”, Nguyễn Nhược Nhược thực sự tức giận, nhưng cũng không quên hỏi
vấn đề đang thắc mắc.
“Vốn là ta định giúp Ngọc Liên Thành,
nhưng hắn lớn lên quá xinh đẹp, không có được cảm giác an toàn. Mặc dù
dung mạo phi thường xinh đẹp kia không phải là tội lỗi, nhưng hắn phải
gánh chịu hết thảy hậu quả a!”
“Lý Hơi còn phiền toái hơn, hắn là hoàng
tộc, là người ở tầng lớp trên a! Hắn từ sớm đã bị người khác sắp đặt
cuộc sống, chỉ có thể đi theo quỹ đạo mà người khác vẽ cho.”
“Ta tin tưởng Lý Hơi không phải là người
dễ dàng để người khác định đoạt số phận của mình, ta tin chắc như vậy.”
Diêu Kế Tông lòng tin tràn đầy.
“Tại sao ngươi lại tin chắc như vậy?” Nguyễn Nhược Nhược hiếu kỳ hỏi.
“Đây chính là nam nhân hiểu nam nhân,
ngươi cũng đừng hỏi nhiều như vậy”, Diêu Kế Tông đem Nguyễn Nhược Nhược
hướng ra ngoài vấn đề chính.
Nguyễn Nhược Nhược trợn mắt nhìn hắn hồi
lâu, quyết định quay lại chính sự. Vừa mở miệng đã bị Diêu Kế Tông chặn
lại, giọng điệu hắn vô cùng thành khẩn, “Tại sao ngươi cứ một mực cự
tuyệt yêu đương vậy? Có đôi khi ta thấy ngươi ở phương diện này quá lý
trí rồi đó. Linh hồn ngươi là của nữ nhân đúng không?”
“Ngươi chỉ biết một mà không biết hai, tình yêu là vết thương của nữ nhân…hầu hết là vậy!” Nguyễn Nhược Nhược cảm khái vạn ngàn.
“Ngươi từng có vết thương như vậy?”
“Là cha mẹ của ta, tình yêu và hôn nhân của bọn họ chính là vết xe đổ trước mắt ta.”
Diêu Kế Tông chần chờ một hồi, bộ dáng nửa muốn hỏi nửa không dám hỏi.
Nguyễn Nhược Nhược trầm lặng hồi lâu rồi
từ từ mở miệng nói: “Mẹ ta và cha ta là người cùng trấn, đó là một trấn
nhỏ ở Giang Nam, dân phong thuần phác, phảng phất chút phong cách cổ
điển. Mẹ ta lúc còn trẻ là một đóa hoa, nam nhân theo đuổi nàng đếm
không hết, nhưng mẹ ta chỉ yêu cha ta, ngươi có biết vì sao không? Cha
ta đã đến nhà mẹ ta, quỳ trước mặt bà ngoại khóc lóc trình bày tấm chân
tình của người. Bà ngoại ta thấy cha ta vì con gái mình mà rơi lệ, bà
tin tưởng nam nhi dưới trướng có hoàng kim nên rất cảm động trước biểu
hiện của cha ta. Mẹ ta rất cảm động, bà ngoại đồng ý làm chủ cho hôn sự
này, mẹ ta cũng không phản đối, cứ vậy mà gả cho cha ta.”
“Tháng ngày vui sướng trôi qua, cuộc sống đã từng có lúc hạnh phúc thần tiên. Cũng là, khi ta được năm tuổi thì
cha ta bị đơn vị điều đến Bắc Kinh làm việc, hai năm liền phải đóng tại
đó. Khi người đi là mùa xuân, mùa đông năm sau cha quay về mang theo đơn xin ly hôn. Mùa đông năm đó đối với ta và mẹ là mùa đông lạnh nhất, rõ
ràng chưa có tuyết rơi, nhưng trong thế giới của ta và mẹ, tuyết tự bao
giờ đã rơi trắng xóa trong lòng, hàn băng lạnh thấu xương”.
“Buồn cười nhất là lý do ly hôn của cha
ta, bảo rằng chưa hề có tình cảm đối với mẹ ta. Yêu nhau bao nhiêu đó
năm, giờ lại thành “không có tình cảm”. Điều này khiến ta nhận ra tình
yêu của nam nhân là tùy thời tùy chỗ, có thể thu hồi, thật sự là bất
thường và đáng sợ”. Trên môi Nguyễn Nhược Nhược hiện lên một nụ cười
châm chọc.
“Ngươi cũng không nên vơ đũa cả nắm,
không phải tất cả nam nhân đều như vậy đâu.” Diêu Kế Tông không cam lòng để nam nhân trong thiên hạ bị nàng một gậy đánh chết.
“OK, coi như ta quá cực đoan đi!” Nguyễn
nói lên quan điểm của mình, “Bất quá ta cũng không tin tưởng tình cảm
khác phái, muốn tránh cũng tránh không được. Giống như người lái xe vậy, nếu thường xuyên vấp phải ổ gà sẽ tự động né qua một bên hoặc chọn
đường vòng mà đi. Đúng không?”
Diêu Kế Tông suy nghĩ một chút, lại nói:
“Ta không đi vòng, người khác xảy ra chuyện đó là ngoài ý muốn, là do
vận khí không tốt của người khác, ta đây chắc chắn không xui xẻo như
vậy.”
Nguyễn Nhược Nhược nhìn hắn không khỏi mỉm cười, “Diêu Kế Tông, ngươi đúng là người theo chủ nghĩa lạc quan!”
Diêu Kế Tông nói: “Ta biết ngươi cũng là
một người lạc quan nha! Đối với cuộc sống hết thảy đều không như ý muốn, nhưng ngươi “binh tới tướng đở, nước tới lấy đất ngăn” toàn bộ đều có
biện pháp vượt qua khó khăn. Chỉ duy nhất đối với tình yêu…ngươi sợ phải đương đầu.”
“Tinh thần lạc quan của ta là do mẹ dạy.
Mẹ dạy ta hết thảy mọi việc đều phải nghe theo thiên mệnh, thuận theo tự nhiên. Cha ta đi rồi, mẹ ta cũng không đi thêm bước nữa, bà ở vậy nuôi
ta khôn lớn, còn dạy ta đạo lý “Không ai thương ta thì ta phải tự thương mình”. Ta vô cùng cảm kích nàng đã dạy cho ta một bài học quí giá như
vậy”.
Diêu Kế Tông khen ngợi: “Bá mẫu quả thật
kiên cường” hắn đột nhiên nghĩ đến, “Vậy…bá mẫu bây giờ còn ở tại tiểu
trấn Giang Nam không? Ngươi biến mất, chuyện lớn như vậy bà phải làm sao đây?”
“Năm ta tốt nghiệp đại học thì mẹ mất”,
Nguyễn Nhược Nhược nhàn nhạt nói. Nàng ngẩng đầu nhìn lên bầu trời trên
đỉnh đầu, tựa hồ như đang dõi mắt tìm kiếm linh hồn thân nhân trên trời.
“Thật xin lỗi.” Diêu Kế Tông thấp giọng nói.
“Không sao, tất cả đều là quá khứ” Nguyễn Nhược Nhược tự thức tỉnh, nói sang chuyện khác. “Được rồi, ngươi không
phải nói khinh khí cầu đã cải tiến rồi sao? Lấy ra bay thử một lần nữa
đi!”
“Được đó!” Diêu Kế Tông đáp ứng vô cùng sảng khoái, “Đi thôi, đi