tội của Ngôn Thiếu Lệ với thẩm phán, cũng xin cho gã được nhẹ tội.
Trong nháy mắt, tòa án như vỡ òa. Đại đa số người dự thính là phóng
viên, tức thì ánh đèn flash rực lên đến mức người ta không thể mở nổi
mắt. Trong ánh sáng làm mọi người phải chói mắt ấy, Ngôn Thiếu Lệ nhìn
về phía Quan Lạc Mỹ. Ánh mắt của gã khiến cho cô cảm thấy có chút bất
ngờ.
Bởi vì trong ánh mắt phức tạp pha lẫn thương hại ấy còn mang theo một vẻ khinh miệt, hệt như cô vừa làm một việc rẻ mạt vậy. Cô còn chưa kịp
nghĩ ngợi nhiều, thẩm phán đã chấp thuận lời nhận tội của gã, lập tức
tuyên bố bãi tòa.
Dung Hải Chính tiến lên trước che cho cô bước ra sảnh, bên ngoài càng có nhiều phóng viên xúm xít vây bủa, nhưng anh đã có sắp xếp sẵn. Xe được
chuẩn bị ổn thỏa từ trước đó, hai người bọn họ vừa ra đến nơi thì đã
bước lên xe. Không đợi cho đám phóng viên ấy xúm lại, xe đã nhanh chóng
vọt đi như một mũi tên rời cung.
Lạc Mỹ tựa đầu lên vai anh, cả người mệt lả. Mọi chuyện đều đã kết thúc, nhưng nỗi sỉ nhục ám ảnh cô mấy ngày nay thì cả đời này cô cũng không
quên được. Cô không hiểu vì sao ông trời lại đặc biệt hà khắc với cô như vậy, hết lần này đến lần khác ban cho cô những đả kích chí mạng. Cô đã
mệt mỏi lắm rồi, cô chỉ muốn trốn chạy, trốn đến nơi nào đó vắng bóng
con người.
Một bàn tay ấm áp lặng lẽ nắm lấy tay cô, giọng nói thầm thì bên tai cô
vang lên: "Lạc Mỹ, chúng ta về nhà ở hồ Thiên Đảo sống một thời gian
nhé?"
Nhà ở hồ Thiên Đảo?
Cô hoang mang. Nhà - từ ngữ ấy với cô mà nói đã sớm xa vời không thể
chạm đến. Thế nhưng, bàn tay của anh, giọng nói của anh đều kiên quyết
mạnh mẽ: "Chúng ta về nhà đi."
Về nhà, hai từ thật ấm áp, hệt như lòng bàn tay của anh. Thế nên, cô đã
bị mê hoặc mà ngoan ngoãn gật đầu. Sau đó, cô đã bước lên chiếc máy bay
phản lực tối tân nhất để bắt đầu chuyến bay dài đằng đẵng. Cô cũng chẳng còn hơi sức đâu mà ngạc nhiên về chiếc máy bay tư nhân sang trọng vào
bậc nhất mà anh đang sở hữu. Chuyến bay xuyên qua đại dương, xuyên qua
lục địa, xuyên qua cả nửa vòng trái đất. Trên suốt chặng đường dài và xa như thế, tiếp viên hàng không liên tục qua lại bên cạnh cô, họ quan tâm sửa soạn thức ăn, nước uống, thậm chí đưa cô đến bên chă
