. Không ai đáp lời Nguyễn lão gia, chuyện này quả thật rất bất
ngờ.
Nguyễn Nhược Nhược cùng Ngọc Liên Thành
chạy đến Ngưng Bích hồ trước tiên, đây là nơi đã vun đắp cho tình yêu
giữa nàng và Lý Hơi. Vừa xuống xe, nàng nhìn khắp xung quanh chỉ thấy
một màn tuyết trắng xóa không một bóng người. Lý Hơi không đến đây? Vậy
hắn đi đâu? Chẳng lẽ lại đến dưới chân núi Tây Giao?
Ngựa không ngừng vó mang theo bọn họ rời
đi. Tĩnh An vương gia một mực bám theo hai người. Đột nhiên, một chiếc
xe ngựa gấp rút chạy đến chỗ bọn họ, Nguyễn Nhược Nhược nghe được thanh
âm liền xuống xe chạy đến, im lặng chờ nghe tin tức. Giống như vương
gia, Nguyễn Nhược Nhược không ngại bám theo bước chân Vương gia, mà
Vương gia cũng không ngại để nàng đứng một bên nghe tin tức, hắn vội
vàng hỏi, “Tiểu vương gia ở đâu?”
Thị vệ truyền tin lo lắng đáp, “Thất
hoàng tử phái người đến vương phủ, nói là Tiểu vương gia tiến cung diện
thánh, long nhan đang rất không vui, thỉnh Vương gia lập tức vào cung,
vương phi đã lên xe ngựa tiến cung rồi!”
Cái gì? Nghe được những lời này Tĩnh An
vương gia liền chấn động, nghiệt tử này…hắn tiến cung diện thánh làm gì? Chẳng lẽ…muốn kháng chỉ? Một đợt khí lạnh trong nháy mắt đông cứng thân thể vương gia. Hắn lập tức hét lớn, “Lập tức vào cung”.
Nguyễn Nhược Nhược cũng chấn động không
kém, Lý Hơi, hắn muốn làm gì? Không muốn sống nữa sao? Nhìn xe ngựa Tĩnh An vương gia đang rời đi, nàng đột nhiên đuổi theo, “Vương gia, vương
gia, ngài mau dẫn ta tiến cung để ta khuyên hắn trở về, Vương gia…”.
Nàng chạy quá nhanh mà tuyết lại trơn nên cả người ngã nhào xuống nền
tuyết. Tuyết mềm mại dù té cũng không đau nhưng nước mắt nàng lại tuôn
chảy như mưa. Bông tuyết nhảy múa, thiên địa lạnh lùng, một đôi tay ấm
áp đỡ nàng đứng lên. Qua làn nước mắt mông lung, nàng nhìn lại…là Ngọc
Liên Thành. Khóe mắt hắn tràn đầy thương tiếc, dùng ngữ điệu ôn hòa nói
với nàng, “Đi thôi, ta dẫn ngươi vào cung”.
Trước Vũ Đức Điện trong Đại Minh Cung, tuyết rơi tầng tầng lớp lớp. Lý Hơi quỳ gối trên tuyết đã một lúc lâu.
Bị giam trong vương phủ, Lý Hơi tựa như
mãnh thú không cam lòng, tâm tư thuyên chuyển không ngừng, rốt cuộc
trong khoảnh khắc tiếp nhận thánh chỉ hắn đã đưa ra quyết định. Vừa lao
ra khỏi vương phủ, hắn lập tức nhảy lên lưng một con tuấn mã rồi phóng
thẳng đến hoàng cung. Sau khi thông báo, hắn đã được dẫn đến Vũ Đức
Điện. Thất hoàng tử Lý Mân bước ra đón, vừa cười híp mắt vừa nói, “Chúc
mừng ngươi, Lý Hơi, đến tạ long ân sao? Mau theo ta vào điện đi!”
Lý Hơi không tiến vào mà kéo trường sam
quỳ xuống nền tuyết trước đại điện. Lý Mân vô cùng kinh ngạc hỏi, “Lý
Hơi, ngươi làm gì vậy?”
“Thần cô phụ thánh ân, không dám vào điện”, Thần sắc Lý Hơi ảm đạm mà kiên định.
Nghe được những lời này, Lý Mân căn bản
có thể đoán ra ý định của hắn nên vô cùng kinh ngạc. Sau khi ngây ngốc
một hồi, hắn xoay người bước vào điện. Một lát sau, hoàng đế vẻ mặt kinh ngạc theo Lý Mân bước ra ngoài, nhìn Lý Hơi đang quỳ gối trên tuyết mà
hỏi, “Lý Hơi, ngươi đang làm gì vậy?”
Lý Hơi cắn răng, vươn tay nâng thánh chỉ qua khỏi đầu, “Thần cả gan thỉnh cầu hoàng thưởng thu hồi thánh chỉ”.
Biết rõ bản thân không còn lối thoát
nhưng dũng khí nhiệt liệt gần như điên cuồng vẫn không mất đi. Vì yêu mà cuồng si, chỉ tuổi trẻ mới có thể si tình mà quên hết tất thảy.
Sắc mặt Lý Mân thay đổi, “thu hồi thánh
chỉ”…đây không phải “kháng chỉ” đó sao? Kim khẩu Hoàng Thượng một khi đã xuất ra, lẽ nào lại có thể thu hồi lại. Hoàng Thượng nghe được liền
ngẩn ra, còn tưởng mình nghe lầm. Sau đó liền phục hồi tinh thần lại,
Hoàng Thượng nhìn Lý Hơi một lát mới trầm giọng hỏi, “Lý Hơi, ngươi biết mình đang nói gì không?”
“Được Hoàng Thượng ưu ái, thần vô cùng
cảm kích. Nhưng trong lòng thần đã có ý trung nhân, sớm cùng nàng hẹn
ước tam sinh. Thần thực sự không thể tòng mệnh”.
“Ngươi trong lòng đã có ý trung nhân? Là
khuê nữ là ai? Nếu đã như vậy thì tại sao lại không nói với trẫm sớm,
trẫm cũng không cần phí công chọn tới chọn lui”, Hoàng thượng sau khi
nghe được nguyên nhân, sắc khí có phần dịu lại.
“Nàng không phải đại gia khuê tú, chỉ là tiểu gia bích ngọc”
Long nhan bỗng lạnh lùng, “Trẫm vì ngươi
tuyển chọn tướng quốc thiên kim tài mạo song toàn, đoan trang thanh nhã, so với tiểu gia nữ tử còn tốt hơn mấy phần. Đại gia khuê tú ngươi không chịu, lại chọn tiểu gia bích ngọc làm thê tử, chẳng lẽ trẫm chọn Lô gia tiểu thư lại không vừa ý ngươi?”
“Người được Hoàng Thượng tuyển chọn dĩ nhiên là vô cùng tốt. Chỉ là ta không thích”, thanh âm Lý Hơi thấp nhưng rất rõ ràng.
Đúng nha! Trong mắt ngoại nhân thì rất tốt, nhưng người trong cuộc lại không nghĩ như vậy.
Hoàng Thượng bị những lời này làm cho vô
cùng tức giận. Cửu ngũ chí tôn tứ hôn, đây là vinh dự vô ngần, người
người không khỏi cảm kích đến rơi nước mắt. Đây là lần đầu tiên có người nói thẳng không hề úy kỵ long nhan, “…dĩ nhiên là vô cùng tốt. Chỉ là ta không thích”. Sắc mặt hoàng đế âm u như mây đen, phất ống tay áo rồi quay trở vào Vũ
Đức Điện, không để