nhịn
không được liền ở bên cạnh nhắc nhở hắn.
Tựa như thân ốc bị sức nặng vô hình đè ép trên lưng, Lý Hơi không thể đứng dậy nổi. Gương mặt hắn trắng bệch,
hoàn toàn không có lấy một chút huyết sắc. Trong đại sảnh rõ ràng ấm áp
như mùa xuân nhưng hắn chỉ cảm thấy thân thể mình đang phải đương đầu
với một trận băng hàn lạnh thấu xương. Chậm chạp hoài nghi, hắn không
muốn đưa tay đón nhận đạo thánh chỉ kia. Cơ hồ như hắn là một người sắp
chết, đây chính là giây phút hấp hối cuối cùng.
Thánh chỉ đã đọc xong, nhưng Lý Hơi vẫn
chần chừ không tiếp chỉ tạ ơn, thần sắc nội thị quan đã lộ vẻ kinh ngạc. Tĩnh An vương gia có chút nóng nảy, vội vàng thấp giọng thúc giục một
lần nữa, “Hơi Nhi, mau tiếp chỉ.”
Lý Hơi chỉ cúi đầu trầm mặc. Nội thị quan càng kinh ngạc hơn, sau lại đem thánh chỉ đến trước mặt hắn rồi mỉm
cười nói, “Chúc mừng thế tử, thỉnh tiếp chỉ”. Lý Hơi không thể không
vươn tay nhận chỉ, hai bàn tay run rẩy, rốt cuộc vẫn là…tiếp chỉ.
Giữa trận gió tuyết triền miên, Ngọc Liên Thành gấp rút chạy đến Nguyễn phủ tìm Nguyễn Nhược Nhược.
Trong khuê phòng có một hỏa lò nho nhỏ,
không khí ấm áp tựa ngày xuân. Nguyễn Nhược Nhược cũng không ngại gió
lạnh, tà tà tựa người vào cửa sổ nhìn ra ngoài, vô số bông tuyết rối rít bay đầy trời, gió lạnh triền miên, tuyết rơi tán loạn. Nàng đã tới nơi
này bao lâu rồi? Từ mùa xuân đến mùa đông, vẫn chưa tròn một năm nhưng
rất nhiều thứ đã thay đổi. Mi ngưng đáy mắt, âm thầm thê lương, nàng
không còn như ngày trước hoan hỉ cười đùa. Ngọc Liên Thành liếc mắt nhìn nàng mà đau lòng khôn xiết. Nếu như có thể, hắn hy vọng nàng mãi mãi là Nguyễn Nhược Nhược trước kia, ngày ngày đều vui vẻ, không buồn không
lo. Tuy nhiên, “thực tế” và “thời gian” rất giống nhau, cả hai đều rất
đỗi vô tình. Nhân sinh đâu chỉ có mỗi một chữ “hạnh phúc”.
“Tam biểu muội”, Ngọc Liên Thành đã nhìn
nàng một lúc lâu, nhưng nàng vẫn vô tri vô giác, tâm trí đắm chìm trong
suy nghĩ của chính mình. Hắn nhịn không được liền nhẹ giọng gọi hồn
phách nàng quay về.
Tựa như người say mộng chợt tỉnh, Nguyễn
Nhược Nhược đột nhiên quay đầu lại, “Biểu ca, ngươi đến rồi sao!”. Nàng
vội vàng đứng dậy nghênh đón hắn, mời hắn ngồi bên cạnh hỏa lò, bản thân mình cũng ngồi một bên phụng bồi.
“Chuyện là…ta đã nghe Diêu Kế Tông nói qua, các ngươi định sắp tới sẽ thế nào?”, Ngọc Liên Thành hỏi.
Nguyễn Nhược Nhược cười khổ, “Còn có thể
làm gì bây giờ? Cha mẹ Lý Hơi quyết tâm không để chúng ta ở chung một
chỗ. Nếu như chỉ phải đối phó với đấng phụ mẫu cố chấp thì không khó,
nhưng bọn họ đại biểu cho cả một hoàng tộc Lý thị, đây mới là điểm trí
mạng! Ở thế kỷ hai mươi mốt dân chủ của chúng ta, mọi người đều bình
đẳng, sẽ không phát sinh sự tình ỷ thế hiếp người như thế này, lại càng
không nói đến cấp bậc tôn ti như ở xã hội phong kiến. Ta có thể chống
đối bọn họ sao? Cứ coi như ta vì tình yêu bất chấp hết thảy, nhưng ta
không thể liên lụy gần một trăm người trong Diêu phủ. Đứng dưới mái hiên không thể không cúi đầu, ta không phải là thần tiên, cũng không phải là siêu nhân, đối mặt khốn cảnh như thế này ta chỉ còn biết bó tay thất
thủ. Thật sự lúc này ta không nghĩ được biện pháp nào, kết cục chia tay
đã định, ta chấp nhận!”
“Người mạnh hơn ta, quả thật…không thể
không chấp nhận”, Ngọc Liên Thành buồn bực nói, bản thân nhớ lại hôn
nhân không được tự chủ của mình.
“Đúng nha, không thể không chấp nhận. Ta
là phụ nữ hiện đại thế kỷ hai mươi mốt, nhưng đối với chuyện tình cảm
không được như ý thì cũng sẽ giống như nữ nhân cổ đại ngàn năm trước
thôi, chỉ còn cách phun ra hai chữ “chấp nhận”. Xem ra mặc kệ là ngàn
năm trước hay ngàn năm sau, nữ nhân thất tình nhất định cũng sẽ ai oán
như thế này. Rõ ràng yêu nhau nhưng lại không đến được với nhau, ngoại
trừ ca thán vận mệnh, oán trách tạo hóa trêu người thì một nữ lưu yếu
đuối như ta còn có thể làm gì? Ta tự hỏi bản thân mình cũng không phải
dạng phụ nữ yếu đuối, ta đây khỏe mạnh, có nghề nghiệp hẳn hoi, tinh
thông hai ngôn ngữ Anh-Hán, có bằng cử nhân kế toán đàng hoàng, nhưng
tại đời Đường “anh hùng không có đất dụng võ” này, nếu ta muốn đối địch
với Lý thị hoàng tộc thì chi bằng chế tạo đạn pháo nã vào hoàng cung của bọn họ cho rồi. Đối với đám cổ nhân ngoan cố không chịu thay đổi này
chỉ có thể dùng vũ lực để uy hiếp, đây tuyệt đối là kế sách chiến thắng
duy nhất”, Nguyễn Nhược Nhược đối với tình cảnh hiện tại sớm đã lay động như ánh nến.
“Nếu như…các ngươi đang ở thế kỷ hai mươi mốt, ngươi và Lý Hơi có thể sẽ không gặp nhiều phiền toái như vậy, đúng không?”
Nguyễn Nhược Nhược suy nghĩ một chút rồi
lại cười khổ lắc đầu nói, “Thiên hạ toàn quạ đen…ha ha, vô luận là thời
thế nào, hoàng thân huyết thống đều vô cùng tôn quý, không thể pha tạp,
không dễ dàng thành thân với tầng lớp bình dân. Quy củ “môn đăng hộ đối” lưu truyền ngàn năm không thay đổi tất nhiên có nguyên nhân của nó.
Trọng điểm chính là “bảo đảm quyền lợi”, cường cường liên thủ tự nhiên
sẽ chiếm được nhiều lợi ích. Người nào không thích quần là áo lụa, nhà
cao
